"Ta nhất định phải lên triều, nếu không sẽ muộn mất." 

Bếp lò lớn trong mộng cất tiếng, giọng vô cùng quen thuộc. 

Sở Kiều Tịnh còn đang khó hiểu, tại sao bếp lò còn phải lên triều, nhưng nàng cũng không thể làm lỡ dở việc của nó được, chỉ đành lưu luyến buông ra để bếp lò rời đi. 

Mãi đến khi tiếng cánh cửa kẽo kẹt vang lên, gió lạnh ngoài phòng đột ngột ùa vào trong, không biết là thổi tỉnh hay đánh thức nàng. 

Sở Kiều Tịnh mơ màng hé mắt ra, lòng chợt tỉnh táo lại, Ể? Lẽ nào bếp lò mà nàng ôm tối qua là Dạ Chí Thần? 

"Mai Anh" Sở Kiều Tịnh khàn giọng gọi, một lát sau mới thấy Mai Anh dẫn theo hạ nhân đặt bếp lò đã đốt đỏ hồng ở bên cạnh. 

Sau khi Mai Anh bảo họ rời đi thì đỏ bừng mặt đi về phía Sở Kiều Tịnh, hỏi nàng có muốn nằm thêm một lát hay rời giường luôn. Nàng nhìn chằm chằm vào rặng hồng trên má nàng ấy, khó hiểu nói: "Sao mặt ngươi lại đỏ thế?" 

Mai Anh xấu hổ im lặng một lúc lâu, Sở Kiều Tịnh còn tưởng nàng ấy đã có người trong lòng, tính hóng hớt lập tức trỗi dậy, quấn lấy bắt Mai Anh phải nói. 

"Trước khi Vương gia ra ngoài thì có dặn dò nô tì phải chăm cho Vương phi ăn nhiều lên, ôm mà chẳng có tí thịt nào." 

Sở Kiều Tịnh nhích người rồi nhìn thoáng qua. 

Quả nhiên, chăn của Dạ Chí Thần được đặt ở góc giường trên giường nàng, như thể bị người ta ghét bỏ đẩy sang bên cạnh. "Sao tối qua lại ngừng đốt lò sưởi thế? Thậm chí than trong chậu cũng đốt sạch hết?" 

Sở Kiều Tịnh quấn chăn ngồi dậy, nhớ tới người sáng nay mà mình ôm là Dạ Chí Thần, trong lòng cuồn cuộn sóng to gió lớn. "Nô tì đã đi hỏi rồi, là gã hầu đốt lửa tối qua sơ ý ngủ mất, cho nên mới bị ngừng than" 

"Thôi được rồi, đỡ ta rời giường đi." 

Sở Kiều Tịnh tự an ủi mình, có lẽ tối qua Dạ Chí Thần ngủ rất ngon, hoàn toàn không biết mình ôm hắn đâu nhỉ, 

Mai Anh ở bên cạnh lẩm bẩm: "Vương gia biết đấy ạ, còn bảo người ăn nhiều lên nữa" 

Cảm nhận được cái lườm của Sở Kiều Tịnh, Mai Anh rất biết điều ngậm miệng lại. 

Dạ Chí Thần tan triều, vừa trở về Thần Vương phủ đã lập tức chạy tới viện của Sở Kiều Tịnh, trong tay còn cầm một chiếc hộp gỗ hẹp dài, đưa cho nàng. 

Sở Kiều Tịnh khó hiểu nhìn hộp gỗ kia: "Cái gì đây?" 

Dạ Chí Thần mở hộp gỗ rồi lấy một cuộn tranh từ bên trong ra, đặt vào tay nàng: "Nhạc phụ đưa cho ta lúc tan triều, còn nói rằng đây là quà sinh nhật năm nay của nàng, nàng tự mở ra xem đi." 

Nhìn nội dung của bức tranh, Sở Kiều Tịnh bỗng sững sờ tại chỗ, dáng vẻ của nữ tử trong tranh giống hệt nàng. 

Nhưng Sở Kiều Tịnh biết rõ mình chưa từng mặc bộ quần áo này. 

Nàng giơ bức tranh lên so với mặt mình rồi hỏi Dạ Chí Thần: "Có giống không?" 

"Nhạc phụ đã mời bậc thầy vẽ tranh có kỹ thuật cao siêu nên tướng mạo rất giống, nhưng khí chất thì lại hơi khác. Có lẽ lúc chưa xuất giá Tịnh Nhi không giống với bây giờ " 

Dạ Chí Thần tỉ mỉ so sánh rồi phân tích sự khác biệt giữa Sở Kiều Tịnh và người trong tranh. 

"Không, đây là mẹ ruột của ta" 

Sở Kiều Tịnh vuốt ve gương mặt của người trong tranh, lòng chợt thấy hơi vui vẻ và cảm động. 

Hóa ra bà ấy trông như thế này, thì ra mình vẫn còn cơ hội gặp được mẹ ruột mà trước đây chỉ có thể nghe qua lời kể của người khác. 

Dạ Chí Thần nhận ra cảm xúc của Sở Kiều Tịnh dao động, hắn đứng bên cạnh nàng cùng ngắm người trong tranh, sau đó dịu dàng nói: "Đáng lý ra ta cũng nên gọi bà ấy một tiếng nhạc mẫu. Chẳng phải khi nàng chào đời, bà ấy khó sinh mà qua đời ư? Nàng cũng chưa từng cúng bái trước bài vị của bà ấy, hay là hôm nay về qua xem chút đi" 

Sở Kiều Tịnh nghiêng đầu nhìn Dạ Chí Thần, lòng hơi ấm áp trước sự chu đáo của hắn, bèn gật đầu cùng hắn tới Sở phủ. 

Trên xe ngựa, Dạ Chí Thần lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo từ trong tay áo, đưa cho Sở Kiều Tịnh, thậm chí tận sâu trong đáy mắt còn có phần thấp thỏm: "Đây là quà sinh nhật của ta, nàng mở ra nhìn thử đi, xem có thích không?" 

Sở Kiều Tịnh vừa mở ra đã trông thấy một cây trâm ngọc trắng như tuyết, toàn thân trong suốt nằm bên trong, bên trên còn khắc hình hoa hợp hoan vô cùng tinh tế, ngửi kĩ còn thấy hương thơm thoang thoảng. 

Nàng rút cây trâm trên đầu xuống, lần mò định cắm trâm ngọc lên, nhưng bỗng cây trâm trong tay lại bị Dạ Chí Thần lấy mất. 

Sở Kiều Tịnh mờ mịt nhìn hắn, để mặc hắn cắm trâm ngọc lên tóc. 

Dạ Chí Thần nghiêng người quan sát Sở Kiều Tịnh tỉ mỉ: "Ừ, đẹp lắm!" 

"Cảm ơn Vương gia. 

Sở Kiều Tịnh cúi đầu cất cây trâm kia đi, thừa dịp trốn tránh ánh mắt nóng rực của hắn. 

Nàng không dám nhìn nhiều, sợ mình sẽ bị chìm đắm trong đó không thể thoát ra được. 

Đến Sở phủ, dĩ nhiên cả gia đình đều vui mừng hớn hở. Sở Kiều Tịnh cực kỳ vui vẻ, thậm chí còn liến thoắng không ngớt. Sở Thừa tướng thấy nữ nhi nhà mình đã lớn bằng ngần này, hai mắt không kìm được mà rưng rưng. 

Sau khi Sở Kiều Tịnh nói rõ mình muốn đi cúng bái mẹ ruột của nàng, Sở Thừa tướng nhìn mặt nữ nhi, nỗi chua xót dần lan tràn trong ngực: "Sau khi sinh ra con, muội ấy đã nhắm mắt xuôi tay, bao nhiêu năm qua, cha vẫn luôn giấu diếm chưa từng cho con tới đó. Nhưng con rất giống với muội ấy, con mà tới đó, muội ấy nhất định sẽ nhận ra con. Cả đoàn người cùng tới trước ngôi mộ, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần trịnh trọng quỳ lạy ba lần trước mộ. 

Dù Sở Kiều Tịnh chưa từng gặp người đang nằm trong mộ, nhưng có lẽ là do máu mủ tình thân, nàng cũng có thể cảm nhận được lòng mình hơi buồn bã. 

Tiền giấy dần hóa thành tro tàn dưới ngọn lửa, ánh lửa bập bùng chiếu rọi trong mắt Sở Kiều Tịnh. 

Sở Thừa tướng thấy nàng im lặng, sợ lòng nàng khó chịu, bèn đứng bên cạnh giải thích: "Ngọc Nhi không ngủ lâu ở đây đâu, Tịnh Nhi cũng đừng quá đau buồn 

Nghe Sở Thừa tướng nói vậy, Sở Kiều Tịnh khó hiểu nhìn về phía ông, lại nghe thấy ông nói tiếp: "Mẹ con thích nhất là tự do, không chỉ theo đuổi cả cuộc đời mà ngay cả đám tang cũng muốn tổ chức khác người." 

"Muội ấy nói an giấc trong lòng đất quá u tối, muốn phiêu bạt cùng dòng nước đến nơi dừng chân cuối cùng không ai biết nhưng lại là nơi muội ấy thích. Có lẽ muội ấy đã trôi nổi theo dòng nước, cuối cùng an giấc ngàn thu làm bạn cùng cá tôm dưới nước rồi." 

Nghe thấy vậy, Sở Kiều Tịnh nhếch miệng: "Hóa ra tính cách của con được truyền từ mẹ ruột." 

Nàng ngước mắt nhìn về phía Sở Thừa tướng: "Thế ngôi mộ này.." 

Sở Thừa tướng không kìm lòng được mà vuốt ve chữ khắc bên trên bia mộ: "Năm đó lúc muội ấy trôi theo dòng sông Hoài Cổ về nơi xa, ta và phu nhân luôn cảm thấy vẫn nên xây một ngôi mộ để gửi gắm nỗi nhớ nhung, bèn dựng ngôi mộ chôn di vật này. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu, lòng thầm nghĩ nếu mình qua đời cũng có thể bắt chước mẹ trôi theo dòng nước, sau đó lại tiếp tục theo đuổi tự do không chút ràng buộc. 

Cúng tế xong, nhân lúc sắc trời còn sớm, mấy người Sở Kiều Tịnh không ở lại lâu mà lập tức trở về. 

eyJpdiI6InhDXC9IVGVPWlwvWnVRXC9XSXAzUlAyQWc9PSIsInZhbHVlIjoiMG9HeEJyWlwvWnRQdkxmTHprdmpnUnFOS0h5QmI0Smwxd0cwdW1CclNydFQyN0srMEN1Nk1GaVliWVd1d1VMM2RYcTVJbjBnakgyTFIzTzBad3lxQWxGNnU5b1wvSlI5VXB6UnZZQkNCVVVITWs5MTBWK1FTeVwvQ3hBRm1FYlBpbDIwMk9iTm9EVGlsRjl5Vk4ydk9yTXJBWUg5UllCZGFNUktzclkrNzZKYVorSWYzUUVRbFdXM1I4MmpvWkE3MUg5b25qN2RxY3VhZk5nUVNVS0FKOGVkVk45UlFYSWpYQ3EyYVRWRDVEczd0RGhhNmdYcjVoQm9iazdPeDZrNjVBQTF1bUwxdmRobHY3RE1NWnVHK3owa1wvWlhkSk5KbWJ1aVpCZzQxc2ZoV0dRPSIsIm1hYyI6IjYxZTJiZWE0OTRmZjQ5OGZlNGMxOTFhNWY1MTI1ZjU4MDczMDAzYjZjM2MxYzVjMzYxYjJhZjRhOGQ5MDhmY2IifQ==
eyJpdiI6Im10d09NWVN2cmVVQmd5ZEd6WVdnTkE9PSIsInZhbHVlIjoiaDJ0Nll2emN5VmZLYUxcLzg2aGxBRk9UK0JzeGZzb3JHUUo1YTdNQVAzTlQ3V29UOTVcL1hDVEdcL2J2WXBDR2ZmV2h0eFM4cm52cXN4eWVFNUdiNVhiMGhUVlwvRmVReFZGZUZtdTAyXC9GS3lpdlR5YU5ydHdVcEZLZG1EZXd6STU2R2RvQTRBd1FGbkdRMHZLQmh2R0NTcUF0QWxJcWNZa0NsU0xLT0JKUG5VS3kzRm5ua1VRbzNiT2d2bTdHSE95TnRFTUQxRlwvT1UrM3FmXC9mMjhmS25uRGEwU3VkcTZmYVZWK25ON1plcHY0eXNuNW9jNmlmdVlzQXQraHdQa2ZSbHhpSFZyUTFXUEFpWEtzNzVxdUhtZ0twOG1KWGZzakpNV3U2K0dtT0xIcllEc1ZtOUlcL1wvNWZpc1BQNW9Gc2x1WW1SOW5qdHBvcHBXV1RTR2JkdytWZ0hEU2I5WjRMZ1wvTkdDSzZGQ01yM2FBYz0iLCJtYWMiOiJmOTAzNGExMjEwNTU5N2YyMGE2YTg3ZWM4YjY2NzAyZDg5ZjUwN2E2YWNlNzY1NzE2MWUzYTVkYTc5Yzk5OGIxIn0=

Bởi vì trên đường mới đóng băng nên chỉ lác đác mấy người đi đường. Tiếng xe ngựa lăn qua lớp tuyết vang lên răng rắc, rất có tác dụng thôi miên. Sở Kiều Tịnh ngồi trong thùng xe bắt đầu mơ màng buồn ngủ.

Advertisement
x