Xe ngựa lắc lư chạy tới cửa Diêm phủ, Mai Anh trong thùng xe vén rèm lên nói với Sở Kiều Tịnh: "Vương phi, chúng ta tới rồi."
Bảo Châu đợi ngoài cửa đã lâu, vừa nhìn thấy xe ngựa của Thần Vương phủ tới, nàng ấy lập tức xuống bậc thang vội vàng đi tới đón.
Phu xe đặt ghế đỡ, Mai Anh bước xuống trước, sau đó đỡ Sở Kiều Tịnh xuống xe ngựa.
"Thần Vương phi kim an" Bảo Châu đi tới nhẹ nhàng nhún người hành lễ với Sở Kiều Tịnh: "Tiểu thư bảo nô tỳ đi ra xem thử nhiều lần lắm rồi, cuối cùng cũng đợi được Thần Vương phi tới đây.
Sở Kiều Tịnh thấy trên mặt Bảo Châu không có chút hoảng hốt nào, nghi hoặc hỏi: "Mặt tiểu thư nhà ngươi lại có vấn đề gì à?"
Bảo Châu dẫn Sở Kiều Tịnh vào cửa, đi trong hành lang phủ đầy tuyết rơi và dây leo khô héo, lúc này mới cung kính dịu dàng nói: "Tiểu thư vẫn ổn cả, chỉ là có vài chuyện riêng muốn nói với Vương phi thôi ạ."
Tới khuê phòng của Diêm Tri Hinh, Mai Anh và Bảo Châu lui xuống.
Diêm Tri Hinh vừa nhìn thấy Sở Kiều Tịnh đã chạy tới ngay, kéo Sở Kiều Tịnh ngồi xuống bên cạnh, ánh mắt long lanh đầy dịu dàng, nhưng lại chứa đựng lo lắng và sợ hãi.
"Ngươi đã nghe nói chưa, tân khoa trạng nguyên năm nay ấy?" Ánh mắt Diêm Tri Hinh nhìn Sở Kiều Tịnh lộ vẻ xấu hổ.
"Ta không chỉ nghe nói tới tân khoa trạng nguyên năm nay, mà còn nghe nói hắn ta sẽ trở thành phu quân của ngươi."
Ánh nắng nhàn nhạt từ cửa sổ chiếu vào khóe mắt Sở Kiều Tịnh, nàng khẽ mỉm cười nhìn Diêm Tri Hinh.
Khuôn mặt sạch sẽ của Diêm Tri Hinh lập tức hiện lên hai rặng mây đỏ: "Ta... ta muốn tìm ngươi là vì chuyện này, ta thấy hơi sợ...
"Vậy ngươi sợ cái gì?"
"Chàng ấy tài hoa nổi bật, lại là... là nhân tài, nghe người khác nói chỉ riêng những người tới nhà chàng ấy làm mai thôi đã đông nghìn nghịt rồi. Còn ta, cho dù là tướng mạo hay tài hoa cũng không đáng để nhắc tới, ta...
"Hơn nữa tuy ta thích chàng ấy, nhưng cũng không có nhiều tiếp xúc giữa nam nữ, ta không ngờ lại định thân nhanh như vậy. Chỉ cần vừa nghĩ tới thành thân, nghĩ tới sau này
phải rời khỏi căn nhà này rời xa phụ mẫu, là trong lòng ta alij sốt ruột lắm...
"Đã thế tính cách ta lại nhát gan, chỉ khi đối mặt với người cực kỳ thân thiết mới nói chuyện nhiều hơn chút, mà ngươi cũng là người bạn duy nhất của ta. Ta sợ tới nhà chồng, cha mẹ chồng không thích ta, đến lúc đó cuộc sống...
Nghe Diêm Tri Hinh nói huyên thuyên đủ điều, thấy như sắp khóc tới nơi, Sở Kiều Tịnh không khỏi bật cười cầm lấy tay nàng ấy.
"Tuy ta chưa từng gặp trạng nguyên kia, nhưng hẳn là học trò mà Diêm đại nhân đắc ý nhất, là người Diêm đại nhân đích thân chọn cho ngươi. Nếu hắn chỉ có tài mà nhân phẩm chẳng ra sao, chắc chắn Diêm đại nhân sẽ không đồng ý mối hôn sự này đâu"
"Diêm phu nhân cũng là cô nương được gả tới, chắc chắn cũng đã cân nhắc tới quan hệ con dâu mẹ chồng, nếu mẹ chồng tương lai của ngươi điêu ngoa vô lý, bà ấy chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Cho nên ngươi đừng suy nghĩ lung tung nữa, càng nghĩ chỉ càng dọa bản thân thôi"
Sở Kiều Tịnh an ủi Diêm Tri Hinh, sau đó thấy Diêm Tri Hinh nghiêng đầu tò mò nhìn nàng, hỏi: "Cuộc sống sau khi thành thân của ngươi và Thần Vương thế nào vậy? Nghe nói hẳn vì ngươi mà từ chối Thái hậu ban hôn, chắc cũng yêu thương ngươi lắm."
Câu chuyện đột nhiên chuyển hướng sang mình khiến Sở Kiều Tịnh sững sờ.
Từng chuyện Dạ Chí Thần đã làm vì nàng bỗng xuất hiện trong đầu, nàng vô thức gật đầu.
"Ta nghe ma ma bên cạnh ta nói, lúc còn trẻ bà ấy gả chồng chưa đến nửa năm đã có thai rồi, ngươi và Thần Vương thành hôn cũng đã nửa năm, chắc cũng sắp có tin rồi chứ hả. Vậy thì ta phải chuẩn bị sớm một chút, ta muốn chuẩn bị một món quà thật tốt cho đứa nhỏ, để nó vừa mới ra đời đã.."
Thái dương Sở Kiều Tịnh giật lên, nghe Diêm Tri Hinh tiếp tục ảo tưởng, nàng vội vàng ngắt lời nàng ấy: "Thứ nên chuẩn bị nhất bây giờ là đồ đạc vào lúc ngươi thành thân đấy. Tiết trời bên ngoài đang đẹp, hay là chúng ta ra ngoài đi dạo xem.
"Được." Diêm Tri Hinh ngơ ngác đồng ý, sau đó liền ngồi xe ngựa ra ngoài cùng Sở Kiều Tịnh.
Tuyết trắng phản chiếu ánh nắng nhợt nhạt, khiến cả thế giới trở nên sáng sủa lạ thường, hai người ngồi trong xe ngựa cùng thảo luận về các cửa hàng trang sức mới mở ở phố nam, nếu kiểu dáng trong đó nhiều thì cũng có thể chọn thêm vài món.
Mai Anh và hai tỷ muội Bảo Châu Bảo Oánh cũng nhanh chóng trở thành bạn bè, ríu rít bên cạnh xe ngựa như ba con chim sẻ nhỏ.
Xe ngựa đi qua Túy Nguyệt lâu đông đúc, đứng ở cửa là có thể nghe thấy mọi người từ nam ra bắc ồn ào đủ loại ngôn ngữ khác nhau, Mai Anh ngửi thấy mùi thơm bay ra từ
bên trong, bèn nói vào trong thùng xe: "Vương phi, nghe nói trong Túy Nguyệt lâu mới có thêm mấy loại quả mới."
Sở Kiều Tịnh và Diêm Tri Hinh nghe vậy thì mỉm cười, bèn bảo phu xe dừng xe ngựa lại, định dẫn mấy nha đầu cùng đi xem thử bánh trong Túy Nguyệt lâu. "Nếu ngon thì cũng có thể mua một chút đặt trong bàn tiệc mời khách"
Sở Kiều Tịnh dắt tay Diêm Tri Hinh, nghiêng đầu nói với nàng ấy, đang định đi vào cửa Túy Nguyệt lâu thì bỗng cảm thấy đằng sau là lạ, nàng bèn đẩy Diêm Tri Hinh ngã sang bên kia.
Diêm Tri Hinh bỗng dưng bị đẩy không kịp phản ứng, cứ sững sờ cùng ngã ra đất với Sở Kiều Tịnh.
Sau đấy chợt nghe ai đó hét "Á" lên, tiếng đẩy bàn giẫm ghế bên trong Túy Nguyệt lâu xen lẫn với tiếng la hét của mọi người khiến Sở Kiều Tịnh nhanh chóng hoàn hồn lại.
Bảo Oánh nhìn cây cung đâm vào cột Túy Nguyệt lâu kêu lên một tiếng, lập tức dại ra.
Cuối cùng vẫn là Mai Anh và Bảo Châu nhanh chóng hoàn hồn lại, kéo Bảo Oánh đi tới đỡ Diêm Tri Hinh và Sở Kiều Tịnh dậy.
Eo Diêm Tri Hinh đập vào bậc thang, lại vì bị đè dưới người Sở Kiều Tịnh nên phần eo không dồn được lực, chỉ đành để hai người đỡ mới đứng dậy được.
Sở Kiều Tịnh quay đầu lại nhìn, chỉ thấy một người thân hình cao to mặc đồ đen, che mặt kín mít, tay cầm kiếm lăm le nhìn bọn họ, cách đó không xa còn có ba xạ thủ đang giương cung lên với bọn họ.
Mấy tên che mặt kia nhìn Sở Kiều Tịnh như nhìn con mồi rơi vào miệng hổ, giơ kiếm đi về phía họ, rõ ràng muốn đoạt mạng cua họ.
Sở Kiều Tịnh đá vào cái ghế bên cạnh, ném về phía chúng, sau đó nhân lúc chúng không phòng bị thì lấy bình sứ trong eo ra, mở nắp hất về phía chúng.
Nhưng bọn chúng cách hơi xa, hơn nữa còn bịt mặt, cho nê chỉ có hai tên bị dính thuốc phấn.
Thuốc phấn kia chính là bột Loạn Hồn mà Sở Kiều Tịnh vẫn luôn nghiên cứu mấy ngày qua, tuy nàng tranh thủ thời gian rảnh nghiền nát bột phấn theo phương thuốc nhưng vẫn chưa thử nghiệm bao giờ, không biết công hiệu thế nào, đúng lúc có thể nhân cơ hội này để thử.
Sở Kiều Tịnh hét một câu "giết bọn chúng" với hai tên che mặt đã bị nhuốm thuốc.
Hai tên che mặt lập tức vung kiếm lao về phía đồng bọn.
Xạ thủ thấy thế lập tức bắn tên về phía Sở Kiều Tịnh, cố gắng bắn thẳng vào chỗ hiểm, muốn nhanh chóng lấy mạng của nàng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất