"Bà còn nhớ thanh niên đến phủ nhà ta tháng trước không? Tính hắn thật thà lại có chí tiến thủ, tài hoa đứng đầu. Hắn từng gặp Hinh Nhi hai lần, ta thấy con bé cũng có tình cảm với hắn. Ta đã hỏi riêng đứa trẻ đó, nghe ý tứ hắn cũng hơi có ý với Hinh Nhi, hay là chúng ta lần lượt hỏi cả hai, xem thử." 

"Lão gia, Thần Vương tới." Một gã sai vặt ở cửa thông báo. 

Nghe thấy Thần Vương đến, Sở Kiều Tịnh đứng dậy, Diêm đại nhân cũng ra mở cửa, sau đó nói với gã sai vặt: "Mau mời Thần Vương vào sảnh chính, dâng trà ngon!" 

"Da." 

Diêm đại nhân nhìn Sở Kiều Tịnh, bày ra tư thế mời: "Thần Vương phi, nếu Thần Vương đã đến, chi bằng cùng nhau qua đó." 

"Được." Sở Kiều Tịnh biết Dạ Chí Thần tới đây chắc chắn là vì mình, nên cũng định cùng qua đó. 

Ngay lúc Diêm đại nhân và Sở Kiều Tịnh định ra cửa đi tới sảnh chính, Diêm Tri Hinh giàn dụa nước mắt đứng ngay ở cửa, xém chút đụng vào hai người họ. Nàng ấy quỳ xuống, nhìn sang Diêm đại nhân rồi khóc lóc cầu xin: "Cha, nữ nhi không muốn gả cho Hiền Vương, mong cha cầu xin Hoàng thượng bảo ngài ấy đừng hạ thánh chỉ ban hôn" 

Diêm đại nhân vội đỡ Diêm Tri Hinh lên, nhìn nữ nhi đội đấu lạp thì hơi khó hiểu: "Hinh Nhi, con thế này..." 

"Diêm đại nhân, ta đến đây tìm ông cũng chính là để định đoạt việc này. Nhưng việc cấp bách nhất bây giờ không phải là mặt của Tri Hinh, mà là hôn sự của nàng ấy. Chờ giải quyết xong chuyện ban hôn, chúng ta lại bàn tới việc này sau" 

Sở Kiều Tịnh hơi lo lắng về chuyện của Diêm Tri Hinh, nàng cũng không muốn một cô nương ngây thơ như vậy lại bị ép tham gia vào cuộc tranh đoạt chính trị, trở thành kẻ đáng thương như Tưởng Nhã Linh. 

"Cha, nữ nhi đã có người trong lòng, chỉ là mãi không dám nói. Nữ nhi và huynh ấy yêu thương nhau, vẫn mong cha mẹ có thể thành toàn" 

Nói rồi, Diêm Tri Hinh lại chuẩn bị quỳ xuống. 

Giờ phút này nàng ấy cũng không màng tới xấu hổ gì nữa, chỉ sợ giây tiếp theo thánh chỉ của Hoàng thượng đã được đưa tới Diêm phủ. 

Thấy thế, Sở Kiều Tịnh biết một người ngoài như mình cũng không tiện ở đó nghe tiếp, có vẻ họ còn cần trao đổi một lúc lâu. Nàng bèn nói với Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân, 

ta vẫn nói câu đó, việc này không phải do ta làm. Nhưng bây giờ chuyện hôn nhân của Tri Hinh vẫn cấp bách hơn, đến khi mọi người xử lý xong, phu nhân có thể đến Thần Vương phủ tìm ta, tới lúc đó chúng ta sẽ bàn bạc kỹ hơn." 

"Diêm đại nhân, bên chỗ Thần Vương ta sẽ nói rõ với chàng ấy, ông cứ ở lại đây trao đổi kỹ với Diêm phu nhân và Tri Hinh đi" 

"Lão thần thất lễ rồi, nhờ Thần Vương phi chuyển lời với Thần Vương, ngày khác ta nhất định sẽ đến phủ xin lỗi" Diêm đại nhân chắp tay nói với Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh đi theo gã sai vặt đến sảnh chính, trông thấy Dạ Chí Thần chắp tay sau lưng đứng ở giữa phòng, vẻ lạnh lẽo trong mắt suốt từ đầu cho đến tận giờ mới vơi đi đôi chút. 

"Vương gia, Diêm đại nhân có việc cần phải xử lý nên chỉ có ta đến thôi. 

Nghe thấy giọng của nàng, Dạ Chí Thần lập tức quay người lại, tới khi trông thấy nàng, vẻ lo lắng trong mắt hắn mới dần phai nhạt. 

Hắn nhanh chóng bước về phía Sở Kiều Tịnh, thấy nàng bất giác nhíu mày, hắn không kìm được đưa tay vuốt phẳng cho nàng: "Ta nghe Mai Anh kể, cho nên mới tới đây xem thử." 

"Không sao, ta vẫn có thể xử lý được, chỉ là bây giờ họ không rảnh để ý tới ta nên chúng ta về Vương phủ trước đi." 

Sở Kiều Tịnh nhìn ảnh ngược của mình trong mắt Dạ Chí Thần, lòng dần bĩnh tĩnh lại. Thấy hắn gật đầu, nàng bèn lên xe ngựa trở về Thần Vương phủ cùng với hắn. 

Sở Kiều Tịnh vừa dùng xong bữa trưa, Dư Nam đã hớt hả trở lại từ nhà cha mẹ của Ngân Linh, bẩm báo với nàng: "Chủ nhân, thuộc hạ vẫn luôn theo dõi đôi phu thê kia, tuy không thấy họ qua lại với ai, nhưng nghe thấy hình như họ đã nhận được một khoản tiền với con số không nhỏ, bàn bạc muốn mua sân viện và cả người hầu. Thuộc hạ đoán họ đã gặp gỡ người khác trước khi thuộc hạ tới đó." 

Xem ra là một vụ giao dịch đánh đổi mạng sống của nữ nhi để lấy tiền tài đây mà. 

Sở Kiều Tịnh thầm mắng một câu, đúng là lương tâm đều bị chó gặm rồi. 

Hôm sau, Dạ Chí Thần tan triều trở về Vương phủ. 

Thấy Sở Kiều Tịnh đang sắp xếp nguyên liệu thuốc, hắn bèn hỏi thuốc này để làm gì. Đến khi nghe thấy là để chuẩn bị cho Diêm Tri Hinh, hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, vén những sợi tóc lòa xòa bên tai giúp nàng. 

Dạ Chí Thần dịu dàng nói: "Có hai việc, một là Diêm đại nhân đã tới tìm phụ hoàng nói rằng nữ nhi nhà mình đã đính ước với người ta, chẳng qua không nỡ để nữ nhi xuất giá nên định chờ thêm, đến lúc đó nhất định sẽ tự mình bưng rượu mừng tới trước mặt Hoàng thượng" 

"Thế thì Hoàng thượng tự khắc không thể ban hôn rồi" 

Sở Kiều Tịnh nhặt nhạnh hết những cái bị hỏng trong đống thuốc ra, sau đó lại bắt đầu đặt vào trong cối từ từ mài thành bột. 

"Thế còn chuyện thứ hai thì sao?" Sở Kiều Tịnh vừa nghiền vừa hỏi Dạ Chí Thần. 

"Ta đã giải thích rõ ràng chuyện hạ độc với Diêm đại nhân rồi, ông ấy là người thông minh, biết phía sau chắc chắn có kẻ muốn chia rẽ, cho nên nhờ ta nói với nàng một tiếng, mong nàng đừng trách phu nhân nhà ông ấy nói chuyện không biết nặng nhẹ." 

"Diêm phu nhân cũng chỉ quan tâm quá hóa dở, nếu có người muốn ra tay với nàng, e rằng ta sẽ làm càng tuyệt tình hơn cả bà ta." 

Nghe giọng điệu chắc nịch của Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh chỉ cúi đầu tiếp tục nghiền bột thuốc, cố gắng giấu kĩ gò má ửng hồng. 

Sau khi được Sở Kiều Tịnh tỉ mỉ chữa trị, lại nhớ lời dặn dò của nàng phải tránh nắng, không ăn đồ kích thích, bây giờ mặt của Diêm Tri Hinh không những không để lại vết sẹo nào, mà đám tàn nhang trước kia cũng biến mất, cả gương mặt trắng nõn, trơn mềm đến mức nàng ấy không dám tin. 

Nhờ vào sự khuyên bảo cùng giải thích của Diêm Tri Hinh mỗi ngày, cuối cùng Diêm phu nhân cũng hiểu ra trong vụ hạ độc này, Ngân Linh kia vốn cố ý chạy tới cửa cho người bắt được, lại vờ để lộ manh mối cho người ta tóm rồi suy nghĩ miên man, cuối cùng đổ vấy mọi chuyện lên đầu Sở Kiều Tịnh. 

Diêm Tri Hinh kể lại những chuyện tốt mà Sở Kiều Tịnh từng làm cho Diêm phu nhân nghe. Bà cũng không còn nghi ngờ đức hạnh của nàng nữa, còn cố ý chuẩn bị quà long trọng cùng tới Thần Vương phủ với Diêm đại nhân và Diêm Tri Hinh, xin lỗi Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh. 

Khoảng thời gian Sở Kiều Tịnh chữa trị cho Diêm Tri Hinh, nàng còn phải chăm lo cho Triệu Mộng Dao. 

Ba tháng đầu, bất kể ra sao đều phải cực kỳ tỉ mỉ, cho nên ngày nào Sở Kiều Tịnh cũng bắt Mai Anh đưa thuốc dưỡng thai mà nàng chọn tới Sở gia, sau đó lại để người đáng tin sắc thuốc rồi bê tới tận tay cho Triệu Mộng Dao. 

Tuy rằng mấy ngày nay Sở Kiều Tịnh khá bận rộn, nhưng may là nàng cũng bắt đầu dần bình tĩnh lại. 

eyJpdiI6InRQNDNtcUQ2TldsOWhEWWRRT21SeEE9PSIsInZhbHVlIjoiUWMyNVwvZGE5UVhtZjJlRHVsU1R0dUZmWnlibTJxKzJsMit3emlvMW9qSkJHZ09TRTNqbnFwWFVEUkN0U2FDa003REVUcUVYNVozN0FlNXlCekYzZFRCU0c2RzB5Nzh0UU1SXC9CcjBwbE1MeUM3ZVl5S3ZKZzZ2QWhma2Q3N3VKMkYrY0NLWXNsdjFIcEpzd3QxbEVnSUdQXC90bm94YytPZ3R6ZmpTZ041ZUM2bHlLaVdjOVAxVURMOGR0NWVhQnpRT3VNemRWN2s2aTNYWTJGdzdMczdLRktoK3hpYXVoS3NNV2V2SXFZQ3hnND0iLCJtYWMiOiI5MTI1Yjc5Y2NlOTc5NTgwYmZkMDE4ZWY3NjFlMTlkNzY1ZWNkMGI5YmZlMDQ0MGViMjBhOTUxYTBlNzljNGYzIn0=
eyJpdiI6Ilg3Vm1JQUhkQ2xYRXBzUW9QZ1NSTGc9PSIsInZhbHVlIjoibVpkeitCampzUlhMTkxSb0s0aXZsMzlNOGVWRG1mQmZYYWwxUTRySmVpOUZPU3B3akJWYzZZYlI5ODUrSkR2NXFjZlh5V21qZmEyZVp1dzFVVVlLMlwvdkNIRzltV3c1dkVVTVwvRGlpbXZWQ0NUN1wvbHJVMFVaUkh3cUViWHZlSHRGR01nY01HQ2Ura3lST2Q0bGhUSGhLZm9yT0dKYnN3cDRXa2FwREZEMG5yTTV0U2ltYUV3NHl0ZUVtMWp3SVl4VXh4M0h2YTJiVkVoT1ZCVm1udjdYYk1Ia1ZwSVFaMVlKdFwvZ0pTVHVDTTFJRWZtdGZCZk1TXC9QQkp2VUNsYmZwQWRidjdSVnhiV3pTOEFBRjVIeFN1dHlnTHRqS21FS21GSFB1Y256TVpwUHFXZU1XN1JmbTNLTmhtMGwrRHZEMUV6amRcL3RzOENpUzhEMWIzd3dHeUJaTVlZSTdnQWF6SlhvXC9ydWxVV092aVBua2NKclwvdDVGMDFJRDVlSVdUcTUiLCJtYWMiOiIwNTM3ZjhkNmExZWQ2YWViNGE5YzYwOGFkZGJlMDU1NGE3ZjNlYzUyMWJmNTQyZjk5NmZhYWZkY2FiMjQ4NDk4In0=

Nàng nửa tỉnh nửa mê lẩm bẩm kêu lạnh, trong mộng dường như đột nhiên có một hơi ấm tựa bếp lò ở ngay bên cạnh, khiến nàng vô thức xích lại gần chỗ đó. Đang ngủ say sưa, Sở Kiều Tịnh cảm nhận được bếp lò bên cạnh lại sắp sửa rời đi, trong cơn mơ, nàng bèn ôm lấy nó rồi lẩm bẩm nói: "Đừng đi, cứ đốt tiếp đi."

Advertisement
x