Những hạt bụi li ti trong không khí nhẹ nhàng bay trong ánh nắng xuyên qua cửa sổ, tựa như cũng không đành lòng vạch trần lời nói dối của hai người. 

Dạ Chí Thần hối hận nói: "Là ta quá bất cẩn, nên sắp xếp thuộc hạ âm thầm bảo vệ nàng mới phải, nhưng ta lại yên tâm để cho nàng ra ngoài mà chỉ dẫn theo Mai Anh. Vừa rồi lúc thấy nàng mệt mỏi sắp ngất đi, sau lưng ta bỗng chốc toát mồ hôi lạnh. Ta sợ lắm." 

Y sư xử lý vết thương cẩn thận. 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh luôn nói chuyện với Dạ Chí Thần nên trong lòng chỉ toàn là dáng vẻ buồn bã giống như đã làm sai chuyện gì của hắn, cũng không cảm thấy vết thương quá 

đau đớn. 

Sở Kiều Tịnh cố kìm nén cơn sóng cuộn trào trong lòng, liên tục tự nhủ rằng đó là nhờ tác dụng của viên đan dược mình ăn trong lúc giải phẫu nên cảm giác đau đớn mới vơi đi nhiều. 

Nhưng nàng vẫn nắm tay Dạ Chí Thần, mãi chẳng buông ra. 

Sau khi y sư băng bó xong, Sở Kiều Tịnh đã mở một căn phòng để Diêm Tri Hinh chữa trị và tĩnh dưỡng sau này, bảo Mai Anh giao lại cho Diêm phu nhân. 

Dạ Minh Hiên trở về Hiên Vương phủ thay bộ y phục dính máu, ngâm mình trong nước nóng để xua tan mệt mỏi, sau đó đi tới thư phòng lật một cuốn công văn định xử lý. Nhưng trong đầu hắn ta lại toàn là hình ảnh Sở Kiều Tịnh rắc thuốc bột cho họ và ánh mắt nhìn mình đầy trong trẻo kiên định, thâm trầm thận trọng trong tình cảnh nguy cấp. 

Hồi lâu sau, cuối cùng hắn ta không lật giở trang nào, cũng chẳng viết được một chữ. 

Đầy tớ của Dạ Minh Hiên bưng một tách trà nóng vào thư phòng, đưa đến trước mặt hắn ta. 

"Chủ nhân, uống ngụm trà nóng cho ấm người đi ạ." 

Hắn ta nâng chén trà lên, mở nắp trà, không ngờ trên mặt nước lại phản chiếu gương mặt của Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Minh Hiên nhìn kỹ lần nữa, nhưng hình ảnh phản chiếu đã biến thành dáng vẻ của hắn ta. 

Trong lòng hắn ta hơi buồn bực, đặt tách trà sang một bên. Đầy tớ nhận ra tâm trạng phiền muộn của Dạ Minh Hiên, không khỏi cất tiếng hỏi: "Chủ nhân, sao lúc ở Y các ngài 

lại muốn giúp Thần Vương phi giải thích với Diêm phu nhân, chẳng phải ngài không muốn để Diêm gia và Thần Vương phi qua lại thân thiết sao?" 

"Diêm đại nhân thân là quan nhị phẩm, trong lòng có vô vàn suy tính vòng vo đếm chẳng hết, nhưng Diêm phu nhân lại là người bản tính ngay thẳng, nhìn bà ta quỳ xuống trước mặt Sở Kiều Tịnh là biết chắc bà ta đã nhận định Sở Kiều Tịnh rồi. Khi đó ngươi có nói gì cũng vô ích, chi bằng thuận nước đẩy thuyền, cũng để Diêm phu nhân biết bổn vương đã bỏ ra một phần sức lực" 

"Chủ nhân anh minh." 

Trong mắt Dạ Minh Hiên hiện lên ánh sáng lập lòe, hắn ta lại nâng tách trà lên, thổi hơi nóng đi. 

Tâm tư tựa như dòng nước lũ phá vỡ cửa ải xông tới trái tim, hắn ta dường như đã hiểu ra phiền muộn vừa nãy đến từ đâu. 

Bởi vì Sở Kiều Tịnh, nàng không chỉ thông minh tài hoa mà con người nàng đã thực sự chiếm một vị trí không nhỏ trong lòng hắn ta, nhưng Dạ Chí Thần lại đang chiếm giữ Sở Kiều Tịnh, khiến hắn ta mong nhớ mà không có được. 

"Vậy chủ nhân có cần tìm cơ hội bày tỏ sự ân cần đối với Thần Vương phi nữa không? Thuộc hạ thấy mỗi lần Hiền Vương phi được người quan tâm đều hết sức vui vẻ. 

"Ngươi đó" Dạ Minh Hiên liếc tên đầy tớ vẫn chưa thông suốt với vẻ bất lực: "Mấy lần trước là bổn vương dùng sai cách. Tưởng rằng thẳng thắn có thể khiến Sở Kiều Tịnh biết được tấm lòng của ta, không ngờ lại càng đẩy nàng ra xa. Hôm nay ta để ý Dạ Chí Thần, hình như biết nên làm thế nào rồi." 

"Vậy chủ nhân định làm gì ạ?" 

Dạ Minh Hiên vẫy tay với hắn ta, đầy tớ nghiêng người nghe hắn nói nhỏ mấy câu, sau đó gật đầu đi ra ngoài chuẩn bị. 

Lúc Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần trở về Thần Vương phủ là chạng vạng tối, sắc trời nhá nhem, sắp không thấy rõ con đường phía trước. 

Phòng bếp được Dạ Chí Thần căn dặn, cố tình làm mấy món ăn vừa thanh đạm vừa có dinh dưỡng đưa đến viện của Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Chí Thần vẫn giống như lần trước, khi Sở Kiều Tịnh bị thương sau lưng, hắn đích thân đút cho Sở Kiều Tịnh ăn, chỉ là kết quả đã có nhiều khác biệt. 

Lần trước Sở Kiều Tịnh nhất quyết từ chối, có thể nào cũng phải để Mai Anh đút, Dạ Chí Thần phải điểm huyệt nàng thì mới có thể đút cho nàng ăn. 

Nhưng lần này Sở Kiều Tịnh lại rất ngoan ngoãn, chỉ đẩy vài ba lần rồi không từ chối nữa. 

Dùng xong bữa tối, Sở Kiều Tịnh thấy Dạ Chí Thần vẫn còn ở trong phòng, nghĩ ngợi một lát rồi nói: "Ta muốn thay y phục." 

Ý nàng là muốn Dạ Chí Thần ra ngoài, nếu không hẳn ở đây nàng quả thực không thể thay được, nhưng Dạ Chí Thần lại hiểu lầm ý của Sở Kiều Tịnh, đi thẳng về phía tủ đựng y phục của nàng, còn hỏi ý kiến: "Nàng muốn thay bộ tẩm y nào?" 

Sở Kiều Tịnh cạn lời, nhìn Dạ Chí Thần đang nghiêm túc chọn lựa: "Ta bảo Mai Anh thay giúp ta, ngươi ra ngoài đi" 

Dạ Chí Thần bình thường là một người lạnh lùng, vậy mà hiện giờ vành tai lại chầm chậm ửng đỏ, nóng rát thiêu đốt trái tim, bởi vì hắn ta nhìn thấy một sắc đỏ nho nhỏ trong đống y phục. 

Sở Kiều Tịnh nhìn con người hệt như bị hóa đá kia, hoàn toàn không biết trong đầu hắn rốt cuộc đang nghĩ gì, chỉ thấy hắn hình như đụng phải đụng phải một hòn đá bị lửa nung vậy. Sau khi đóng tủ lại, hắn sải bước đi về phía cửa: "Ta giúp nàng gọi Mai Anh. 

Sau khi Mai Anh đi vào với vẻ mặt ngờ vực, nàng ấy nằm sấp bên mép giường, vừa thắc mắc vừa buồn cười nói với Sở Kiều Tịnh: "Vương phi, người đã nói gì với Vương gia thế, vừa rồi Vương gia đỏ mặt đến nỗi sắp nhỏ máu đến nơi" 

"Chắc là... hắn xấu hổ" 

Sở Kiều Tịnh cũng không biết vì sao, đây là nguyên do duy nhất nàng có thể nghĩ tới. 

Buổi sáng hôm sau, ánh nắng xuyên qua song cửa trong tẩm điện của Sở Kiều Tịnh, trong ánh nắng còn có những vầng sáng lục giác rất đẹp. 

Sở Kiều Tịnh vẫn còn ngủ say, nàng mơ thấy mình bị kẻ phạm tội trói lại, không nhúc nhích được, hơn nữa trong lúc tranh đấu còn bị thương, có cảm giác râm ran đau. Đúng lúc đang giãy giụa thì hoảng hốt tỉnh lại, vừa hay bắt gặp một đôi mắt đen nhánh như nước hồ đang nhìn mình. 

Chẳng trách lại mơ thấy mình bị trói, hóa ra là Dạ Chí Thần sợ nàng ngủ say sẽ cựa quậy làm rách vết thương, thế là vừa lấy tay đè lên ngực nàng cách một lớp chăn, vừa giữ cánh tay bị thương của nàng. 

Sở Kiều Tịnh cứ nhìn đôi mắt trong trẻo ấy, hàng lông mày đen như mực, sống mũi cao thẳng, trong phút chốc khiến tim nàng đập lỡ mất một nhịp. 

"Ta muốn rời giường." Sở Kiều Tịnh nhẹ giọng nói. 

"Được" 

Dạ Chí Thần đỡ Sở Kiều Tịnh ngồi dậy, gọi Mai Anh tới hầu hạ nàng rửa mặt chải đầu. 

Lương Nhân đứng ở cửa, thấy Dạ Chí Thần bước ra, hắn ta liền đi lên nghiêm túc nói: "Chủ nhân, không tra ra ạ." 

Hôm qua Dạ Chí Thần ở trong phủ nghe được tin từ Mai Anh, lập tức phái Lương Nhân đi điều tra xem rốt cuộc kẻ đứng đằng sau là ai, nhưng không tra ra. Ánh mắt hắn càng trở nên u ám, hắn điềm nhiên nói: "Biết rồi, lần này chú ý tới Kinh Thành, dạo gần đây xung quanh Tịnh Nhi luôn không được yên ổn" 

"Vâng." 

Sau khi ăn chút đồ ăn, Sở Kiều Tịnh nhớ đến vết thương của Diêm Tri Hinh, nhưng Dạ Chí Thần lại không chịu để nàng ra khỏi nhà, sợ xảy ra chuyện gì. 

eyJpdiI6IlpoVm1ia3FCakxqbjB2RlBPK2VEMXc9PSIsInZhbHVlIjoic0JUdFJWS1lZS0xOMVljNjlqTml3SCs2a3crWXV0dDV4MEgzUzFGb1lqRUVuVEhJd1pEZ1RmWE9idVNoXC8yNFRuVXBJY0VVZEtYbTU5WG1teHlHb1AzMTE2XC90UlIyclR4SU02bWV4VmYzRjMzbHB3N0V5UmNNOVk0elBXckVDREJcLzFvMmJYaXIwTHo4S09pN1V0TFJaMFVzVUJ1Q0JhbURBR2xaSHdxQkdGXC9hRXdaNmp3WVwvaUc4aDI2TERvcWNVNHlKYnZ3N2hPWG5pNWxQWU1jdmNsekJLVTJNK2lZQU9Qb1Q2YmU1QVRLTnFGKytva1AxdkxKaUpiSkd2QlE1ZksxWWZ5XC9qajBqbjMwcDNIUXdVcWlZQ3h4MHNqeE1CODNjYmZxUTRkTmhoaWdxMVFubng4ZXVEeVwvUFIrb3JSVGxrRjNBY3NtZFZNdzFBVzRTXC9mWnFIdXNDQXlcL2Q1NkQ3TXZcL2N0bGNnU3FiZkMwbG9cL1czZndoYWtDNmsyTEgiLCJtYWMiOiI5ZDdmMWJkMzBjODQyZjUyNDczMWNmOTA2OGFlYjAzZDYwNmZhNmZkMmM1OTA4NDRhNTgxNWM4NDMyMDY5M2E2In0=
eyJpdiI6IjJrUFh3WllYRlo2UTJkc05jREtjWEE9PSIsInZhbHVlIjoiZFJnWElkN3pEcEVSSXZSQUdiRU5zSTRYb1lUOVRPbk1PXC9FQ1c0aGdpMzNHUEtKYURwNHgyYVpmR2lLT1gyM1Y3KzV2c25lZ0huZFZtYUFPd0l3aEhoSU03Q2pRNjhGSmdXekdkNlliS1wvZG1xNEZIWGJhRlRlZENYZWdUSUI2WHVZcXpxVHRlSXFSMlF1Sm9LMFFXMXpvTHYxUlJFdDM3TDd6YUFMNnNUdzNtZXFEN1wvN0x5YStjU2E3Z2ZsMzNDaGtxOW50STk4eWFVZWo0MnlKQ1Q2aTFJd1J1ejBYSEZTUWNaclwvMWdTN0QzRXlFam1KcWhMa01cL3NtQmZcL0VzZGxONDREcUxDRE4wRFp1cFlkRTdBc0o1bnhOamNNVldwc3BBbXdqWDZrbHhZV2JkNWVnR3lzemwyYTFCY3lZbnppcTNmeXk0NWhnTHBMbFhmd2ZoWFphOEppK0Q1UjFLMHdwdXZJOWdMOUcrM0NVTEdrcFpzdlQ4N3lsZzNxVzU3RVRjMTdzZ1ZFZk9oajI5WFp0NXB2RVZFOWxDYXdZeFBURDhxSDFuXC9BRXdwNkQ5bittNlhpXC92S2xNSnU2VWVldkMzOXAxZ09tNnJjc2dzcHJybm1zdjBoelhrNzlzUkVlUEdSSXRTTUlpaz0iLCJtYWMiOiI4OGZiMWFiNjA1MzFiMzI0M2E1NGRhOTA5YjY4ZWViYmRhNDkwZWYwZjk0NjhhZGJhYjk0ZmVjZTZhZTRjYTBkIn0=

rất cảm tạ ân tình của Vương phi, chỉ là Diêm tiểu thư vẫn chưa tỉnh lại nên không thể đến tận nơi để đa tạ. Cái tráp này là Diêm phu nhân nhờ nô tỳ đưa cho người ạ."

Advertisement
x