"Lại chẳng thế ư, cả Nhị ca và Tam ca đều tham dự. Lúc Nhị ca tới thỉnh an mẫu hậu có đề cập đến việc này, ta đứng bên cạnh cũng nghe được, đúng là khá thú vị. Nhưng không ngờ đám học sĩ ấy lại bị Sở Kiều Tịnh đánh bại, cuối cùng phần thưởng cũng bị nàng ta giành mất" 

Dạ Thanh Bình khinh thường, quay đầu nhìn về đằng trước. Nàng ta cảm thấy chuyến du thuyền lần ấy thật sự chẳng ra làm sao, lại đi để một mình Sở Kiều Tịnh chiếm hết cả danh tiếng. 

Trên mặt Tôn Nhã Tịnh hiện lên vẻ kính nể, còn có chút ngạc nhiên. 

"Từ lâu ta đã nghe nói Thần Vương phi tài hoa hơn người, không ngờ nàng ấy không chỉ tinh thông y thuật mà còn xuất sắc trong thi phú giữa các con cháu danh môn thế gia. Vậy ta chẳng dám ra mặt đâu, nhỡ lại mất hết mặt mũi, làm trò cười cho người khác." 

"Nếu ta có thể học được một trong hai món nghề của Thần Vương phi thì tốt quá rồi. Vào tiết trời đông giá rét này, người khỏe mạnh cũng chưa chắc sẽ không sinh bệnh, huống chi là người đã có tuổi như cô tổ mẫu. Ta mà học được chút kiến thức của Thần Vương phi thì nhất định sẽ không để cho cô tổ mẫu phải chịu tội còn mình thì bó tay bất lực như vậy." 

"Học hỏi nàng ta ư?" 

Dạ Thanh Bình nghi hoặc nhìn Tôn Nhã Tịnh, trong đầu chợt nảy ra một suy nghĩ. 

Ở ngoài cung mọi chuyện đều không diễn ra theo ý nàng ta, lại còn dễ bị người khác phát hiện ra điểm sơ hở. Cả Hiên Vương và Thần Vương đều muốn trợ giúp Sở Kiều Tịnh. 

Nhưng nếu bắt Sở Kiều Tịnh vào trong cung thì sẽ khác. Mình là Công chúa, là con gái ruột của phụ hoàng, mình bảo cái gì thì Sở Kiều Tịnh sẽ phải làm cái đó, nào dám không 

tuân lời. 

Trong cung cũng không có nhiều người dám đứng ra bảo vệ Sở Kiều Tịnh. Mình mời Sở Kiều Tịnh tới để xin chỉ bảo, nếu Sở Kiều Tịnh dám nói "không" thì vẫn còn hoàng tổ mẫu ở trên ép xuống cơ mà. 

"Tỷ tỷ tốt của ta, tỷ sẽ sớm được gặp Sở Kiều Tịnh để xin chỉ giáo thôi!" 

Dạ Thanh Bình vui mừng ôm cánh tay Tôn Nhã Tịnh, cơn giận của nàng ta đã tan thành mây khói, mặt mày cũng giãn ra. 

Dạ Thanh Bình ở An Khánh cung nói chuyện một lát thì đã đến gần trưa. Lúc này đã sắp tới thời gian Hoàng thượng dùng bữa trưa, nàng ta vội đứng dậy hành lễ với Thái hậu rồi nói: "Hoàng tổ mẫu, Bình Nhi không thể ăn trưa cùng người được rồi. Mấy ngày nay Bình Nhi sợ quấy rầy chính sự của phụ hoàng nên chưa dám tới gặp người. Hiện giờ Bình Nhi muốn tranh thủ thời gian tới vấn an phụ hoàng" 

"Bình Nhi đúng là trưởng thành hiểu chuyện thật rồi. Nếu vậy thì con mau đi đi." 

Thái hậu hài lòng cười với Dạ Thanh Bình, phất phất tay cho nàng ta lui xuống. 

Dạ Thanh Bình quay về điện của mình, bảo phòng bếp riêng chuẩn bị một chút đồ ăn. Nghe ngóng được tin Hoàng thượng đang ở Dưỡng Tâm điện, nàng ta bèn mang hộp thức ăn đến đó. 

Ngoài cửa Dưỡng Tâm điện, Trần công công thấy Dạ Thanh Bình thì hành lễ rồi nói: "Ngũ Công chúa đến đấy à?" 

"Phụ hoàng đã dùng bữa chưa?" 

"Chính sự đang lúc bận rộn, Hoàng thượng không tới cung của các vị nương nương mà chỉ dùng bữa đơn giản ở Dưỡng Tâm điện thôi. Ngũ Công chúa mau vào đi" 

Dạ Thanh Bình vô cùng vui vẻ bước vào Dưỡng Tâm điện, nũng nịu gọi một tiếng "phụ hoàng". 

Khi thấy bên cạnh Hoàng thượng còn có Sở Quý phi đang hầu hạ thì nàng ta hơi mất hứng, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười ngọt ngào. 

Dạ Thanh Bình sai tiểu cung nữ đặt hộp thức ăn lên bàn, sau đó hành lễ với Hoàng thượng và Sở Quý phi: "Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, thỉnh an Sở nương nương. 

"Bình Nhi đến đấy à, con mang món ngon gì tới cho phụ hoàng nếm thử thế?" 

Hoàng thượng thấy Dạ Thanh Bình vui vẻ ra mặt thì trong chớp mắt cũng biến thành người cha hiền từ, dường như sự mệt mỏi suốt buổi sáng nay của ông đã bị quét sạch. 

"Do con chọn thời gian không khéo, nếu biết Sở nương nương cũng ở đây thì con đã chẳng tới quấy rầy người rồi." 

Dạ Thanh Bình miệng nói vậy nhưng trên mặt không hề tỏ vẻ áy náy gì cho cam. 

"Hoàng thượng đang phiền lòng vì chuyện của tiền triều đấy. Vừa hay Ngũ Công chúa tới đây, xem Hoàng thượng vui vẻ hơn biết bao kìa!" 

Sở Quý phi nở nụ cười dịu dàng đúng mực, nhưng khóe mắt bà vẫn lộ ra chút mệt mỏi, quản lý việc trong hậu cung thật sự vô cùng tốn sức. 

"Phụ hoàng à, nhi thần nghĩ mùa đông khí lạnh sẽ dễ dàng xâm nhập vào người nên đã nấu cháo nấm tuyết táo đỏ, bỏ thêm bột hạch đào, món này giúp bồi bổ thân thể rất tốt 

đấy ạ." 

Dạ Thanh Bình lấy cháo và mấy đĩa đồ ăn trong hộp ra, đặt lên bàn. 

"Bình Nhi có lòng quá. 

Hoàng thượng nở nụ cười ấm áp, ăn một ngụm cháo rồi lập tức khen ngon. 

"Phụ hoàng à, gần đây nhi thần có đọc sách, trong đó nói dưỡng sinh bằng ẩm thực tốt hơn nhiều so với uống mấy chén thuốc đắng. Vì vậy con mới chuẩn bị để cho người nếm thử đấy" 

Trong phòng hương thơm nồng nàn, ánh sáng mặt trời chiếu xuống khuôn mặt sáng sủa của nàng ta, càng làm nàng ta toát lên vẻ trẻ trung xinh đẹp. 

"Nhưng những món ăn dưỡng sinh ghi trong sách cũng không chính xác hoàn toàn, nhi thần chỉ sợ mình vô ý dùng những nguyên liệu xung khắc nhau thì lại thành chuyện xấu. Nhi thần biết Tam tẩu rất thông thạo những phương pháp này nên muốn xin phụ hoàng ban chỉ, để Tam tẩu tiến cung ở một thời gian ngắn, cho nhi thần có cơ hội nhờ Tam tẩu chỉ bảo" 

Sở Quý phi nghe được những lời này thì vẻ mặt chợt thay đổi, đôi mắt cong lên, lộ ra nụ cười dịu dàng. 

"Hoàng thượng, Ngũ Công chúa có thân phận cao quý, Tịnh Nhi lại được ca ca nuông chiều quen thói, nếu con bé cãi nhau gây gổ với Công chúa thì chẳng phải phủ Thừa tướng cũng có lỗi hay sao? Huống hồ trong cung cũng có thái y dày dặn kinh nghiệm, gọi đến lúc nào cũng được, sao lại không.. 

"Thái y đều là nam tử, nếu họ ngày ngày ở chung với nhi thần khiến mọi người bàn tán thì không hay lắm. Huống hồ Tam tẩu rất thông minh nhanh nhẹn, sao có thể gây gổ với nhi thần được. Nhi thần chỉ muốn khiêm tốn học hỏi tẩu ấy thôi, chẳng lẽ Tam tẩu ghét nhi thần, không muốn ở chung với nhi thần hay sao?" 

Ánh mắt Dạ Thanh Bình lóe lên, đôi môi anh đào nhỏ nhắn mếu máo trông cứ như tủi thân. Nhưng Sở Quý phi vẫn nhìn ra được ý đồ xấu của nàng ta. 

Hoàng thượng đặt chén cháo trong tay xuống, Sở Quý phi đưa khăn cho ông, muốn tiếp tục khuyên can. Thế nhưng Hoàng thượng đã đồng ý ngay lập tức với yêu cầu của Dạ Thanh Bình, truyền Sở Kiểu Tịnh ngày mai tiến cung. 

Chuyện đã rồi, Sở Quý phi cũng không tiện nói thêm gì nữa, chỉ vội vàng bảo: "Vậy cũng tốt. Thần thiếp đã lâu chưa được gặp Tịnh Nhi rồi, hay là Hoàng thượng để Tịnh Nhi ở Thọ Khang cung của thần thiếp đi. Nơi này cách tẩm điện của Ngũ Công chúa rất gần." 

"Thế cũng được, tránh cho con bé ở trong cung không quen. Có cô cô là nàng ở đây thì con bé cũng sẽ yên tâm hơn." 

Hoàng thượng phất tay ra hiệu đã ăn no, bảo cung nhân dọn đồ ăn xuống. 

"Thần thiếp cảm ơn Hoàng thượng." 

Sở Quý phi cụp mắt che đậy sự bối rối của mình. Đây là chuyện duy nhất hiện giờ bà có thể làm cho Sở Kiều Tịnh. Nếu có bà ở bên cạnh thì Dạ Thanh Bình sẽ không càn rỡ quá 

mức. 

Trong Thần Vương phủ, sau khi nghe Trần công công đọc thánh chỉ, Dạ Chí Thần quỳ dưới đất ngạc nhiên không thôi. 

eyJpdiI6IjkyREs2bXlsSzZWUTIrTXlETDZMMGc9PSIsInZhbHVlIjoieDd5c1dOUU9QNm1ScFJBTlkxSTcrWTY1cDI0SURpazlEY1wvY3lDZWN0Q2IwYlQ1Q1RUYzMyS1lkQVRSdG00eFlTR1JuQjVOVzRmOTlEU1dEMWVkc1JJalFcL1wvdkc5RFQ5VUsreFcwM2xyT1gwUnNid3pNSnZJRXBGSFRzNnJOWmFxcFp1akhVWkJySlFYZEh3anNEVUFFU3ZMNEV1WVNFcEVJV0ZkeHFrOVdcL1Q2NEpseFRNdkwyTFJKXC9XUk8ya0d4NndzMGdaVDQxTEJSdnRMaFdKb284MENDTVN3WEhrTFwvK2dLNzNDQnRvcUV1dFVTckt4cG41Yk5TcnJIQXJGZHhDQkQxUUl6OUlHZW05RzQyY3UraE9Ia0xpZlpLVk1sOWRXZlwvQ3kzOUhPZnFqbkNPSlNnXC90M2VoRm5WUkJoRTFKNHJcL0dwSlRtZ0taUUowYUgxeGlTTkFYb0ZzT0VNbzdYdDY0ZlI3V1Z6THFaQWhObXNqRjZ2dEpiV21hUFprRmVwcytDbCtIMDNYQVdhamN5TDZmaFgxUVdualFYTGkzRW5DYWRTZzJTVGh2Tkg0amFFWjFRK05xNVB0dFBiK1pnNlFmd0FSZjZ5RFwvRVJMblFCK1V6NjRoUnpOVEFnQ0Z5WlhjVXNrZWRjPSIsIm1hYyI6ImIyMmJkMjY3N2E3MmFlYTRlMDA1MzBkNWViZTNmMjczOWQ3MTA1NWRhMzc4MGU1MDczMDY2OTM3ZDAwOTk1ODIifQ==
eyJpdiI6IlwvRjJWSUNOdTBQZFV2dFRjN2NwV3pnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjZpVmVDNk1NaEg5RFZWRXdVYThiN3N2elwveHdJT2VJWnVxaVRJYnFjY0h0Y2ZXdkFLQWZiZ3RlZDB2MDM1Z1V3ZkNpbjJHUG5UcHJSb0Q2UWhRdFd1TUpYQnA5dEJ2TTByR0gxMUo1U0JKY3J0bnFtZ2pyYjRxdFdudzZuUFpGWGtuR3RER3FGMnM5d0xabnFMZlZIWU9vVDNEamVlZTVyUmhUT1FOWE94TGxRdFZLWWhRSFFXUTlnUElkYnZtSzZ6M0tlaUNYMXZZdGFTYmtjYmtCMm5ONnRMSHozemRiajFWYUVCSnJZbXE1b0o3MVV5eUhKekRUeHc2cHJEQzBHcEpQQ3hKY3kydjdYZnlzZlpHYlpYRXM0OUhnVHllZ2dQMlc2WTQ3QWI4U29TZ2l6TllXUE1odG9pSVUrcVluNVZVeDAwMHZaUzBIcDdlOXFIK2VrRGJSK2ptN0YxWXdQYTl5dTJNWXZka1JDNFBcL2dYQ2FRSWNqaXNLU3ZTczB1VU9rSm5KR0RXbklVcjE0dHg0OXlIbmltUm9aXC8rN1h1OEVsT09xa1Z1R0RWRUhOdWYzOXBacTVXT3o4QWR3QStuTWVVZnVCQ2dvZXVQenpRMUZGb2d2UjJXcDJ4aGJGS3ZNdHRsckxiaXF0elp2VXRXOXFsRTEwVExWbWJnRHl0RUFtbFluNkRMcExrMUtxK05BRWw3RnM2cXh6ZnFqMTZYVHlmS1VMVyt4ckRRTkFqQWNvckQxS0JJMlEyYUZYWHI4QjZtWGNDUTdEd1VGaW9MK29uclBnNHZhZ1RUelIyTmlsY0dDQlVkaVJsT0tCXC9CNThoZVd0NUJlRzdJOFwvWCs0Wkl1WXZ4ZmlCOG5oK1BFOFVHZ0I5V0daMWY3dnZTV1dXYTRFZ0p2UzRadm41b0VEcWNaSjk1T2dOS1c0MTBhck5MME14MTczT2wyd2dGdW9yMkFBQ0pUeFBDMGlJdG55UnVsNTcyaWVZMEplQ3FaRU9UcVJNY3g3eTZFRTc3YzVZdjBTQkptUTFGbGo3Mkl5VGlHc3paVFlYUWdCQllhS2hUT1hhVjduUUJxWmYxQ0FKNmNcL3k0V0VMcGtWZXBiNkR4b2Q2NEVtY0RjWlV5MTRLTGhSU2h1ckVGWWR0cklmWUVMVkRtblBxdFZJNDhrSm51WHhZanNhMlFFcVB5IiwibWFjIjoiZjE2MzY5NDBmOTQ0ODI1NzhmZWQ3NDZlOGRlZjFlNjBiZmQ4NjQ5NTA1NjJhMTg2ODc1ODljOWRmZGNmM2E1YiJ9

Trần công công cười đến mức hiện rõ cả vết nhăn trên mặt. Ông ta bước thêm hai bước, đưa thánh chỉ tới trước mặt Dạ Chí Thần.

Advertisement
x