Vẻ huy hoàng vàng son của hoàng cung bị tuyết che phủ hơn nửa, nhưng khi bước vào cung điện vẫn sẽ bị lóa mắt bởi trang hoàng lộng lẫy giàu sang.
Tôn Nhã Tịnh đứng bên cạnh kính lăng hoa, tháo trâm cài trên đầu Thái hậu xuống, cẩn thận đặt lên mặt bàn.
Căn phòng tràn ngập ấm áp, nhưng trên khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng ta vẫn hiện lên nét bệnh tật.
"Tịnh Nhi thấy hình như cô tổ mẫu lại trẻ hơn một chút rồi, xem ra năm tháng cũng ưu ái cô tổ mẫu hơn một chút."
Giọng Tôn Nhã Tịnh ngọt ngào giòn giã, nịnh Thái hậu vui vẻ mãi không nguôi.
Thái hậu nhìn Tôn Nhã Tịnh săn sóc dịu dàng dùng lược làm thư giãn da đầu cho bà ta qua tấm gương, yêu thương trong lòng càng thêm sâu đậm.
Bà ta tiếc nuối nói: "Tịnh Nhi, ai gia sẽ để ý nam nhân tốt trong triều cho con, thiên hạ đâu chỉ có mỗi một nam nhân là Thần Nhi đâu"
Ý cười trên mặt Tôn Nhã Tịnh nhạt đi, nhớ lại ngày đó bị từ chối, trong lòng nàng ta vẫn cảm thấy khuất nhục, nhưng vẫn cố kìm nén trong lòng không để lộ một chút nào.
"Cô tổ mẫu, Tịnh Nhi biết người thương yêu con, con cũng thường nghĩ rằng nếu không phải có cô tổ mấu, bây giờ Tịnh Nhi đã như bèo dạt rồi."
"Tịnh Nhi được hầu hạ bên cạnh cô tổ mẫu lâu như vậy, mưa dầm thấm đất nên tâm tính cũng có đôi phần giống cô tổ mẫu. Cô tổ mẫu cũng là nữ tử, từng có thời niên thiếu tươi đẹp, chắc chắn khi ở trong khuê phòng cũng từng tưởng tượng phu quân tương lai trông sẽ như thế nào."
Tôn Nhã Tịnh cầm một cái bát sứ trên bàn lên, ngón tay thon dài lấy một chút mỡ xoa trong lòng bàn tay, nhìn Thái hậu trong gương, ý cười hơi ngượng ngùng.
"Tịnh Nhi nói những lời này, cô tổ mẫu đừng cười Tịnh Nhi nhé, nếu không Tịnh Nhi sẽ không nói nữa"
"Con ngoan, con được nuôi bên cạnh ai gia, con không nói những lời này với ai gia thì nói với ai được nữa?" Thái hậu vừa thông cảm vừa từ ái.
"Tịnh Nhi được cô tổ mẫu dạy dỗ, biết thế nào là lễ nhân từ hiếu, nhưng trong lòng Tịnh Nhi biết, đời này Tịnh Nhi không muốn tạm bợ gả cho một người. Nếu không phải người Tịnh Nhi đem lòng yêu, Tịnh Nhi thà cả đời không gả hầu hạ bên cạnh cô tổ mẫu còn hơn. E rằng Tịnh Nhi không hiếu thuận, đã phụ lại sự yêu thương của cô tổ mẫu rồi.
Thái hậu nhìn sự quật cường trong mắt Tôn Nhã Tịnh, biết rằng ngoài Dạ Chí Thần ra nàng ta không để ý tới người khác, không khỏi thở dài một tiếng trong lòng.
Nghĩ tới việc mình ở trong hậu cung nhiều năm có rất nhiều việc không thể làm gì được, cho nên chắc chắn phải sắp xếp hôn sự khiến bà ta hài lòng nhất cho Tôn Nhã Tịnh.
Có lẽ tuyết tan lạnh lẽo, ban đêm Thái hậu bị phong hàn không dậy nổi, cơ thể yếu ớt đến cả thuốc cũng không uống được mấy thìa. Phi tần trong cung tới liên tục, nhắc Thái hậu nhất định phải giữ gìn sức khỏe.
Tin tức Thái hậu bệnh nặng trong cung truyền tới Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần đang dùng bữa sáng nghe xong, trong mắt ánh lên chút quan tâm.
Sở Kiều Tịnh hiếm khi dậy sớm cảm thấy cảm xúc Dạ Chí Thần thay đổi, bèn nói với hắn: "Hôm nay là ngày nghỉ, ngươi không cần thượng triều, hay để ta cùng tiến cung với ngươi thăm Thái hậu đi. Nếu chỉ là phong hàn, ta thi châm rồi dùng thêm chút thuốc, chẳng bao lâu sẽ không sao nữa.
"Được."
Hai người cùng tới An Khánh cung, tuyết ngoài cửa hình như đã đóng băng vì không được quét tước sạch sẽ.
Sở Kiều Tịnh trượt chân suýt chút nữa ngã xuống đất, may mà Dạ Chí Thần nhanh tay nhanh mắt ôm eo nàng giữ trong lòng.
Đoạn đường từ cổng An Khánh cung tới cửa điện, để Sở Kiều Tịnh không vấp ngã nữa, Dạ Chí Thần vẫn luôn ôm lấy eo nàng.
Sở Kiều Tịnh hơi xấu hổ trước ánh mắt bao người, nhưng thấy sắc mặt Dạ Chí Thần vẫn như thường nên cũng không tiện nói gì, nếu không sẽ giống như chỉ có một mình nàng gượng gạo vậy.
Tôn Nhã Tịnh phải đi lấy thuốc cho Thái hậu, lúc vén rèm lên đúng lúc bắt gặp Dạ Chí Thần ôm eo Sở Kiều Tịnh đứng ở cửa, nụ cười trên mặt không kìm được mà hơi cứng đờ, nhưng đã khôi phục lại như thường ngay lập tức, tươi vui hào phóng hành lễ với Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh: "Thần Vương và Thần Vương phi tới rồi à, bên ngoài trời lạnh lắm, mau vào cho ấm người."
Thái hậu nằm trên giường nghe thấy Sở Kiều Tịnh cũng tới, sắc mặt lập tức trở nên khó coi, nhưng có nhiều người trong cung nên bà ta cũng không tiện đuổi thẳng Sở Kiều Tịnh ra ngoài, chỉ đành giả vờ coi như không nhìn thấy nàng.
Sở Kiều Tịnh đứng ở cửa để Mai Anh gỡ đấu lạp xuống, cùng Dạ Chí Thần vào điện hành lễ thỉnh an Thái hậu.
"Tôn nhi thỉnh an hoàng tổ mẫu.
"Thỉnh an Thái hậu."
"Thần Nhi tới rồi à, mau đứng dậy đi."
Thái hậu chỉ nhìn Dạ Chí Thần, nhưng nhớ tới chuyện ngày đó Dạ Chí Thần ngang nhiên kháng cự mình, trong lòng vẫn hơi tức giận, ánh mắt không tràn ngập từ ái giống như trước đây nữa.
Dạ Chí Thần đỡ Sở Kiều Tịnh cùng đứng dậy, Tu Lương ma ma bê hai cái ghế đến mời bọn họ ngồi xuống, còn bưng lên hai chén trà nóng đặt trước mặt họ.
Dạ Chí Thần cầm chén trà trên đĩa sơn mài lên ngửi, nhẹ giọng nói với Thái hậu: "Trà trong cung của hoàng tổ mẫu vẫn luôn thơm nhất."
Thái hậu để Tu Lương ma ma đỡ ngồi dậy dựa vào chiếc gối thêu trăm hoa chỉ vàng, giận dỗi nói: "Bà lão như ai gia già rồi, mũi không còn thính nữa, trà có ngon hơn thì cũng không ngửi ra được."
"Xem ra hoàng tổ mẫu vẫn đang giận tôn nhi, nếu đã thế, vậy thì phí hoài tấm lòng tôn nhi tới thăm hoàng tổ mẫu rồi. Cho nên tôn nhi vẫn nên rời đi không chọc thái hậu tức giận nữa." Nói rồi, Dạ Chí Thần định kéo tay Sở Kiều Tịnh rời đi.
"Con..."
Thái hậu bị Dạ Chí Thần chọc giận trừng mắt nhìn hắn, đến hơi thở cũng không đều lắm.
"Tôn nhi biết trong lòng hoàng tổ mẫu vẫn không nỡ. Sau khi biết hoàng tổ mẫu bị bệnh, Tịnh Nhi cũng rất lo lắng, cho nên đã kéo Thần Nhi tới đây muốn chữa bệnh cho hoàng tổ mẫu. Hoàng tổ mẫu yên tâm, y thuật của Tịnh Nhi cao minh, chắc chắn có thể nhanh chóng chữa khỏi bệnh cho hoàng tổ mẫu"
Ánh mắt Dạ Chí Thần ấm áp, khiến khuôn mặt vốn lạnh nhạt của hắn cũng dịu dàng hơn.
Sở Kiều Tịnh thầm nói trong lòng, Dạ Chí Thần đang nói tốt về mình với Thái hậu sao?
"Thái y trong cung cũng đều được lựa chọn cẩn thận, chút phong hàn nho nhỏ này không cần phiền tới Thần Vương phi đâu"
Giọng điệu Thái hậu xen lẫn sự lạnh lùng oán giận, vẻ mặt luôn ôn hòa với tiểu bối cũng không còn như trước đây nữa, mà là vẻ từ chối lạnh nhạt.
Thấy Thái hậu vẫn không thích Sở Kiều Tịnh, bảo trong lòng Dạ Chí Thần không khó xử thì chắc chắn là giả, hơi ấm trong mắt hắn cũng nhạt bớt một nửa.
Hắn lo lắng lời này sẽ khiến Sở Kiều Tịnh khó chịu, bèn nắm tay nàng để nàng yên tâm hơn.
Bất mãn đối với Sở Kiều Tịnh trong lòng Thái hậu càng sâu sắc hơn, dù thế nào cũng không chịu để Sở Kiều Tịnh nhúng tay vào chữa bệnh cho bà ta.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất