Sở Kiều Tịnh lập tức mở không gian lấy kim gây mê, dao phẫu thuật cùng một đống dụng cụ y học và máy móc chữa trị ra. 

Nàng hít sâu một hơi, cố nén đau đớn trên cánh tay để tiêm thuốc mê cho Diêm Tri Hinh trước, sau đó dùng kéo cắt y phục trước ngực nàng ấy ra để lộ vết thương, sau đó dùng dao phẫu thuật rạch thịt ra... 

Cơn đau dữ dội truyền tới khiến Sở Kiều Tịnh suýt chút nữa không khống chế được cánh tay, chỉ đành uống một viên thuốc để giảm đau đớn tới mức nhẹ nhất, so với gây tê, tuy cánh tay vẫn có thể cử động nhưng cũng không linh hoạt bằng trước khi uống thuốc. 

Sở Kiều Tịnh tập trung tinh thần xử lý vết thương, trán đã đổ đầy mồ hôi, nhưng khi nhìn thấy vị trí mũi tên cắm vào, nàng lại càng toát mồ hôi nhiều hơn. 

Vị trí kia không ổn tẹo nào, rất gần với động mạch chủ, nhưng phải công nhận Diêm Tri Hinh vẫn rất may mắn, cuối cùng không hề bị thương động mạch chủ. Nếu không, ở thời cổ đại không có máu dự trữ này, nếu động mạch chủ bị rách thì thực sự sẽ rất khó xử lý. 

Vốn dĩ vị trí bị thương đã không ổn rồi, Sở Kiều Tịnh lại còn bị thương, cuộc phẫu thuật này diễn ra hơn hai canh giờ vẫn chưa xong. 

Bên ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng khóc thảm thiết, sau đó Dư Đông lập tức ngăn bà lại, nghiêm giọng quát: "Mong phu nhân giữ yên lặng đi ạ, đừng làm phiền tới Vương phi, nếu không ta sẽ đuổi phu nhân ra khỏi đây ngay lập tức." 

Tiếng gào khóc của nữ nhân kia bị ép dừng lại, Sở Kiều Tịnh nghe ra được đó là giọng của Diêm phu nhân, nhưng vẫn phải tiếp tục tập trung tinh thần xử lý vết thương. 

Thời gian trôi qua từng phút một, Sở Kiều Tịnh cảm thấy cánh tay mình nặng tựa ngàn cân, nhưng vẫn phải cố gắng khâu xong vết thương của Diêm Tri Hinh, sau đó cất đồ đạc về không gian, lúc này mới uể oải gọi ra ngoài cửa: "Xong rồi." 

Người xông vào đầu tiên là Diêm phu nhân, thấy Diêm Tri Hinh sắc mặt trắng bệch nằm hôn mê trên giường, bà gào khóc nhào tới bò bên giường, đau lòng nhìn con mình, như thể vết thương đang ở trên người mình vậy. 

Cơ thể Sở Kiều Tịnh không chống đỡ nổi nữa, chân mềm nhũn, sau đó ngã vào một lồng ngực ấm áp mà rộng lớn. 

Nàng khó khăn ngước mắt lên nhìn, đập vào mắt là khuôn mặt quen thuộc kia, khiến trái tim nàng bỗng tràn ngập tủi thân. 

Dạ Chí Thần đỡ nàng để nàng ngồi xuống cái ghế bên cạnh, lấy một chiếc khăn tay ra lau mồ hôi đầy mặt nàng, sau đó rót một chén nước đích thân đút cho nàng uống. 

Nhìn sắc mặt khó coi cùng vết thương trên cánh tay của nàng, trong lòng hắn như có một con dao cùn đang cứa vào vậy, trong mắt dần xuất hiện vẻ tàn nhẫn khát máu. 

Sở Kiều Tịnh uống nước xong thì dựa vào người Dạ Chí Thần, nghe giọng nói trầm thấp mà dịu dàng vang lên trên đỉnh đầu. 

"Tịnh Nhi, ta dẫn phủ y tới rồi, để ông ta băng bó vết thương cho nàng nhé. Nàng bị thương nặng thế này, không thể để lâu thêm được nữa." 

Sở Kiều Tịnh rũ rượi lắc đầu, nàng chỉ muốn dựa vào Dạ Chí Thần như vậy thôi, không muốn cử động một chút nào, nhưng vẫn không nhịn được cười mà uể oải nói: "Ngươi đó, Y các muốn bao nhiêu y sư mà không có" 

"Là ta hoảng loạn quá nên quên mất" 

Dạ Chí Thần khẽ cười theo nàng, nhưng đáy mắt vẫn toàn là lo lắng đau lòng. 

Diêm phu nhân ở bên cạnh nghe thấy lời Dạ Chí Thần nói, lúc này mới hoàn hồn lại, được Bảo Châu đỡ đứng dậy khỏi giường, vừa bi thương lại vừa cảm kích đi về phía Sở Kiều Tịnh, quỳ hai gối xuống trước mặt nàng. 

"Đa tạ Vương phi đã cứu giúp, lão thân thực sự không biết phải cảm tạ thế nào" 

Sở Kiều Tịnh muốn đỡ Diêm phu nhân dậy, nhưng cánh tay đã không còn sức lực, nàng sốt ruột nhìn sang Mai Anh. 

Mai Anh lập tức hiểu ý đỡ cánh tay Diêm phu nhân muốn đỡ bà dậy, nhưng Diêm phu nhân vẫn kiên định không muốn đứng lên. 

"Bản thân Vương phi đang bị thương, nhưng vẫn một lòng nhớ tới Hinh Nhi. Thần Vương phi, ân tình của người lão thân sẽ nhớ kỹ, sau này nếu cần gì tới Diêm gia thì người cứ nói, dù có là dầu sôi lửa bỏng, Diêm gia quyết không chối từ. 

Diêm phu nhân rưng rưng nước mắt, mang ơn đội nghĩa muốn dập đầu cảm tạ Sở Kiều Tịnh. 

Dạ Chí Thần biết suy nghĩ của Sở Kiều Tịnh nên đi tới ngăn Diêm phu nhân lại. 

Sở Kiều Tịnh nghỉ một lúc mới có chút sức lực, áy náy nói với Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân không cần như vậy đâu, là ta nên xin lỗi bà mới đúng, ta không bảo vệ được Tri Hinh, còn để nàng ấy bị thương, thực sự có lỗi với bà và Diêm đại nhân" 

Dạ Minh Hiên vẫn đứng bên cạnh lắng lắng đi về phía Diêm phu nhân, giải thích cho Sở Kiều Tịnh: "Diêm phu nhân, tình hình khi khi đó thực sự rất cấp bách, bổn vương và Thần Vương phi hợp lực mới ngăn được những kẻ xấu kia. Diêm tiểu thư bị thương là kết quả mọi người không muốn nhìn thấy, nhưng Thần Vương phi thực sự đã cố gắng hết 

sức, mong bà đừng oán trách ta và Thần Vương phi là được" 

Vẻ mặt Dạ Chí Thần nhìn sang Dạ Minh Hiền hơi phức tạp, nhưng vẫn chắp tay cảm tạ: "Đa tạ Nhị ca đã cứu giúp Tịnh Nhi, để hôm khác ta chắc chắn sẽ mang hậu lễ tới tận nhà cảm tạ. 

Sở Kiều Tịnh đã đỡ hơn một chút rồi, sắc mặt dịu đi. 

Nàng chống bàn nói tiếp với Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân vẫn nên đứng dậy đã rồi hẵng nói" 

Sau khi Mai Anh và Bảo Châu đỡ Diêm phu nhân dậy, Dạ Chí Thần lại quay lại bên cạnh Sở Kiều Tịnh, ôm nàng để nàng dựa vào lòng mình. 

Tuy ánh mắt hắn nhìn chằm chằm Diêm phu nhân, nhưng khóe mắt vẫn luôn đánh giá sắc mặt của Dạ Minh Hiên. 

"Ban nãy thực sự nhờ có Hiên Vương, nếu không cũng không thể thoát khỏi miệng hổ nhanh như vậy được." 

Nghe thấy Sở Kiều Tịnh nói như vậy, Diêm phu nhân hành lễ với Dạ Minh Hiên, cảm kích nói: "Đa tạ Hiền Vương ra tay cứu giúp, lão thân thay mặt Diêm gia cảm tạ ơn đức của người. Bây giờ tiểu nữ đang hôn mê bất tỉnh trên giường, đợi nó khỏi rồi chắc chắn sẽ đích thân tới Hiên Vương phủ cảm tạ Hiền Vương. 

"Diêm phu nhân nghiêm trọng quá rồi." Dạ Minh Hiền khiêm tốn nói. 

Diêm phu nhân lo lắng nhìn Sở Kiều Tịnh yếu ớt, trong lòng cũng thấy đau lòng: "Thần Vương phi vẫn nên mau chóng chữa vết thương đi, kẻo lại nặng thêm. Ở đây có lão thân rồi, Thần Vương phi không cần lo lắng đâu, cứ tĩnh dưỡng cơ thể cho tốt đi ạ. 

"Vậy giao nơi này cho Diêm phu nhân nhé." Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu với Diêm phu nhân, sau đó được Dạ Chí Thần bế bổng lên đi ra khỏi căn phòng này, đằng sau vang lên tiếng Diêm phu nhân: "Cung tiễn Thần Vương và Vương phi 

Bảo Châu và Bảo Oánh quỳ bên chân Diêm phu nhân, nói mình không bảo vệ được tiểu thư, xin Diêm phu nhân trách phạt. 

Diêm phu nhân thở dài nói với hai người họ: "Nha hoàn bên cạnh Thần Vương phi nói với ta rồi, khi đó các ngươi đã cố gắng hết sức để bảo vệ Hinh Nhi, huống hồ trong tình cảnh đó các ngươi cũng bị dọa sợ, đứng dậy cả đi." 

Dạ Minh Hiên thấy vậy thì cảm thấy cũng không cần thiết phải ở lại nữa, có Dạ Chí Thần ở đây, đương nhiên hắn ta không thể nói chuyện với Sở Kiều Tịnh thêm được, thế là chỉ đành về Hiên Vương phủ cùng với tùy tùng vẫn luôn chờ đợi. 

Dạ Chí Thần bế Sở Kiều Tịnh tới một căn phòng khác, Dư Đông truyền một y sư tới xử lý vết thương cho Sở Kiều Tịnh. 

eyJpdiI6Ik5zM1pFeEd2YWxJSVg4Tlo3WjA4TEE9PSIsInZhbHVlIjoiWkpUNldMRGViOWEybmMrdXI0SW9raUhKUkRFaGp3MG5nazZTM2xZSDVRUjlyNzlqdis1WWRhTTMrejg2RDNcL2xMREJ1ZDRWaEJLVzRQMG1TSWZYaXlWQzhkQmh3Qk5qZVU3RUxaaGtwWlk1dlloMkNUbytWcFpQdXVNeG9mYUU0WFJTcjdSY3ZVbnNFcVhIQlpNREZWR0EyY3M0c09IazR0ekxSek41TTcxa2hqaWs1b0dcL1RNNHRFakYrRmN3TGY1QXNuMmFWbVlzMjVEUStXbDNQTlwvcUZKdFJpVlwvQkRlUmRFVTkwaGtiRDZMNmZvSnRZanZaM0k1YTYyTnBocnBcL0RGZExPekhETXdUNkJ0OTBudkoxMk91MDcydkJ2dVFhXC9kWUdNa3lJVVlLWnZPVU9NUjVON0dxdWFNZ0dIaG9hRzJtZkt2Vm1yZ0NcL2dxSXUwOFd1NXZzdG1oNUhPbTdTeE5VcENyMHJhUkpIS0laMitqeHZtT0Fia1VRQ0ZySiIsIm1hYyI6ImRiNDhlNjJkMjU4NjFmOGM3OTMxN2YzYmZjMDQxZGUxNTZiNzZhYWNkYTE4NzgzOTgyZjdhNGU4MGZlMWM5MDMifQ==
eyJpdiI6IldIKzJLczFDQlJCcXQyYWpRbk9cL0tnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlhmR0krb1FyNExSY2k1RHQ2SE01MUJhYnA3Y2RtUEYwRVpsck9rNmF4a2tGZk5aR2VrTTVvVks5ZXVBZlJualczdUdjZEJGUnJpdXVmWVRRV3VNYms5XC9Bb05ZZzQ0SmFHbHRtUWc5dGhyNHdCemFnTHZHTFcrNlZ6MTFPa0RnZll6U0cwZnhjSXVmZXZ3NUVwQ0daTFZoSkw0THB5ZGFoQVwvN1RJVE9ZZWExZjBGTDhTRjdrcGM4NHJPa2hURWdBYTM0Y1U0TmlSNThmRWFmRUdCVHZEUWR1a2F2R1gzd1ZRN3E3ZlE4VERwdTVKT3JXMmY4dWNnTFVRT3Irem4wOU1sbDdvQTFUSVBubk5YWlozTlBBWmVmNkdLaVJNMU5aTW9PTkVnSHZQcFJCbVJHZ3kxTzIzOXFLU2tPMFZma0N2ZkdPTE9McXpwQ3lnakl2elBweUpCaG5cL2RrYmp6Y3lXSnZWbDBMZTVjdXFQQ2hcL0k5R3JvOUZJXC96UU9ZXC9EUndMbVRzQzBmTzNKQmpIMDBYMmlKM2xEY0JyYWRaVFdqTVdXQnBpczZGaUk9IiwibWFjIjoiZmE0NDJkYWYwY2QwODAzYzQ1ODZhZDZkNGIxNTBjOTE3YjQ3ZDE1OGVmZWJlODU3MTE4YzhlNDkxMmEzOGRmNyJ9

Dạ Chí Thần khó chịu như nuốt ô mai chua, không nói lên lời, hắn chỉ nắm lấy bàn tay còn lại của Sở Kiều Tịnh, gượng cười gật đầu tỏ ý tin tường lời nàng nói.

Advertisement
x