"Ngươi đang nói linh tinh gì vậy!" 

Sức Mai Anh đè Ngân Linh càng nặng hơn, kinh ngạc hét lên với nàng ta. 

"Ngươi khỏi phải ám chỉ ta không nên nói sự thật, ta không ngờ Thần Vương phi lại giẫm lên xác chết của ta để chiếm được lòng tin của phu nhân đấy. Chuyện đã đến nước này, ta không cần phải che giấu thay cho Vương phi nữa!" 

Ngân Linh nhìn Diêm phu nhân với vẻ oán hận. 

"Phu nhân, chỉ vì Thần vương phi ghen tỵ người khác sống tốt hơn nàng ta, cho nên mới ác độc gài ta vào hạ thuốc tiểu thư, sau đó lại cho người ra ngoài cố ý nói với Phương ma ma vài câu, dùng chuyện này để loại bỏ hiềm nghi của nàng ta" 

"Phu nhân, ta thật sự chưa bao giờ làm chuyện hại người như vậy, trong lòng ta thật sự rất sợ hãi, cho nên mới tới cửa nghe ngóng, không ngờ... không ngờ Vương phi lại định giải quyết ta. Phu nhân, Ngân Linh thực sự không có cách chứng minh mình trong sạch, cho nên.." 

Ngân Linh còn chưa nói xong, không biết lấy đâu ra sức lực mà thoát ra khỏi sự giam cầm của Mai Anh, đâm thẳng vào cây cột thô to màu đỏ thẫm bên cạnh, chỉ nghe bụp một tiếng, Ngân Linh ngã xuống đất, không còn hơi thở nữa. 

Mọi người có mặt đều sững sờ, đặc biệt là Diêm Tri Hinh, nàng ấy là một người nhát gan, sợ đến kêu lên một tiếng, nhũn chân ngã xuống đất. 

Mai Anh sợ đến mức đứng ngẩn ra tại chỗ. 

"Xem ra người đứng đằng sau đã dùng hết sức mình để cho Diêm gia trở thành kẻ địch của ta." 

Một lúc sau, Sở Kiều Tịnh mới định thần lại, nhìn xác Ngân Linh, lạnh lùng nói. 

Diêm phu nhân sửng sốt hồi lâu mới định thần lại, nhìn Sở Kiều Tịnh bằng vẻ mặt tái nhợt run rẩy. 

"Thần vương phi, chuyện này... đã chết một người, ta thực sự không biết giải thích với cha mẹ nàng ta thế nào, nàng ta lại lấy cái chết để chứng minh, Thần Vương phi, ngươi xem.." 

"Chuyện này có rất nhiều điều kỳ lạ, nhưng lại bị nàng ta giải thích đâu ra đó. Người đứng sau chắc chắn đã suy nghĩ kỹ trước khi làm. Diêm phu nhân, chuyện này nói lớn không lớn, nhưng cũng đã có một mạng người trên lưng ta, chi bằng đến Đại Lý Tự giao cho đại nhân định đoạt đi" 

Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn Diêm phu nhân đang hoảng loạn, biết hiện tại cho dù nàng có nói gì, Diêm phu nhân cũng không tin nàng nữa. 

Mọi người còn chưa xuất phát, một thị nữ đã vội vàng chạy vào, thở hổn hển hành lễ với Diêm phu nhân và Sở Kiều Tịnh: "Phu nhân, lão gia tan triều trở về, sắc mặt không tốt, bảo người lập tức đến thư phòng một chuyến. 

"Có nói là vì chuyện gì không?" 

Diêm phu nhân được Phương ma ma dìu, sắc mặt còn chưa khôi phục lại, thấy thị nữ vội vã như vậy, trong lòng càng trầm xuống. 

"Vậy vừa hay chuyện này có thể để cho Diêm đại nhân định đoạt" 

Thấy Diêm phu nhân không thể làm chủ, Sở Kiều Tịnh bảo Phương ma ma gọi người khiêng xác Ngân Linh xuống trước, sau đó cầm lấy dược liệu trong tay Mai Anh, nói với Mai Anh: "Quay về Vương phủ tìm Dư Nam, bảo hắn dẫn người âm thầm trông chừng cha mẹ Ngân Linh, xem họ có tiếp xúc riêng với ai không. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân, ta thật sự không có động cơ hại Tri Hinh, cho dù có tới trước Thánh thượng ta cũng không sợ. Chỉ là mặt của Tri Hinh không thể dề dà lâu được, bà tin ta cũng được, không tin ta cũng chẳng sao, nhưng ta vẫn muốn trị mặt cho nàng ấy." 

Diêm Tri Hinh đã được Bảo Châu và Bảo Oánh dìu vào trong phòng rồi. 

Sở Kiều Tịnh cũng vào phòng, đưa gói thuốc cho Bảo Châu, nghiêm túc dặn dò: "Vẫn như trước, nghiền thành bột, hòa với nước khuấy thành dạng bùn, đắp lên mặt, nhưng nước dùng sẽ do ta đưa cho các ngươi. Trong nửa tháng này, mỗi ngày ta sẽ bảo người tự mình đưa thuốc và nước dùng mỗi ngày tới đây" 

Sau khi dặn dò xong, Sở Kiều Tịnh đi ra cửa, nhìn vết máu rõ ràng trên cây cột, trong lòng nàng có chút tức giận, đáy mắt thâm trầm. 

"Gì mà hạ độc thủ vì Hiên Vương hả, cái loại miệng chó không nhả được ngà voi." 

Nàng nhìn Diêm phu nhân, giọng điệu lạnh như hàn băng sâu chín thước: "Diêm phu nhân, nếu ta thật sự muốn hại người, ta có thể dùng kim châm khiến người ta đau không muốn sống, cần gì phải đi đường vòng chỉ để làm mặt của Tri Hinh bị thương? Ta đường đường là một Vương phi, không cần phải dùng thủ đoạn vừa hạ tiện lại vừa phức tạp như vậy" 

"Hôm nay ta xin nói ra mấy lời ở đây. Ta không thèm để ý đến Hiên vương chó má gì hết. Cho dù bây giờ hắn đứng trước mặt ta, ta cũng dám ở trước mặt hắn nói ra lời này. 

Diêm phu nhân, người đứng sau chuyện này đang muốn Diêm gia, Thần vương phủ và Sở gia bất hòa, mong bà có thể suy nghĩ thật kỹ" 

Nói xong, Sở Kiều Tịnh bèn bảo Mai Anh về Thần Vương phủ tìm Dư Nam, còn nàng thì đến thư phòng của Diêm gia cùng Diêm phu nhân. 

Diêm đại nhân thấy Sở Kiều Tịnh ở đây, trong lòng vừa kinh ngạc vừa nghi hoặc, sau khi chắp tay hành lễ xong, liền hỏi: "Thần Vương phi có chuyện gì tìm lão thần ư?" 

Sở Kiều Tịnh đi thẳng vào vấn đề, nói với Diêm đại nhân: "Ta có một chuyện không thể thảo luận được với Diêm phu nhân, nên ta muốn qua đây xem Diêm đại nhân có thể định đoạt không." 

"Là chuyện khẩn cấp gì ư?" 

Sở Kiều Tịnh hờ hững trả lời: "Cũng không phải quá gấp gì." 

Hình như Diêm đại nhân không để ý được quá nhiều, nói thẳng với Sở Kiều Tịnh: "Xin Thần vương phi tha tội, thần thực sự có chuyện gấp, cho nên chuyện của Vương phi có thể để từ từ không?" 

"Được." 

Sở Kiều Tịnh ngồi xuống bên cạnh, chống khuỷu tay lên bàn đỡ trán nhắm mắt nghỉ ngơi, cứ như không hề có hứng thú với chuyện của Diêm đại nhân. 

Diêm đại nhân nghĩ tới chuyện Diêm Tri Hinh coi Sở Kiều Tịnh là bạn, có khi nàng có thể giúp được việc này, thế là cũng chẳng nói gì. 

Ông ấy tới cạnh Diêm phu nhân, cau mày vội vàng nói: "Phu nhân, Hiên Vương xin Hoàng thượng ban hôn, bảo Hinh Nhi nhà chúng ta gả vào Hiên Vương phủ làm trắc phi của hån." 

"Sao cơ?" 

Diêm phu nhân kinh hãi đến mức nắm lấy cánh tay Diêm đại nhân, hai cú sốc ngày hôm nay khiến trái tim Diêm phu nhân sắp không chịu nổi nữa rồi, giống như có một bàn tay vô hình trong lồng ngực đang bóp chặt lấy trái tim của bà. 

Sở Kiều Tịnh cũng trố mắt ngạc nhiên, không ngờ Dạ Minh Hiên cầu hôn không thành, không từ bỏ mà đi gặp thẳng Hoàng thượng. 

"Không được đâu lão gia, không nói tới việc chúng ta không nhẫn tâm để Hinh Nhi đi làm trắc phi, chỉ nói tới việc Tưởng gia không phải người dễ chọc, tính cách Hinh Nhi mềm yếu, nếu gả qua đó, chẳng phải sẽ chịu tủi thân lắm sao. Hơn nữa ta thực sự không muốn Hinh Nhi đi làm thiếp, lão gia, không thể đồng ý thánh chỉ này được." 

Diêm phu nhân đau khổ nhìn Diêm đại nhân, sự cầu xin trong mắt bà khiến Diêm đại nhân không đành lòng, ông dùng sức đỡ lấy Diêm phu nhân. 

"Bà đừng hoảng, Hoàng thượng vẫn chưa hạ lệnh, hôm nay lúc tan triều ta tình cờ gặp Trần công công, ông ta chúc mừng Diêm gia cùng Hoàng thất hỷ kết lương duyên. Ta 

eyJpdiI6IkZkWW9WSGtLa0hVUjZoNVZOK04xbUE9PSIsInZhbHVlIjoiQ1hIYnZyMmZDWG5JTGF0UkFsbmNIdDVydGp0emlrSThnTnMycm5QeElySG5EQ1dyV0wzUzBLbE8zbkZncTNcL2Y2SFdRcGNNTUhMcHVUazhTMXZUTG5vQSs2aUdFSEFQalJHdnY3V0VRcGlNVTNFcDFoYXJOYTYzOEhvSXA3bVR2dzZSUzk2VHVFQzR6b2YwNkZhMGpvMlRZNXh0a09uaVwvTklabllVTDlSdm0yckRnbHBRR0RwSXEzNEIzTDRmd2xxQzJrd1lYNWdzUm1CTVNcL0JnQUZxS1BqTG9Rc1h4OFU3bE1QSXJHc2t2emduTWhcL2NYNE1DZjdUSVh4OEdXV1lGSFgyekZlMnJPMHhmejFFQVRQSEtHaEV6WVJqZGVFemxiYUVINVFkZXI1bmJZWmJmMXJ1T1lscFdZc2N1SVdRbThhQW04YXlqcUhPVEVQRThrNXFYc2pjVmtzeW5IallHM3Mra3JNNTNMKzFZeXhnQlg5dzRlN0RnamxYcTYreiIsIm1hYyI6ImVlY2FjNzcyNjFkMDM1NjBjYzJjMzFiMDlmYTAzMDMwNzkxNGE5MGZlM2ZlNDU4NDFjYzViMWYwNzkxZDEyZjkifQ==
eyJpdiI6IklESCs2bzBoVXQ3YXJKU2NqZEFJbkE9PSIsInZhbHVlIjoiZUdXZTNmRlNtQVJKR01VQzlvS2ZNaDZyWE1CaHhWVjN0WTBkbGN4cGhDN2VHcHh2cmVtWFwvcDR0T3R3SHIxVmhSVU9MSURKcm9PWHkwOE43T0NlQnozK3JQekRvK25GdWNsNUZTRVFlaW5PbDNhckRpYXVJNTZhcUlzS2lIdFNcL1h2UDZ0TkloVnRIZnFnNzhnXC85aDE0bW52RTBXYytzZndMVGgyV3V3d1FhNHhrNWV0bDN0MGFXa3RlS1hpSXNCRGdSdHRwQjlDc3hLTEp4a0x0R3BoSUxsdU1RYnppMDFVVTNGcVJUKzZNelJmMmpya0Y5SlwvVVQ2UFQxR0txeFg4ZEduekhMSXNnYVFWQjRpWitkdWgyTDB6SnR5enBzQWM0K3ZYdHF3N0NsZStmdFZFVUNnNm1QNHN1SXFzS05Cd1VDMFU2VjNpXC9LODlHOVwvNURzeUFRRGZrdEhhQ1haOFNScGw0NjhHNVRvPSIsIm1hYyI6IjRjMWViYTQ3NTMwZDUxZWQwMjlmMzFlMDllYWZmZWNjNzY0MGU3NjgzODIxODIzNWNiOGUwNDYxMjNlYWRlZjIifQ==

Cả người Diêm phu nhân cứng đờ, trong đầu trống rỗng.

Advertisement
x