Sở Kiều Tịnh mở ra, bên trong là một chiếc vòng ngọc tuyệt đẹp, nàng cầm lên rồi ngắm nghía thật kỹ, sau đó nghe Mai Anh nói tiếp: "Diêm phu nhân nói đây là của hồi môn năm đó của mẫu thân bà ấy, sau này lại chính là của hồi môn của bà ấy. Chúng vốn dĩ là một cặp, một chiếc để lại cho Diêm tiểu thư, đây là chiếc còn lại" "Cất cẩn thận vào."
Sở Kiều Tịnh đặt chiếc vòng ngọc về chỗ cũ rồi đưa cho Mai Anh.
Nàng biết rằng chiếc vòng ngọc này mang ý nghĩa là kỳ vọng của mẫu thân dành cho nữ nhi của mình, Diêm phu nhân làm như vậy cũng coi như thật lòng rồi.
Một chiếc xe ngựa được trang hoàng lộng lẫy đỗ trước cửa Hiên Vương phủ. Nha hoàn đứng bên cạnh xe có chút cung kính quá mức, cứ như sợ lời nói và hành động không đúng mực là sẽ bị trách phạt.
Một thiếu nữ yểu điệu duyên dáng bước ra từ trong xe ngựa, diện mạo vô cùng xinh đẹp, nhưng trong mắt lại mang theo lửa giận. Nàng ta khoác tay nha hoàn bên cạnh rồi bước xuống xe ngựa, xốc váy bước lên bậc thang đến cửa phủ.
"Bái kiến Ngũ Công chúa." Thị vệ canh ở cửa phủ hành lễ.
Dạ Thanh Bình làm như không nhìn thấy họ, nàng ta đi thẳng vào cửa Hiên Vương phủ.
Nha hoàn đang quét sân nhìn thấy Dạ Thanh Bình thì ngay lập tức hành lễ với nàng ta, nàng ta tùy ý phẩy tay một cái, hống hách nói: "Dẫn ta đến gặp Nhị ca"
"Vâng."
Cảm nhận được sự nóng nảy và oán giận từ Dạ Thanh Bình, nha hoàn run rẩy đáp lời.
Sau khi nha hoàn dẫn Dạ Thanh Bình đến thư phòng thì liền cúi đầu vội vã rời đi.
Dạ Thanh Bình dùng sức đẩy cửa thư phòng ra thật mạnh. Với thái độ như vậy, nếu người ta không biết thì chắc chắn sẽ cho rằng nàng ta đến đây để trả thù.
Dạ Minh Hiên ngẩng đầu, thấy Dạ Thanh Bình đi về phía bàn của hắn ta với vẻ mặt tức giận: "Hôm nay Ngũ muội có việc gì đến phủ ta mà lại không sai hạ nhân đến báo tin trước? Nếu biết trước thì ta đã chuẩn bị chuẩn bị trà và đồ ăn vặt Ngũ muội thích ăn rồi"
"Nhị ca biết vậy là tốt, nhưng muội thấy Nhị ca đối xử với một số người còn tốt hơn.
Dạ Thanh Bình ngồi một bên, không thèm để ý tới cửa vẫn còn đang mở, có chút ấm ức nhìn Dạ Minh Hiên.
Ngoài cửa, nha hoàn của Dạ Thanh Bình lặng lẽ khép cửa lại, đứng im ở đó đợi.
"Ta còn tưởng có ai chọc Ngũ muội, hóa ra lại là ta. Nếu Nhị ca làm sai chuyện gì thì Ngũ muội cứ nói, không phải giữ trong lòng, bực tức lâu ngày sinh bệnh, không tốt cho sức khỏe đâu." Dạ Minh Hiên cưng chiều nói.
"Nhị ca, sao hôm qua ở Túy Nguyệt lầu huynh lại giúp Sở Kiều Tịnh?
Dạ Thanh Bình không nói vòng vo nữa mà đi thẳng vào vấn đề chính, bày tỏ sự không can tâm.
Rõ ràng Sở Kiều Tịnh đã sắp chết rồi, nhưng Dạ Minh Hiền lại chen ngang vào, thành ra hỏng bét.
"Vậy những người đó là do Ngũ muội an bài sao?"
Dạ Minh Hiên không đáp lời mà hỏi ngược Dạ Thanh Bình.
Dạ Thanh Bình ngước nhìn Dạ Minh Hiên, nhìn vẻ thăm dò trong mắt hắn rồi trầm mặc một lát. Nhớ tới lời Hoàng hậu từng nói, trong lòng nàng ta dấy lên một suy nghĩ: "Nhị ca ca, muội nhớ có lần muội chọc giận Sở Kiều Tịnh trong cung, cũng là huynh ra mặt dạy dỗ muội. Lúc ấy muội không để ý, bây giờ nghĩ lại, hình như Nhị ca có ý đồ khác nhỉ?" "Nhị ca có thể có ý đồ gì được? Tất cả đều là vì tương lai của chúng ta thôi." Dạ Minh Hiên ngồi trên chiếc ghế bên cạnh Dạ Thanh Bình, trong mắt tràn ngập vẻ nhìn xa trông rộng: "Hiện giờ mẫu thân không may mắc mưu, chúng ta cần phải tìm người giúp. Điều quan trọng nhất bây giờ là tìm mọi cách để mẫu hậu thoát khỏi rắc rối.
"Nhị ca định nhờ vả Sở Kiều Tịnh ư? Sao nàng ta có thể giúp chúng ta được, dù là xét tới nhà mẹ đẻ hay nhà chồng nàng ta thì nàng ta cũng đâu có lý do gì để giúp chúng ta.
Dạ Thanh Bình chế giễu suy nghĩ của Dạ Minh Hiên, nghĩ rằng chỉ tổ lãng phí thời gian.
"Bây giờ thì không, nhưng sau này thì chưa chắc. Ngũ muội, sau mọi chuyện, muội nên nhận ra Sở Kiều Tịnh không phải người tầm thường. Nếu có thể khiến nàng về phe chúng ta thì sẽ vô cùng có lợi. Không phải là một công đôi việc hay sao?"
"Hơn nữa, Sở Kiều Tịnh hoàn toàn có thể trở thành gián điệp bên cạnh Dạ Chí Thần, đến lúc đó chúng ta sẽ biết được đường đi nước bước của hắn. Hơn nữa, để Sở Kiều Tịnh thổi gió bên tai Dạ Chí Thần, chúng ta muốn hắn làm gì, không phải là điều dễ dàng sao?"
Lời Dạ Minh Hiên nói quả thật rất thuyết phục. Chẳng qua một nửa đúng một nửa sai.
Đúng là hắn ta muốn có năng lực của Sở Kiều Tịnh, nhưng thật lòng hắn ta cũng muốn có được cả Sở Kiều Tịnh. Hơn nữa, nếu có được nàng, hắn ta cũng sẽ không định để nàng bên cạnh Dạ Chí Thần.
"Nhị ca, huynh quên vì Thượng Quan Ý nên mẫu hậu mới rơi vào tình cảnh như vậy sao? Huynh đừng có nghĩ mấy chuyện vớ va vớ vẩn này nữa"
Dạ Thanh Bình càng nghĩ đến Thượng Quan Ý là lại càng tức giận hơn. Vừa không moi được tí thông tin nào lại còn vì nàng ta mà rơi vào hố sâu không bò ra được.
"Ngũ muội, muội phải tin tưởng huynh. Muội cũng đừng làm những chuyện như ở Túy Nguyệt Lâu nữa. Sở Kiều Tịnh là Thần Vương phi, là nữ nhi của Thừa tướng. Nếu như có tai nạn xảy ra, không tra được thì không sao, chứ nếu tra được thì hậu quả không lường trước được đâu"
"Nhị ca, mẫu hậu vất vả nâng đỡ huynh như vậy, huynh đừng để người thất vọng. Hơn nữa, muội tự khắc biết lo việc của mình, nhất định sẽ không để người ta tra ra được điều gì đâu."
Dạ Thanh Bình dùng ánh mắt cảnh cáo nhìn Dạ Minh Hiên một hồi lâu mới rời đi: "Nhị ca cứ tiếp tục làm việc đi, muội đi trước đây.
"Để ta tiễn muội."
Dạ Minh Hiên đứng ở cổng Hiên Vương phủ, nhìn xe ngựa của Dạ Thanh Bình càng xa dần. Khóe miệng hắn ta hơi nhếch lên, cười mỉa một tiếng rồi quay lại thư phòng.
Dạ Thanh Bình trở về hoàng cung nhưng vẫn cảm thấy không vui nổi, nàng ta luôn cảm thấy có điều gì đó kỳ lạ, nhưng lại không thể lý giải được.
Nhưng nàng ta cũng không cảm thấy những điều Dạ Minh Hiên nói là đúng, sao phụ hoàng lại trừng phạt nữ nhi mình nặng nề chỉ vì một người ngoài như thế được.
"Là Ngũ Công chúa phải không ạ?"
Giọng nữ nhi trong trẻo lanh lảnh vang lên bên ngoài xe ngựa khiến Dạ Thanh Bình ló đầu ra ngoài.
Tôn Nhã Tịnh đứng đó thân thiện nở nụ cười trên môi. Sau khi nhìn thấy nàng ta thì liền khom người thỉnh an.
"Ngũ Công chúa, mới vừa hôm qua cô tổ mẫu nói lâu không gặp thấy nhớ người, bỗng hôm nay ta lại có cơ hội gặp Công chúa. Nay trời trong gió mát, hay là Công chúa tới thăm cô tổ mẫu cùng Tịnh Nhi đi"
Nét cười trên mặt Tôn Nhã Tịnh luôn dịu dàng khiến người ta thoải mái, giọng nói thì lại chậm rãi như dòng suối xuân.
Dạ Thanh Bình vốn cảm thấy vô cùng chán nản, trong lòng thầm nghĩ đều là cô nương với nhau, có lẽ nói chuyện xong sẽ khuây khỏa, thế là bèn xuống xe ngựa, cùng Tôn Nhã Tịnh đến An Khánh cung.
Gió đông nhẹ nhàng khoan khoái nhưng lại lạnh thấu xương, Tôn Nhã Tịnh ngắm nhìn những tia nắng xuyên qua kẽ lá rồi bị chia thành từng mảng nhỏ kia, bùi ngùi nói: "Ngũ Công chúa vẫn còn có thể ra ngoài chơi, thoải mái tự do tự tại hơn ta rất nhiều. Sao ta thấy Công chúa vẫn có chút không vui?"
"Chỉ là mấy chuyện phát bực thôi. Nếu ngươi thấy chán thì để ta bảo với hoàng tổ mẫu rồi dẫn ngươi xuất cung đi chơi"
Tôn Nhã Tịnh cảm thấy hứng thú, nụ cười cũng càng ngày càng trở nên rạng rỡ.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất