Cửa sổ lầu hai của Túy Nguyệt lâu để lộ một nữ tử trẻ tuổi dáng người mảnh mai, nhưng vì đội mũ có mạng che mặt nên không thấy rõ được dung mạo của nàng ta.
Nàng ta vươn bàn tay mảnh khảnh vén ra một khe hở, để lộ đôi mắt xinh đẹp hung hăng độc ác, sau khi nhìn thấy động tĩnh dưới lầu thì nổi giận.
Ngay căn phòng bên cạnh có một nam tử thân hình cao lớn cũng đang nhìn chằm chằm động tĩnh dưới lầu. Nhưng khác với nữ tử kia, mặt mày hắn ta lại tràn ngập vẻ hứng
thú.
Ánh nắng chiếu thẳng tới, miêu tả khuôn mặt hắn ta vô cùng rõ ràng, nam từ này chính là Dạ Minh Hiên.
"Vương gia, tại sao ngài không cứu? Lúc này chẳng phải là lúc người thể hiện thân thủ sao?"
Một người đứng bên cạnh, vừa cung kính lại vừa nghi hoặc hỏi.
"Mấy tên che mặt này đều có võ công rất cao cường, ban đầu đúng là ta muốn đi cứu Sở Kiều Tịnh, nhưng lại thấy nàng có thể làm tới mức này, có thể sử dụng kẻ địch như người của mình. Nên ta quyết định đợi thêm chút nữa, xem rốt cuộc nàng còn có thực lực gì"
Thái độ Dạ Minh Hiên hơi bông đùa, nhưng lại vô cùng tán thưởng, giải thích với người bên cạnh, sau đó lại phân phó bọn họ: "Trông chừng thật chặt cho ta, nếu Sở Kiều Tịnh gặp nguy hiểm tới tính mạng thì phải cứu nàng ngay clập tức, đảm bảo nàng ấy không được bị thương! Còn những người khác thì không cần quan tâm, nhất là cái người họ Diêm kia, lúc cần thiết cũng có thể âm thầm giúp tên che mặt kia một tay."
Cảm nhận được hơi thở tàn độc tỏa ra xung quanh, tâm phúc đáp lời xong vẫn cảm thấy khó hiểu, vừa chú ý tới màn đấu đá dưới lầu vừa hỏi: "Nếu có thể cứu cả những người khác, có lẽ Thần Vương phi sẽ cảm kích ngài hơn đấy ạ?"
"Diêm gia có quan hệ tốt với Sở Kiều Tịnh, nếu tân khoa trạng nguyên năm nay trở thành con rể Diêm gia thì sẽ có quan hệ với Dạ Chí Thần qua cầu nối là Sở Kiều Tịnh này. Đến lúc đó sau lưng Dạ Chí Thần lại có thế lực lớn mạnh như vậy, ngươi cảm thấy hắn ta sẽ như thế nào?"
Dạ Minh Hiền đè thấp giọng, lộ ra vẻ rét lạnh, như tuyết đọng tan ra trên mái hiên, dù chỉ nhỏ từng giọt nhưng vẫn có thể tạo thành vũng nước trên mặt đất.
"Thuộc hạ đã hiểu."
Cùng lúc đó, Diêm Tri Hinh ở dưới lầu bị thương ở eo không thể di chuyển quá nhanh được, Sở Kiều Tịnh thấy không thể nhanh chóng tránh né thì chỉ đành nhảy lên, nhanh
chóng giật lá cờ cửa tiệm treo hơi thấp xuống một chút, sau đó giăng nó ra để ngăn tên bắn tới.
Khi lá cờ đã bị đâm thủng lỗ chỗ không thể sử dụng được nữa, hai tên che mặt đang choáng váng kia cũng tỉnh lại, chúng đứng tại chỗ ngẩn người, như thể không hề biết tại sao mình lại đứng ở đây.
Hai đồng bọn khác đi tới nói mấy câu với chúng, cuối cùng hai người kia mới hoàn toàn tỉnh ra, ánh mắt nhìn sang Sở Kiều Tịnh tràn ngập sát ý.
Bốn người lại cùng chạy về phía Sở Kiều Tịnh, Sở Kiều Tịnh có muốn né tránh cũng không kịp, huống hồ còn có bốn cô nương Diêm Tri Hinh đang bị dọa sợ, nhất thời không thể tránh được.
Dạ Minh Hiên thấy thời cơ đã tới thì liền sai hai tùy tùng bên cạnh đi tới cứu Sở Kiều Tịnh, còn mình thì bay xuống lầu dẫm lên đống đồ nát phát ra tiếng loảng xoảng, xuống dưới lầu đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Trốn đằng sau ta"
"Đa tạ ý tốt của Hiền Vương.
Sở Kiều Tịnh thấy có mấy người đi tới ngăn cản mấy tên che mặt thì lập tức đỡ nhóm Diêm Tri Hinh chạy về phía xe ngựa.
Phu xe đã bị dọa cho không biết chạy đi đâu rồi, mà xe ngựa lại ở đằng sau mấy tên che mặt kia, Sở Kiều Tịnh quyết định từ bỏ, kéo bọn họ chạy về phía đông người.
Hai tên che mặt thấy vậy, dùng khinh công vọt qua hai tùy tùng của Dạ Minh Hiên bay về phía Sở Kiều Tịnh, Dạ Minh Hiên lập tức bay lên đánh nhau với một tên che mặt, nhưng không ngăn được tên còn lại.
Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ, chỉ đành đánh mấy chiêu với tên che mặt kia, nhưng thực sự không phải đối thủ, đang định rút một cây châm bạc từ trong tay áo ra đâm vào mệnh môn của hắn ta thì khóe mắt chợt liếc thấy không biết một tên che mặt đã tới bên cạnh mấy người Diêm Tri Hinh từ lúc nào, chỉ đánh vài cái đã đạp Mai Anh và Bảo Châu sang một bên.
Ngay khi thanh kiếm chém xuống, Sở Kiều Tịnh giơ cánh tay chặn trước người Diêm Tri Hinh, chịu một nhát thay nàng ấy.
Nàng ôm Diêm Tri Hinh quay người định né tránh tên che mặt kia, ai ngờ lúc này xạ thủ lại giơ cung lên, bắn vào Diêm Tri Hinh trong lòng Sở Kiều Tịnh.
Tiếng hét thảm thiết vang lên, máu tươi đặc sệt bắn lên tay Sở Kiều Tịnh.
Đợi tới khi hoàn hồn lại, sắc mặt Sở Kiều Tịnh đã trắng bệch, đồng tử đột nhiên phóng to, bất đắc dĩ gọi Dạ Minh Hiên ở gần mình nhất.
"Hiên Vương!"
Dạ Minh Hiên nghe tiếng thì nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, đánh hai chiêu nữa mới đánh lùi được tên sát thủ khó nhằn này, sau đó chạy về phía nàng.
Sở Kiều Tịnh giao Diêm Tri Hinh vào tay Dạ Minh Hiên trước, sau đó vung một cây châm bạc bắn trúng mắt phải tên che mặt kia, nhân cơ hội này, nàng chỉ ra đằng sau phía bên phải với Dạ Minh Hiên.
Dạ Minh Hiên ngầm hiểu, hắn ta bế Diêm Tri Hinh lên, Sở Kiều Tịnh thì kéo ba người Mai Anh chạy về phía xe ngựa trống bên cạnh.
Đợi sau khi tất cả mọi người đều đã lên xe, Sở Kiều Tịnh kéo dây cương, cắm châm bạc vào mông ngựa.
Con ngựa bị giật mình tung vó chạy về phía trước mà không màng gì cả, chỉ nghe thấy tiếng vó ngựa đạp loạn, cuối cùng Sở Kiều Tịnh cũng dẫn bọn họ thoát khỏi nguy hiểm.
Nàng đánh ngựa đến thẳng Y các, sau khi dừng xe ngựa ở cửa, nàng vừa hô hào gọi người tới vừa giúp Dạ Minh Hiên bế Diêm Tri Hinh đã hôn mê xuống xe ngựa.
Du Đông nghe thấy tiếng thì lập tức chạy ra, thấy trên váy Sở Kiều Tịnh toàn là máu tươi đỏ sậm, hắn ta hoảng hốt chạy tới trước mặt nàng. Nhưng vì Dạ Minh Hiên ở đây, tiếng chủ nhân lại nuốt trở về.
Sở Kiều Tịnh biết Dư Đông muốn hỏi gì nên đã trả lời trước: "Ta không sao, phiền đại quản sự bế Tri Hinh vào bên trong.
"Vâng."
Đúng lúc Hạ Lan thần y không ở đây, mũi tên kia lại bắn thẳng vào tim Diêm Tri Hinh, Sở Kiều Tịnh không quan tâm được những việc khác nữa, chỉ đành nhanh chóng rắc bột thuốc cầm máu lên, dùng vải băng bó đơn giản vết thương trên cánh tay.
Dạ Minh Hiên đi tới bên cạnh nhìn thấy vết thương của nàng, không kìm được mà nhíu mày: "Vết thương của muội cũng sâu lắm, hay là bảo đại phu khác tới làm đi."
Sở Kiều Tịnh ngước mắt lên nhìn Dạ Minh Hiên, biết nếu ban nãy không có Dạ Minh Hiền thay mình chặn một lúc, hơn nữa còn bế Diêm Tri Hinh lên xe, thì e rằng bây giờ bọn họ đã mất mạng dưới kiếm của mấy tên kia rồi.
"Đa tạ Hiền Vương quan tâm, chỉ là tình hình bây giờ cấp bách, đợi sau khi xử lý xong hết mọi chuyện, ta sẽ cảm tạ Hiên Vương sau"
Sở Kiều Tịnh nói lời này rất chân thành, nhưng vẫn mang ý lạnh nhạt như bao ngày.
Sở Kiều Tịnh gật đầu đảm bảo với họ, sau đó để Dư Đông dẫn vào nhã gian. Dư Đông canh chừng ở ngoài cửa, nghe lệnh của Sở Kiều Tịnh bất cứ lúc nào.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất