Bầu không khí trong tẩm điện chợt lạnh xuống, đến cả Tu Lương ma ma cũng không biết phải mở lời như thế nào để phá vỡ sự gượng gạo này, thấy Tôn Nhã Tịnh bưng đĩa lót đi vào, không khỏi thở phào một hơi trong lòng.
"Cô tổ mẫu, Tịnh Nhi còn chuẩn bị bánh phù dung cho người nữa, vừa ra lò còn nóng hổi đây ạ. Lát nữa người uống thuốc xong thấy đẳng trong miệng, vừa khéo có thể dùng vị ngọt của bánh phù dung cho đỡ đắng."
Giọng nói dễ nghe của Tôn Nhã Tịnh lại khiến cả tẩm điện ấp áp và có sức sống như mùa xuân trở lại.
Thông minh như nàng ta sao không cảm nhận được ban nãy đã xảy ra chuyện gì, Tôn Nhã Tịnh khẽ lắc đầu ra hiệu Dạ Chí Thần đừng để trong lòng, từ từ rồi hẵng nói.
Tôn Nhã Tịnh đặt đĩa đựng lên bàn ăn, bưng bát thuốc ngồi xuống bên giường, nụ cười trên mặt ngọt ngào yêu kiều như hoa tường vi, dỗ dành Thái hậu: "Thuốc này còn đang ấm, cô tổ mẫu có thể uống luôn đấy ạ."
Thái hậu không vui đẩy thuốc sang một bên, nghiêng đầu nhìn Dạ Chí Thần, tuy như một đứa trẻ đang hờn dỗi, nhưng trong mắt lại có sự uy nghiêm không cho kháng cự. "Thần Nhi, nếu con thực sự thương hoàng tổ mẫu thì con đồng ý cưới Tịnh Nhi đi."
Sắc mặt Dạ Chí Thần không đổi, nhưng hơi ấm trong mắt đã tan hết: "Hoàng tổ mẫu đang bệnh nên mới hồ đồ, tôn nhi đã cưới Tịnh Nhi làm thê tử rồi."
Bàn tay bưng bát thuốc của Tôn Nhã Tịnh lặng lẽ run lên, nhưng sau đó nàng ta đã khế khuấy thìa, thầm hít sâu một hơi.
Vẻ mặt Sở Kiều Tịnh vẫn lạnh nhạt, nhưng có thể cảm nhận được bàn tay Dạ Chí Thần đang nắm lấy mình dùng sức hơn một chút.
Nàng biết Dạ Chí Thần đang cố gắng trấn an nàng, cho nên cũng nhẹ nhàng nắm lại tay hắn.
Dạ Chí Thần vui mừng trong lòng trước hành động này, ánh mắt nhìn sang Sở Kiều Tịnh tràn đầy tình ý, đến tuyết đọng ngoài điện cũng tan trong đôi mắt đen láy của hắn.
"Con đừng có giả vờ để lừa ai gia, người ai gia nói vẫn luôn là Nhã Tịnh nuôi nấng bên ai gia." Thái hậu thấy ánh mắt Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh, lửa giận trong lòng lại bùng lên: "Thần Nhi, nếu con không đồng ý với ai gia, vậy là rắp tâm muốn bệnh tình của ai gia nặng hơn."
"Thuốc chữa bệnh cho hoàng tổ mẫu ở ngay trước mặt, đợi hoàng tổ mẫu uống xong bệnh tình sẽ tốt lên, nếu vẫn không được, Tịnh Nhi phu nhân của tôn nhi sẽ thi châm cho hoàng tổ mẫu, vậy thì sẽ khỏi nhanh hơn một chút."
Dạ Chí Thần bình tĩnh đối đáp lại, nhìn chằm chằm Thái hậu.
"Nếu con không đồng ý với ai gia, thuốc gì thái y kê ai gia cũng không chịu, cứ để ai gia bệnh nặng về với tân thiên đi" Thái hậu tức giận quá, lồng ngực cũng phập phồng theo.
"Cô tô mẫu!" Tôn Nhã Tịnh oán trách nhìn Thái hậu, đặt mạnh bát thuốc trong tay xuống bàn: "Cô tổ mẫu nói chuyện càng ngày càng giống trẻ con rồi đấy, cô tổ mẫu là Thái hậu, phải hưởng vinh quang ngàn năm, cho dù người dám nói thi Diêm Vương gia còn không dám nhận đâu."
"Thần Nhi, ai gia cứ nói vậy đấy, nếu con không đồng ý cưới Nhã Tịnh làm bình thê, ai gia sẽ không uống một ngụm thuốc nào hết!"
Dạ Chí Thần kéo Sở Kiều Tịnh đứng dậy, trong đôi mắt đen láy như hồ nước lóe lên ánh sáng phức tạp, giọng điệu vô cùng chắc chắn không cho phép nghi ngờ.
"Cho dù hoàng tổ mẫu có không chịu uống thuốc, Thần Nhi cũng không đồng ý với hoàng tổ mẫu đâu. Đời này tôn nhi chỉ có một thê tử là Sở Kiều Tịnh, tôn nhi muốn sống suốt kiếp này bên nàng ấy, không bao giờ dính líu thêm người khác.
Tôn Nhã Tịnh nghe lời Dạ Chí Thần nói, trái tim hư bị dây leo mọc đầy gai nhọn quấn chặt lấy, đâm từng lỗ hổng nho li ti, chảy máu đỏ tươi.
"Khi đó con cưới Thượng Quan Ý làm trắc phi, sao lại không thể nạp thêm Nhã Tịnh chứ? Ai gia có bảo con với Sở Kiều Tịnh hòa ly đâu, vẫn giữ thân phận Thần Vương phi của nàng ta. Thần Nhi, con còn muốn ai gia nhượng bộ thế nào đây, lẽ nào phải để Tịnh Nhi làm trắc phi sao?"
Thái hậu tức giận nhìn, oán niệm trong lồng ngực cùng bất mãn vọt lên yết hầu, ước gì có thể biến thành dây thừng trói Dạ Chí Thần lại để hắn và Tôn Nhã Tịnh vào động phòng.
"Điều tôn nhi muốn hoàng tổ mẫu làm không phải nhượng bộ, mà là từ bỏ. Khi đó tôn nhi thấy Thượng Quan Ý chặn một nhát kiếm cho nhi thần, nhi thần không có gì để báo đáp, chỉ đàn hoàn thành tâm nguyện của nàng ta thôi. Nhưng bây giờ, cho dù Nhã Tịnh cô nương có chặn bao nhiêu nhát kiếm cho tôn nhi, tôn nhi cũng sẽ không đồng ý, sẽ không đồng ý trắc phi, cũng không có bình thê"
"Nếu hoàng tổ mẫu kiên quyết không chịu uống thuốc, thực sự xảy ra chuyện gì đó, vậy thì tôn nhi sẽ xuống hoàng tuyền cùng hoàng tổ mẫu, thỉnh tội với Diêm Vương gia. Tôn nhi và Tịnh Nhi xin cáo lui trước, mong hoàng tổ mẫu giữ sức khỏe.
Nói rồi, Dạ Chí Thần chắp tay hành lễ với Thái hậu, sau đấy nắm tay Sở Kiều Tịnh rời khỏi cung điện.
"Thần Nhi, con!"
Thái hậu tức tới mức ngồi bật dậy, không cam lòng nhìn bóng người biến mất ở cửa, bực bội trong lồng ngực không trút ra được. Tôn Nhã Tịnh chỉ đành giấu đi vẻ bị thương,
vuốt lưng Thái hậu để bà ta nguôi giận.
Sau khi rời khỏi An Khánh cung, cuối cùng Dạ Chí Thần cũng bình tĩnh lại được, kiên định nhìn Sở Kiều Tịnh: "Nàng yên tâm, những chuyện hoàng tổ mẫu nói, cho dù trong tình huống gì cũng không xảy ra được đâu"
Cảm nhận được sức mạnh và hơi ấm cuồn cuộn không dứt tới từ bàn tay dày rộng của Dạ Chí Thần.
Sở Kiều Tịnh cũng nhìn vào mắt hắn, hơi ấm như chảy xuôi theo cánh tay, hòa vào máu, lan ra khắp người, quấn chặt lấy trái tim nàng.
"Ban nãy ngươi nói như vậy, không sợ Thái hậu không uống thuốc sẽ xảy ra chuyện thật sao?"
Ánh mắt Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Chí Thần chứa đựng vẻ ấm áp.
"Thế thì còn thế nào được, lẽ nào bảo ta đồng ý với bà ấy sao?" Dạ Chí Thần hỏi ngược lại Sở Kiều Tịnh, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, thâm tình hỏi.
"Ngươi muốn đồng ý thì đồng ý thôi"
Sở Kiều Tịnh nhìn bầu trời xanh nhạt đằng xa, nói như chẳng hề bận tâm.
"Nàng là đồ không có lương tâm" Dạ Chí Thần kéo mạnh nàng vào lòng, bực bội nhìn vào đôi mắt trong veo thấy đáy của nàng: "Ta thấy hoàng tỗ mẫu nổi giận quát ta rất có sức lực, tuy sắc mặt hơi tiều tụy nhưng cũng không giống bị bệnh gì nặng lắm, chắc đêm qua gió lạnh ngủ không ngon thôi"
"Hơn nữa lúc ta còn nhỏ, tang mẫu và hoàng tổ mẫu cũng rất thương yêu ta, cũng coi như được bà nuôi mấy năm. Hằng năm bà bảo dưỡng cơ thể canh giờ nào uống canh gì, bây giờ ta vẫn kể ra được đấy. Theo như tính tình hoàng tổ mẫu, bà sẽ không lấy sức khỏe của mình để giận dỗi ta vì chuyện này đâu.
"Ngươi hiểu rất rõ về Thái hậu đấy nhỉ, cho nên mới dám nói những lời đó trước mặt bà"
"Chẳng qua là lời thật lòng thôi. Nếu nàng muốn nghe, về Vương phủ ta sẽ lặp lại hai lần, cho nàng nghe đủ luôn"
"Thỉnh an Thần Vương và Thần Vương phi. Hoàng thượng biết Thần Vương tiến cung nên đã phái lão nô tới mời Thần Vương tới Dưỡng Tâm điện gặp Hoàng thượng ạ." Giọng của Trần công công vang lên cách đó không xa, cũng hiểu được tình cảnh xấu hổ vừa không biết phải làm sao của Sở Kiều Tịnh lúc này.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất