"Vương gia, nếu Thần Vương phi bị thương thì thái y trong cung nhất định sẽ chăm sóc cẩn thận. Trong cung luôn dùng những dược liệu tốt nhất, Vương gia không cần quá lo lắng." 

Trần công công đỡ hờ để Dạ Chí Thần đứng dậy, rồi thấp giọng nói bên tai hắn: "Đúng là trong cái rủi có cái may. Nếu Ngũ Công chúa biết Thần Vương phi bị thương thì dĩ nhiên sẽ không càn quấy quá mức. 

Sau khi tiễn Trần công công đi rồi, Dạ Chí Thần cầm thánh chỉ đi tới tẩm điện của Sở Kiều Tịnh. Mai Anh đang thay thuốc cho nàng. Mặc dù thuốc này do chính Sở Kiều Tịnh điều chế ra nhưng rắc vào vẫn đau khiến nàng nhíu hết mày lại. 

"Để ta làm cho." Dạ Chí Thần nhận lấy bình thuốc trong tay Mai Anh. Sau khi nhìn qua vết thương của nàng, ánh mắt hắn chợt hiện lên vẻ tàn nhẫn. Hắn im lặng rắc thuốc lên rồi dùng băng cẩn thận quấn quanh từng vòng một. 

Sở Kiều Tịnh thấy Dạ Chí Thần có vẻ là lạ bèn đưa mắt liếc nhìn Mai Anh, ý bảo nàng ấy lui xuống. Sở Kiều Tịnh hơi nghiêng đầu nhìn sườn mặt Dạ Chí Thần, sau đó duỗi ngón tay lành lạnh ra vuốt lên nếp hằn giữa đôi lông mày của hắn. 

"Ta nghe người bên ngoài nói Trần công công tới, có chuyện gì vậy?" Giọng nói của Sở Kiều Tịnh nhàn nhạt tựa như bông hoa sen xinh đẹp được làn gió mát thổi qua, cánh hoa rung rinh, không hề bị phiền nhiễu của thế gian quấn lấy. 

Sau khi băng bó kỹ cho Sở Kiều Tịnh xong, Dạ Chí Thần nắm chặt lấy bàn tay đang vươn ra của nàng. Hơi lạnh trong lòng bàn tay nàng khiến hắn chợt liếc nhìn lò than đang cháy, hiện giờ đang là lúc lò than cháy rực nhất, khiến cho hương thơm mát lạnh trong phòng cũng có chút mê người. 

"Ta không lạnh đâu, tại chân tay ta dễ bị lạnh thôi" Sở Kiều Tịnh thuận theo ánh mắt của Dạ Chí Thần nhìn qua, đoán được suy nghĩ trong lòng hắn, nàng bèn giải thích. 

Sau khi Dạ Chí Thần thuật lại lời của Trần công công cho Sở Kiều Tịnh nghe, nàng vừa ngạc nhiên lại có chút nghi ngờ, đang yên đang lành sao đột nhiên Hoàng thượng lại muốn nàng tiến cung? 

Dựa theo biểu hiện bài xích của Dạ Thanh Bình đối với nàng ngày thường, hẳn là nàng nên cách Dạ Thanh Bình càng xa càng tốt mới phải. 

"Nếu nàng không muốn đi, ta sẽ tiến cung nói với phụ hoàng, để người thu hồi mệnh lệnh đã ban. 

Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm vết thương của Sở Kiều Tịnh, trong lòng tràn ngập chua xót và đau đớn. Nàng ở ngay bên cạnh mà hắn còn không chăm sóc chu đáo, nếu nàng tiến cung rồi, hắn lại càng không có cách nào trông nom nàng. 

"Thật ra gần đây liên tiếp bị sát thủ tấn công, ta đã nghi ngờ Hoàng hậu hoặc người của Bạch gia đứng sau bày mưu. Ta còn tưởng rằng mình không thể điều tra được động tĩnh trong cung, đắn đo mãi chẳng biết có nên nhờ cô cô không. Vừa hay lần này vào cung ta có thể tra xét cho rõ ràng chuyện này" 

Sở Kiều Tịnh nói ra suy đoán của mình rồi ngước mắt thăm dò ý tứ của Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần nghĩ đến câu nói cuối cùng của Trần công công, cuối cùng cũng gật đầu: "Ban đầu ta còn lo lắng về vết thương của nàng. Nhưng giờ nghĩ lại, nếu Dạ Thanh Bình cố tình khiêu khích thì nàng có thể mượn cớ bị thương mà dễ dàng từ chối." 

"Trần công công nói phụ hoàng đã ân chuẩn cho nàng ở lại Thọ Khang cung của Sở Quý phi. Có bà ấy che chở, người khác sẽ không dễ dàng động tay động chân với nàng. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu. Nhưng Dạ Chí Thần vẫn không quá yên tâm: "Nam giới không được vào hậu cung, nàng không thể đưa Dư Nam đi cùng được. Ta sẽ sắp xếp người đáng tin cậy hầu hạ nàng" 

"Được. Có cô cô ở đó, ngươi không cần lo lắng quá mức đâu. Dạ Thanh Bình sẽ không dám làm gì ta." 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn Dạ Chí Thần, nở nụ cười như đóa hoa nở rộ dưới chân núi cao. 

Trong Thọ Khang cung, Sở Quý phi đang phân công người thu dọn noãn các ở phía đông. Bà còn cẩn thận kiểm tra một lượt rồi mới hài lòng trở về tẩm điện của mình. 

Cung nữ thiếp thân Ương Hòa của Sở Quý phi dâng trà nóng lên cho bà, vui vẻ nói: "Quý phi nương nương đúng là rất yêu thương Thần Vương phi. Người tự làm gương chi tiêu tiết kiệm, thế mà lại chỉ ước gì có thể đưa những thứ tốt nhất đến noãn các phía đông" 

Mặc dù Sở Quý phi hơi lo lắng nhưng vẫn nhẹ nhàng cười nhận lấy ly trà nóng, đôi mắt đong đầy vẻ yêu chiều. 

"Bổn cung vào cung sớm, thời gian sống chung với Tịnh Nhi không lâu nhưng ta lại rất thích đứa bé ấy. Có lẽ đây chính là một giọt máu đào hơn ao nước lã" 

Hôm sau, Sở Kiều Tịnh dậy rất sớm, dùng bữa sáng tại Thần Vương phủ rồi mới cùng Dạ Chí Thần tới hoàng cung. 

Trên đường đi Dạ Chí Thần vẫn luôn dặn dò nàng phải tự chăm sóc bản thân thật tốt. Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ nhìn hắn, nói: "Trước đây sao ta chưa từng nhận ra người lại dông dài như thế nhỉ?" 

Dạ Chí Thần cười cưng chiều, nắm lấy tay nàng, không nhiều lời nữa. 

Tới cổng cung, hai người chia ra hai hướng khác nhau. Một người gia nhập nhóm quan lại, người kia thì ngồi kiệu mềm tiến về Thọ Khang cung. 

Cung nữ của Thọ Khang cung từ xa đã nhìn thấy kiệu mềm đi tới, lập tức bẩm báo với Sở Quý phi. 

Sở Quý phi nghe tin, được Ương Hòa dìu ra khỏi tẩm điện, vừa lúc chạm mặt với Sở Kiều Tịnh đang đi vào sân. 

"Cô cô." Sở Kiều Tịnh thấy Sở Quý phi thì mừng thầm trong lòng, nhưng vẫn giữ lễ nói: "Tịnh Nhi thỉnh an cô cô" 

"Mau đứng dậy đi." 

Sở Quý phi cười hiền từ, vẫy tay với Sở Kiều Tịnh ý bảo nàng mau tới đây. 

Sở Kiều Tịnh khoác tay Sở Quý phi, hai người vui vẻ cười nói đi vào noãn các phía đông. 

Sở Quý phi vén bức mành thủy tinh ra, cùng Sở Kiều Tịnh xuyên qua chính đường bước vào tẩm điện, hỏi nàng: "Tịnh Nhi có hài lòng không?" 

"Làm phiền cô cô rồi ạ, Tịnh Nhi cảm ơn cô cô." Sở Kiều Tịnh dìu Sở Quý phi ngồi lên sạp mềm. Bầu không khí lắng xuống, lúc này nàng mới nhận ra sự mệt mỏi trong mắt Sở Quý phi, bèn cười nói: "Cô cô nghe nói Tịnh Nhi sẽ đến đây nên đêm qua vui quá không ngủ được sao?" 

Dĩ nhiên Sở Kiều Tịnh biết vẻ mệt mỏi của Sở Quý phi không phải do tích tụ ngày một ngày hai mà thành. Hai người nói đùa vài câu, sau đó Sở Kiều Tịnh mới bảo Sở Quý phi duỗi cổ tay trắng muốt ra để nàng bắt mạch. 

"Gần đây cô cô ăn ít, suy nghĩ nhiều, đêm đến không thể say giấc, cho dù ngủ cả đêm vẫn cảm thấy cơ thể uể oải không có sức lực phải không?" 

Sở Kiều Tịnh chậm rãi nói, thấy Sở Quý phi khẽ gật đầu, nàng không khỏi nhíu mày. 

"Nương nương bị bệnh sao ạ?" Ương Hòa lo lắng hỏi. 

Nàng ấy là đại cung nữ thân thiết nhất bên cạnh Sở Quý phi, gần đây quả thật đã tận mắt thấy Sở Quý phi gầy yếu đi nhiều. 

"Từ mạch đập thì chưa nhìn ra được gì. Nghe nói Hoàng thượng giao cho cô cô xử lý chuyện của lục cung, có lẽ cô cô bị mệt mỏi quá mức rồi. Ta sẽ kê đơn thuốc để cô cô bồi bổ sức khỏe, qua mấy hôm nữa người sẽ ổn thôi." 

Giọng điệu ôn hòa của Sở Kiều Tịnh khiến Ương Hòa yên lòng, không quá lo lắng nữa. 

"Cô cô có biết vì sao Ngũ Công chúa lại đột ngột gọi con tiến cung không?" 

Sở Quý phi lắc đầu, tua ngọc hoa hải đường bên tóc mai cũng đung đưa theo: "Ta cũng kinh ngạc lắm đấy. Nhưng Hoàng thượng đã hạ chỉ rồi, ta không tiện nói thêm gì nữa. Nếu con tới chỗ Ngũ Công chúa thì phải cẩn thận. 

eyJpdiI6IlFNYkhHcGtPTnhPR1wvMmVvcURMbnVnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImxwSUhNOUJJeExVbE55Q2pMOHZQbFwveVRhUXZPaDRYWUIzT2xVNWN4YVV2WDlPNmV6cXNYbXZkOTNENUJjSnZtM3dNSDZIK28yMzVlRDlYTEUxblwvQitVS3lyVThEeUZUSEJXWkZYek8reWNFYVNEMXlNY1VMWDR6cm9xYkoram5MTWk2dmFBZHdvMzNIdUhTY1NWWm9KaXpJTHZYbE1JNGhDNjZGY1pXZnlGdjN4QzJnWm5VVjRaK3ByQUR4S0xNM2JMd0dKMTlxckl3RUhkaHJScFJxakNUa3RUYVFWOW96eFVSMmNleU1mbldHMzdONEZuWmJKRXk0RFNZYWc0bCIsIm1hYyI6IjkyNWM2M2VjZjljMThiYmY0MzJhYzNlNTdiYjk3YWQ5MDE3MDNmYzFhZDQ1Mjk3MWU5Yjk0ZmI3ZTg4ZTRlOGQifQ==
eyJpdiI6Ikc1cFFCbUdvNm5HQ1FlSmVzZU5uemc9PSIsInZhbHVlIjoiR3g1UFdHREpjZXMzdDNJSHZ2bHlhWFd5ZDd0OVl1eGsyVjVtdWdWNm8xT2U1Ym1BdFdyclwvd2hyVTA3WE9YQm81eXpVSEdQcWlMQ3BlYU1qcnJ1eXJZYU1FNm5RUG1hWXAwMWppMW1SM0xyeHpTdStWN3lXQnhGbndYYWYwQUpPSXNkc25mVmhSSWFpMTNBSFJsaHJOK05yRzFhXC9GYXhiWkF3aFNKb0pUVGFvR3B6STRDOHJJMmlmNUVlYkxZWWZ2RGxBbjlob0pzZUFJR2dyODZWanlQK2x3cm8yTUFZcWttMkJ1WjdhWkdBeW54eWJzTnRwbXZvTVBweEl0N05FdzhuWlJGbEhTQUpcL293MlA0VnRzWWlhcHZNZlRBbTZjSnl5MGk3ajEyRkU9IiwibWFjIjoiMDQxMzY2YzQ2ODI0NmE0MWNlYzI0N2I1NTMxYTBjZWE0NGRlMGE1MmE5ZjE4YjJjMGMyNzczOWQ0NzNiMDE5OCJ9

Người còn lại mặt chữ điền tiếp lời ngay sau đó: "Nô tỳ Tú Nhi thỉnh an Quý phi nương nương và Thần Vương phi.

Advertisement
x