Dạ Chí Thần cẩn thận vươn cánh tay ôm nàng vào lòng, hơi nghiêng người dán lồng ngực rộng lớn của mình vào đầu Sở Kiều Tịnh.
Vừa cúi đầu đã nhìn thấy cái trán đầy đặn cùng hàng lông mi dài và dày của Sở Kiều Tịnh, như lông vũ khẽ rơi lên đầu quả tim, im lặng không chút tiếng động nhưng lại rất có trọng lượng.
Khi hoàng hôn chợp tắt, tia nắng cuối cùng cũng biến mất trong chân trời bao la.
Sở Kiều Tịnh trở mình, cảm thấy dưới người mềm mại khác lạ, nàng hoang mang mở mắt ra, hoa thêu trên đỉnh rèm trướng đập vào mắt.
Nàng giật mình ngồi dậy, nhìn ngoài cửa sổ tối tăm mù sương, trong lòng hơi hoảng hốt.
"Mai Anh."
Mai Anh vén rèm pha lê đi vào từ chính điện: "Vương phi tỉnh rồi ạ, người đã ngủ hết cả buổi chiều luôn rồi."
"Ta... Ta về thế nào vậy?"
Khung cảnh cuối cùng trong ký ức của Sở Kiều Tịnh vẫn là xe ngựa lắc lư, sau đó chẳng còn biết gì nữa.
"Vương phi ngủ thiếp đi trên xe ngựa, là Vương gia bế người xuống đi thẳng tới tẩm điện. Vương gia dặn nô tỳ đừng đánh thức người xong đã tới thư phòng rồi ạ"
"Ta.." Sở Kiều Tịnh gãi ót, khẽ lẩm bẩm một tiếng: "Ta có hỏi ngươi hắn ở đâu đâu...
Ngủ lâu như vậy rồi, Sở Kiều Tịnh cảm thấy cơ thể nhẹ nhõm hơn rất nhiều, để Mai Anh vấn mái tóc tán loạn lên.
Sở Kiều Tịnh khoác áo choàng hoa mai phi nhạn màu trắng, nàng mở cửa ra, đưa mắt nhìn phòng ốc chạy dài đã biến thành một mảnh trắng xóa.
"Vương phi, chủ nhân nói nếu người đã tỉnh lại thì bảo người đợi một chút ạ"
Lương Nhân vẫn luôn đứng canh ngoài cửa, nhìn thấy Sở Kiều Tịnh thì cung kính chắp tay hành lễ với nàng, lúc ngẩng đầu lên thấy cây trâm ngọc trên tóc Sở Kiều Tịnh, bỗng bừng tỉnh nói: "Gần đây chủ nhân vẫn luôn dốc lòng làm một cây trâm ngọc, hóa ra để tặng cho Vương phi"
Sở Kiều Tịnh vô thức sờ lên đỉnh đầu, vẻ nghi hoặc hiện lên trên mặt: "Ngươi nói gì cơ?"
"Cây trâm ngọc này là do chủ nhân đích thân điêu khắc sau khi bàn bạc với thợ thủ công, thuộc hạ còn thấy khó hiểu không biết chủ nhân thích mấy thứ này từ bao giờ, hóa ra là chuẩn bị cho sinh nhật của Vương phi." Lương Nhân nở nụ cười, sau đấy lại hành lễ: "Thuộc hạ cáo lui trước ạ.
Sở Kiều Tịnh sờ vào vào cây trâm ngọc, thấy rất ấm áp, chắc Dạ Chí Thần đã tìm kiếm vật liệu rất tốt mới làm ra được.
Mai Anh ở bên cạnh bật cười: "Vương gia là người hành quân đánh giặc, vậy mà nội tâm lại tinh tế như vậy.
Sở Kiều Tịnh giả vờ giận dữ liếc Mai Anh: "Ta đói rồi, bảo trù phòng nấu bữa tối đi."
"Vâng."
Quay trở về phòng, Sở Kiều Tịnh tháo cây trâm xuống nhìn thật kỹ hoa văn hoa hợp hoan bên trên, tinh xảo tỉ mỉ mượt mà như nước chảy thế này, chắc hẳn hắn đã làm trước mấy cái thì mới điêu luyện vậy được.
Bỗng nghe thấy tiếng mở cửa, Sở Kiều Tịnh lập tức cài cây trâm lên, đi tới chính điện, phát hiện ngoài các món ngon khác ra, Dạ Chí Thần còn đích thân bưng một bát mì nóng hôi hổi đặt lên bàn.
"Tịnh Nhi ngồi xuống đi, hôm nay là sinh nhật của nàng, biết nàng không thích phô trương nên không tổ chức lớn, nhưng sinh nhật thì phải ăn một bát mì trường thọ"
Sâu trong ý cười ấm áp trong mắt Dạ Chí Thần còn che giấu vẻ mong đợi cùng bất an, hắn kéo Sở Kiều Tịnh ngồi xuống, đưa mì tới chỗ nàng.
Mai Anh đi tới bên cạnh Sở Kiều Tịnh khế giọng nói: "Vương gia đích thân xuống bếp nấu đấy ạ."
Ngón tay cầm đũa của Sở Kiều Tịnh khựng lại, hơi kinh ngạc nhìn Dạ Chí Thần, chẳng trách hắn lại mong đợi như thế, hóa ra là hắn nấu.
Gắp một đũa đưa vào miệng, Sở Kiều Tịnh tán thưởng quay sang gật đầu với Dạ Chí Thần, ý nói mì rất ngon.
Thấy vậy, cuối cùng Dạ Chí Thần cũng thở phào một hơi, cũng bắt đầu vui vẻ ăn bữa tối.
Sở Kiều Tịnh ăn mãi ăn mãi bỗng nhíu mày lại, sau khi khó khăn nuốt xuống, nàng bèn hỏi Dạ Chí Thần: "Ngươi bỏ thứ gì khác vào trong mì này sao?"
"Đâu có đâu, chỉ có trứng gà với mì thôi"
Dạ Chí Thần nghi hoặc nhìn Sở Kiều Tịnh, rất sợ mọi chuyện sẽ bị phá hỏng.
"Ăn cứ lạo xạo, giống như...
A
Giống như vỏ trứng gà vậy.
Sở Kiều Tịnh đột nhiên nhận ra, nhưng nhìn vẻ mặt căng thẳng bất an của Dạ Chí Thần, nghĩ rằng chắc đây là lần đầu tiên hắn xuống bếp nấu mì, bèn cố gắng nuốt lại những lời chuẩn bị nói.
"Giống như mì bị nhào lâu quá nên dai lắm."
"Chắc là Vương gia quanh năm tập võ, sức lực lớn hơn trù nương nên mì nhào ra cũng dai hơn ạ."
Mai Anh ở bên cạnh đoán.
Sở Kiều Tịnh gật đầu vô cùng chắc chắn với suy đoán của Mai Anh, nhìn ánh mắt vui mừng của Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh chỉ đành ăn hết bát này.
Nhưng may mà có rất ít vỏ trứng gà, bỏ qua khuyết điểm này thì hương vị thực sự rất ngon.
Sau khi ăn xong bữa tối, tia sáng xanh cuối cùng trên bầu trời cũng biến mất, cả bầu trời đen kịt bao phủ Thần Vương phủ.
Khi đèn sáng lên, cả căn viện tràn ngập ánh nến mờ ảo.
Tuyết trên cành cây đã được quét sạch sẽ, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh như hai con chim mệt mỏi trở về tổ trong đêm tối, ngồi trên cành cây nhìn móc bạc sáng như bạch ngọc trên bầu trời.
"Nếu nàng thích, sau này mỗi khi tới sinh nhật của nàng, ta sẽ nấu mì cho nàng ăn"
Lời nói ấm áp của Dạ Chí Thần khiến lòng người an ổn, như thể cho dù màn đêm có tăm tối đến đâu thì vẫn luôn có hy vọng về một bình minh ấm áp.
Nhưng Sở Kiều Tịnh nghe vậy lại thấy chua xót trong lòng, không kìm được mà cúi đầu xuống, giả vờ chỉnh áo choàng khác trên người mình để che đi sự cô đơn trong mắt. Mỗi sinh nhật sau này đều giống như hôm nay sao?
Mỗi sinh nhật hắn đều ở đây chứ?
"Vương gia, thực ra ngươi không cần làm nhiều vậy đâu, ta biết tâm ý của ngươi.
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nói, cố nén buồn bã trong lòng.
Thực ra nàng cũng không biết rốt cuộc nỗi buồn đó đến từ đâu, nếu nhất định phải suy nghĩ kĩ thì chắc là nàng vẫn không tin tưởng.
Nàng không tin tình yêu đẹp đẽ nồng nhiệt này có thể thấm vào xương tủy, không tin mình có thể có được nó mãi mãi, không tin Dạ Chí Thần thực sự chỉ là lâu ngày sinh tình, chứ không phải vì nhìn thấy tất cả năng lực và thế lực đằng sau nàng, cũng không tin một người lạnh lùng như nàng có khả năng yêu người khác.
"Nếu nàng biết thì nàng sẽ không nói những lời này đâu. Thực ra ta hiểu nàng mà, bởi vì khuôn mặt từng bị thương mà phải nghe nhiều lời ác ý, đến cả ta cũng từng làm tổn thương nàng. Cho nên ta cũng không mong đợi nàng sẽ nhanh chóng thích ta. Ta chỉ hy vọng nàng có thể thẳng thắn đón nhận, đừng từ chối ta nữa"
Dạ Chí Thần nói liên miên mãi, cho dù Sở Kiều Tịnh không đáp lại, hắn cũng biết nàng chắc chắn đang chăm chú lắng nghe.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất