"Tuy tới hè trăm hoa nở rộ ở ngự hoa viên rất sặc sỡ, nhưng ngày đông cũng mang cảnh tượng khác, nàng đi dạo một chút đi, nếu lạnh thì tới tìm ta" 

Dạ Chí Thần dặn dò Sở Kiều Tịnh, thấy nàng gật đầu thì bèn rời đi cùng Trần công công. 

Mai Anh ở bên cạnh đi tới khoác áo choàng lên người nàng, cẩn thật thắt dây rồi vui vẻ nói:: "Vương phi, đến nô tỳ cũng nhìn ra Vương gia thật lòng yêu thương bảo vệ người đấy." 

Sở Kiều Tịnh chỉ gật đầu chứ không đáp lại lời Mai Anh. 

Lúc này là tình nồng ý mật, sau này thì sao? Làm người làm việc không thể nhìn những cái trước mắt, một đời dài như vậy, ai nói chắc chắn ngày mai lại có thay đổi gì được 

chứ. 

Ngự hoa viên một mảnh trắng xóa, cũng có hoa mai đỏ tỏa hương thơm xuyên qua làn tuyết, đổ trắng đan xen nhau rất đẹp. 

Ngày tuyết đường trơn, trong viện gần như không có ai đi lại, càng làm mảnh đất băng tuyết yên tĩnh như chốn tiên cảnh. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh đang có tâm sự, mải nhìn hoa mai cũng quên cả thời gian, chỉ nghe thấy tuyết đọng trên cành cây bị gió thổi rơi loạt xoạt xuống đất. 

"Hoa mai lạnh lùng thánh khiết, nhưng lại tôn lên tính tình của muội. 

Sở Kiều Tịnh hoàn hồn lại, quay người nhìn người vừa nói, chính là Dạ Minh Hiên. 

Nàng hành lễ với Dạ Minh Hiên, định dẫn Mai Anh rời khỏi đây, ai ngờ Dạ Minh Hiên lại đi tới chặn đường của nàng, Sở Kiều Tịnh chỉ đành ngước ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn ta. 

"Hiên Vương có ý gì đây?" 

"Bây giờ đã không còn người ngoài nữa rồi, thực ra muội có thể không cần phải che giấu suy nghĩ của mình. 

Dạ Minh Hiên nở nụ cười tự tin mà đắc ý trên môi: "Nghe nói vì không muốn để Diêm Tri Hinh gả cho bổn vương mà muội đã âm thầm tốn không ít công sức?" 

Sở Kiều Tịnh chỉ thấy nực cười trong lòng, lời nhảm nhí này mà vẫn truyền tới tại hắn ta được, hơn nữa hắn ta còn coi là thật nữa? 

"Có phải Hiên Vương tự tin quá rồi không? Mấy lời vớ va vớ vẩn này mà ngươi cũng tin, vừa khéo nhân lúc thái y tới chữa bệnh cho Thái hậu, Hiên Vương có thể tới An Khánh 

cung, tiện thể để thái y bắt mạch cho người luôn" 

Sở Kiều Tịnh lóe lên vẻ châm chọc, ánh mắt như hơi lạnh mơ hồ tỏa ra trong băng tuyết. 

"Nếu muội sợ người khác bàn ra tán vào, bổn vương sẽ hạ lệnh bảo đảm không có một ai dám nói thêm lời nào nữa." Dạ Minh Hiền hỏi dò. "Không có một ai?" Sở Kiều Tịnh hỏi. 

"Đúng!" Dạ Minh Hiên thấy Sở Kiều Tịnh hỏi vậy, cảm thấy Sở Kiều Tịnh chắc chắn có ý với mình, nếu không sao lại hỏi như thể làm gì. 

"Vậy thì để Hiên Vương tự câm miệng trước đi, nếu Hiên Vương vẫn còn nói tiếp, vậy có nghĩa là... 

Sở Kiều Tịnh dùng ánh mắt ra hiệu cho Dạ Minh Hiên những lời nàng định nói sau đó - nếu vẫn còn nói tiếp, vậy có nghĩa là hắn ta không phải người. 

"Bổn vương nói tới người khác, muội lại nhanh mồm nhanh miệng đến mức không coi bổn vương ra gì. 

Trong lòng Dạ Minh Hiên cũng không giận lắm, ngược lại còn cảm thấy rất thú vị. 

"Đừng tưởng bây giờ Dạ Chí Thần đang sống trong ánh hào quang là muội cảm thấy mình sẽ được vinh hoa cả đời, bổn vương mạnh hơn hẳn nhiều. So với dáng vẻ muốn giữ cả hai bên hiện giờ của muội thì thà muội đi theo bổn vương luôn đi, bây giờ ta có thể dẫn muội tới gặp Dạ Chí Thần và phụ hoàng ngay, xin phụ hoàng hạ chỉ để hai người hòa ly, sau đó bổn vương cưới muội vào cửa một cách đường hoàng." 

Sở Kiều Tịnh cười mỉa, đi hai bước về phía Dạ Minh Hiên, buồn cười nhìn hắn ta: "Trời còn chưa tối mà đã nằm mơ nhanh thế? Nếu những lời này truyền tới tai Tưởng Các lão thì sẽ sao đây nhỉ? Hay là ngươi cứ đợi thử xem?" 

Nói rồi, sắc mặt Sở Kiều Tịnh bỗng trở nên lạnh lùng, ánh sáng toát ra từ trong mắt vừa sắc bén vừa cao quý. 

"Tốt nhất ngươi nên tự giác chút đi, nếu còn tới trước mặt ta nói mấy lời đến chó còn chẳng buồn nghe này, ta thực sự không biết mình sẽ làm chuyện gì đâu." 

Sở Kiều Tịnh đi tới bên cạnh Dạ Minh Hiên, nhìn cành cây trơ trụi vươn ra phía xa, giọng nói trầm thấp ẩn chứa sự sỉ nhục: "Ngươi lấy đâu ra tự tin mà cảm thấy ngươi mạnh hơn Thần Vương, e là chỉ có bản thân ngươi cảm thấy thế thôi. 

Mai Anh theo sát bước chân Sở Kiều Tịnh cùng đi ra khỏi ngự hoa viên, trên đường Mai Anh bực bội nói với Sở Kiều Tịnh: "Chuyện này mà để Vương gia biết được thì sẽ.." 

Sở Kiều Tịnh bất đắc dĩ nhìn Mai Anh, nhéo mặt nàng ấy rồi hỏi: "Rốt cuộc ngươi là người của ta hay là người của hắn vậy?" 

"Nhưng mà Vương gia..." 

"Tóm lại đã giải quyết xong xuôi rồi, chuyện này chẳng đáng để nhớ tới dù chỉ một khắc, tại sao còn tiếp tục buồn bực làm gì?" 

Mai Anh cảm thấy Sở Kiều Tịnh nói cũng có ý, nàng ấy cùng nàng đi tới Dưỡng Tâm điện, Trần công công thấy hai người tới, bèn mời hai người tới noãn các bên cạnh uống trà. "Vương phi ngồi uống trà đợi thêm một lát nhé ạ, đợi Thần Vương ra ngoài rồi lão nó sẽ mời người qua đó." Trần công công cung kính nói. 

"Phiền Trần công công rồi." 

Sau khi Trần công công khom lưng lui ra, Sở Kiều Tịnh thổi cho bớt hơi nóng tỏa ra trong trà, nhấp một ngụm cho ấm người. 

Đợi chưa được bao lâu, Dạ Chí Thần đã đi ra khỏi Dưỡng Tâm điện, đón Sở Kiều Tịnh rồi về Thần Vương phủ. 

Trên đường Dạ Chí Thần nói rõ với Sở Kiều Tịnh, tân khoa trạng nguyên năm nay đã lên bảng, là Giang Thanh Dịch học trò của Diêm đại nhân, sau này cũng sẽ thành con rể của Diêm gia. 

Thực ra lúc ở trong Dưỡng Tâm điện, Hoàng thượng còn nhìn Dạ Chí Thần rồi hỏi: "Đời này con thực sự chỉ cưới một mình Sở Kiều Tịnh thôi sao?" 

Dạ Chí Thần đứng trong điện, sống lưng thẳng tắp như thanh đồng ngoài cửa sổ, nhớ tới ánh mắt trong veo như dòng suối nhìn thấy được tận đáy của Sở Kiều Tịnh: "Vâng." 

Chỉ một chữ ngắn ngủi, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh cực lớn. 

"Năm đó ta không thể có được điều mình mong muốn, mối tình không có kết quả đó vốn tưởng đã dừng lại ở đây, không ngờ rằng.." Mắt Hoàng thượng ánh lên vẻ phức tạp, như đang nói cho bản thân nghe, cũng như nói với Dạ Chí Thần: "Nếu con thực sự có thể làm được, cũng coi như bù đắp tiếc nuối năm đó của trẫm. 

"Nhưng nếu như vậy, con đường trong triều của con sẽ khó đi hơn rất nhiều." 

Ánh mắt Hoàng thượng nhìn Dạ Chí Thần cao thâm khó dò, không đoán được rốt cuộc ông đang nghĩ gì, câu nói này cũng như đang có ý thăm dò. 

Cho dù đây là Hoàng tử mà ông xem trọng, nhưng đứng trên đỉnh núi cao nhất, chỉ cần bất cẩn chút thôi là không còn cứu vãn được. 

Tuy đây là nhi tử của ông, nhưng đồng thời cũng là thần tử của ông. 

"Nhi thần chỉ cần đảm bảo thiên hạ này không có họ Bạch, chỉ cần quân chủ tương lai coi bách tính làm tâm, tài giỏi anh minh là được. Nếu cần tới nhi thần, nhi thần sẵn sàng phụ tá, bảo vệ quốc gia non sông cho quân chủ tương lai." Dạ Chí Thần chắp tay, cung kính nói. 

Hoàng thượng nở nụ cười hài lòng, phất tay cho Dạ Chí Thần lui xuống. 

eyJpdiI6Im8zUFo2MTRHV3dndStLZkpJQnUrdmc9PSIsInZhbHVlIjoiTXFMWmNCMXNFa0loZFJcLzN5WjEyVThXZVJuY1dxMW9rd1B4Z0Z6ejNlb1FaNVl0bnJqd1JGTmN2Z2pGenhtUWcxUnQ3UUJXU2VHNjRSZnp2NEp5Z3BReDZrUmZSZFU3QWpqbENBS1RMZG9sSVZZSTgxa3MrTVwveG1wcjVLUmNzbUUrSk9BM0N6Vm81d2l1a2tkK3pMbmZnekVDMGVLRkk0REV1Y3hvbXU3amJybTNSTTN4cXZcL2hpZnhyNEYwU3Y5cHRZMjlWaDAyQ1BnWHUzaTkyc085QzZPR2YrZ0ZkVG5oSVNMajdYTjdXdUhFS010UzM1dzJOTzNUYlJaXC80SkY2OW5wdVlBYzA0ekhxS1VKR01kRG03eUVJNGl4NWhOWFc5MmZVUkJwTkExSWJzQmFtSEJOM1hTNWNLd3plQm5cL2NJWitrT0JXTTNVSVJ5RGZIeEtFZTViOHRGbU9HZENvTXJLbWdabXBkRElBZGRiZGJjTldpaHFEQ0xRTzFoajJjM0QwMjV2cHU3Z2tFV2pCQUV4TnFrekRadGx3WWJGN0pab0pmSlY0VllmZWdVejVcL3BOcGloUitlaGNTT20xK2I3Mkswbnd1XC9yNzE2OHExMkpmZm5VOHpSMXhjeWJKZnVMSkdFM1FOV1JwRERxT0plaGhGYUljV1pZQzBnTGNOcXdSOWR0Q092K1hRVU9vTW03cmJPV2ZDUkNwZWpIVUJxRDYwVGNES0MraTBJUEUyM1lWUkRBNDdFT2RTRXJneFR2TkFLdVZsQmdiZFJuVWloRnl2Mks0WXR1ZERjckdJcXoxSElEb3lHbEZsRkpYMmxKSG5UbXhmMWpaeVwvMnZodCtKTDJJTEU0MnIzQ3kyWjRDMXdCdz09IiwibWFjIjoiMzYxYTZjODgzYzFlZmQ3Yjg4M2MxYjZjYjk1ZjMxOTBhNTNhNGIzMzY5M2QyODdhMWE4ZGFjZWYxNjY4OTAyOCJ9
eyJpdiI6ImtCUDNzcnZaaTZwWitZcTFZZWx0N3c9PSIsInZhbHVlIjoiaGtEdkt0Q2VVUWtSUzRqamJVK3JCd0ZrSHBoOTJXa0pDZEFtNGdzT29oU3EwVzdQNXUzUU5FZHQ5djV3eDhLZlhjSHV5enZ6VHVlY1Rsa0c3ZGZoNEo1cG9DVTJESU94STJtSFR0cEd0UW5oMXJmT1wvZUd3RW9TR3J4STNJXC85SlJTMDVybXBEUDhMWEF4bWltK0JOM3ErMDhZOHFvQ0pGNTUxK080NzFybzRLa0kwd1lHck9kS0Z2UEZrNzFpWnZHS2xPaHNCZ1ZhUzBTNkx3anhrTEYxWk8rdDQzQmhUVWJTZjhZY1VBMFlWb2VjcTFHTXRiQ2NNMXA1dExUeUxnWjRoSmVmWkZaVXZGdTh6ZlFKQUJXajdVRXNUNDUranY3cWVQaldZanRvcWRSWHZNaE1FOVpIUjBvY2VJRFwvekl0TzJtQVltWDdRN2cyK0hhMFc3UitlUVM1cXJyRGI3bzVmbmZjZ1hyYitDNDFHOE9wYlZ1S0ZybzJleUdlVkk0SXBlY1ZmUk5ocmRlR2RKMGMwdTF0WHFhSHVvSFRUM2R0dHMxN240Q1NFUT0iLCJtYWMiOiJhZGEwYTBiNjVjYjc0YzA4ZTY4OTc4NWIwMjZiMDdjNWJkMDRjMzMzZjE2OThkN2NiYzhjZGU1MzE5MDllODdiIn0=

Sở Kiều Tịnh nói một tiếng với Dạ Chí Thần, cùng Mai Anh ngồi xe ngựa tới Diêm phủ.

Advertisement
x