Lúc Sở Kiều Tịnh và Bảo Châu trở lại tẩm điện của Diêm Tri Hinh liền nhìn thấy năm nha hoàn và hai bà tử đang đứng trong sảnh. 

Diêm phu nhân quơ quơ chiếc khăn lụa về phía những người kia với Sở Kiều Tịnh, lạnh lùng nói: "Đây là những người hầu trong viện tử của Hinh Nhi, họ đều ở đây cả rồi" 

Sở Kiều Tịnh quay sang nhìn Bảo Châu, bảo nàng ta trở lại trong đám người kia. 

Sở Kiều Tịnh cẩn thận quan sát vẻ mặt của mọi người, chỉ thấy trên mặt bọn họ nhiều nhất vẫn là vẻ nghi hoặc, không có sự hoảng loạn hay sợ hãi gì cả. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh đã có phỏng đoán mơ hồ, nhưng để đề phòng chuyện bất ngờ chẳng lành, nàng vẫn nghiêm túc hỏi: "Ai làm thì tốt nhất nên đứng ra, nếu như bị điều tra ra, với tính tình của ta, ta thật sự sẽ không dễ dàng bỏ qua đâu" 

Có một ma ma tiến lên hai bước, cung kính đáp: "Bẩm Vương phi, bọn nô tỳ đều là những người già đi theo tiểu thư chừng mười năm, sao có thể làm ra loại chuyện đại nghịch bất đạo như vậy. 

"Duỗi tay các ngươi ra" 

Nàng đoán số thảo dược này mới được ném đi vào sáng nay, cũng chỉ vừa mới đây thôi. 

Bọn họ đột nhiên bị gọi vào đây nên cũng không có thời gian rửa tay. Huống hồ khứu giác của nàng nhạy bén, chỉ cần ngửi một chút là có thể biết bọn họ có từng chạm vào thảo dược hay không. 

Sau khi bọn họ đưa tay ra, Sở Kiều Tịnh cẩn thận ngửi từng người một, nhưng đều không có mùi thảo dược. Chỉ có Bảo Châu và Bảo Oánh giã thuốc cho Diêm Tri Hinh nên trên quần áo ám chút mùi thuốc. Chắc là tối qua giã thuốc, hôm nay chưa thay quần áo nên mới còn mùi. 

Sở Kiều Tịnh lắc đầu với Diêm phu nhân và Diêm Tri Hinh, tỏ ý người hạ thuốc không nằm trong số họ. 

Sắc mặt Diêm phu nhân càng không vui, giọng điệu cũng cao hơn: "Thần Vương phi, ngươi đừng nên vừa ăn cướp vừa la làng thì tốt hơn." 

Mặc dù sắc mặt Sở Kiều Tịnh lạnh lùng, nhưng ánh mắt sắc bén vô tình quét qua mặt Diêm phu nhân, khiến trong lòng bà ta đột nhiên dâng lên cảm giác sợ hãi. 

"Diêm phu nhân, nếu đơn thuốc ta kê có vấn đề, vậy tại sao hai lần trước mặt của Tri Hinh không xảy ra chuyện gì mà hôm nay lại thành ra như vậy? Tất cả thảo dược đều bị 

ném đi đã nói rõ chắc chắn bên trong đã thêm thứ gì đó, thấy bây giờ có người đến kiểm tra nên đã lập tức xử lý" 

"Hơn nữa Diêm phu nhân, ta vẫn nhớ rõ những lời bà nói lúc mới xông vào Vương phủ. Ta dám khẳng định không phải tự bà nghĩ ra, mà là có người cố tình nói cho bà nghe phải không?" 

Sở Kiều Tịnh nhìn chằm chằm vào Diêm phu nhân, buộc Diêm phu nhân cũng bắt đầu hồi tưởng lại. 

Đột nhiên, Diêm phu nhân quay đầu nhìn ma ma bên cạnh bằng ánh mắt giận dữ: "Phương ma ma, những lời này là bà nói cho ta nghe" 

"Vậy Phương ma ma, tại sao bà đột nhiên liên hệ ta với Hiên Vương? Chỉ bởi vì ta thuyết phục vài câu trước mặt Diêm phu nhân à?" Sở Kiều Tịnh cẩn thận quan sát mọi biểu cảm trên mặt Phương ma ma. 

"Phu nhân, hình như lão nô cũng nghe được những lời này từ nơi khác, lúc... lúc hôm qua đi chọn lụa cho tiểu thư. Hôm qua ở tiệm tơ lụa, có một tiểu nha đầu thản nhiên trò chuyện vài câu về vải vóc với lão nô, sau đó lại nhắc đến Thần Vương phi và... và chuyện của Thần Vương phi. Lúc đó lão nô cũng không nghĩ nhiều, chỉ khi nhìn thấy khuôn mặt bị tổn thương của tiểu thư thì mới đột nhiên nhớ tới" 

Phương ma ma khóc nức nở, tủi thân giải thích với Diêm phu nhân. 

Sở Kiều Tịnh chính trực nhìn Diêm phu nhân: "Phu nhân, bà có thể hiểu những uẩn khúc trong đó không?” 

Lúc này Diêm phu nhân đã hiểu được mấy phần, ánh mắt nhìn Sở Kiều Tịnh cũng mang theo chút áy náy. 

"Thần Vương phi, là do lão thân quá sốt ruột nên mới không phân biệt rõ sự thật. Xin Thần Vương phi tha thứ cho lão thân" 

Diêm Tri Hinh lên tiếng, nàng ta không khỏi hơi trách cứ Diêm phu nhân. 

"Mẹ, người nóng tính quá đấy ạ, con vừa đi là người đã đến Thần Vương phủ ngay, còn nói những lời quá đáng như vậy" 

Diêm Tri Hinh đứng dậy đi đến trước mặt Sở Kiều Tịnh, áy náy hành lễ nói: "Thần Vương phi, tính tình của mẫu thân ta có thể nói là vô tâm cũng được, bộp chộp cũng được, nhưng tóm lại bà không có ác ý đâu. Chỉ là quá thương ta nên mới thành ra như vậy thôi. Thần Vương phi, ngươi đừng trách bà ấy" 

Sở Kiều Tịnh nghe giọng nói nhẹ nhàng mềm mại của Diêm Tri Hinh thì cũng không còn tức giận nữa, nàng vừa định lên tiếng thì lỗ tai khẽ động, quay đầu nhìn về phía cửa, sau đó bên ngoài liền vang lên giọng nói của Mai Anh. 

"Ai!" 

Bên ngoài truyền đến tiếng hét hỗn loạn, lẫn giữa tiếng kêu "Đừng chạy, mau bắt lấy nàng ta" của Mai Anh và một thị nữ, rồi còn cả tiếng "Thả ta ra, thả ta ra" của một nữ tử 

khác. 

Mọi người đều mở cửa nhìn ra ngoài, chỉ thấy Mai Anh và một thị nữ đang đè một tiểu nha đầu còn nhỏ tuổi. 

Sau khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh, Mai Anh oai phong lẫm liệt nói: "Vương phi, nàng ta lén lén lút lút ở cửa ra vào, không biết đang làm gì" 

Trong lòng Diêm phu nhân dâng lên lửa giận, bà ta nhanh chóng chạy về phía thị nữ kia, chỉ vào mặt nàng ta rồi mắng chửi: "Hóa ra là cái đồ ăn cây táo rào cây sung nhà ngươi. Nói, là ai sai ngươi làm vậy!" 

"Không, không có ạ. Nô tỳ chỉ tò mò nên mới đánh bạo định nghe lén vài câu thôi. Nô tỳ vừa tới cửa đã bị người khác phát hiện, nô tỳ không biết gì cả, cũng không biết những lời phu nhân nói là có ý gì." 

Thị nữ kia còn nhỏ tuổi, rõ ràng chưa trải qua sóng gió gì, nhìn thấy Diêm phu nhân nổi giận đùng đùng muốn ăn tươi nuốt sống mình, sắc mặt hoảng sợ đến trắng bệch. 

Nhưng đôi mắt kia vẫn không ngừng đảo qua đảo lại, phần lớn thời gian đều dừng trên người Sở Kiều Tịnh, mơ hồ mang theo ý cầu cứu. 

Phương ma ma đi đến bên cạnh Diêm phu nhân, thấp giọng nói: "Đây là nha đầu vừa nhận vào phủ không lâu, tên là Ngân Linh. Bởi vì còn nhỏ quá nên chưa từng hầu hạ ai, cũng không bán được vào phủ, thế nên đã sắp xếp nàng ta ở bên phòng bếp trước, định sau này sẽ nghe theo sắp xếp của phu nhân. 

Sở Kiều Tịnh cười khẩy, nắm lấy tay nàng ta. Vừa mới tới gần chóp mũi đã ngửi thấy mùi vị đắng đặc trưng của mấy loại thảo dược. 

Thấy vậy, Diêm phu nhân cũng tiến lên ngửi một chút, còn cố gắng ngửi ống tay áo Ngân Linh, sau đó đứng dậy lớn tiếng quát: "Còn nói không phải ngươi, vậy ta hỏi mùi hương trên người ngươi từ đâu ra!" 

"Là bởi vì nô tỳ bị bệnh nên mới ám chút mùi thuốc, nhưng thật sự không phải nô tỳ ném số thảo dược kia đâu ạ." 

Ngân Linh muốn cầu xin tha thứ nhưng cả người đã bị Mai Anh giữ chặt, chỉ có thể quỳ dưới đất lắc lư không vững. 

"Thật sự không biết kẻ tìm ngươi làm việc thông minh hay ngu xuẩn nữa. Nói là ngu xuẩn thì lại biết tìm người tuổi nhỏ dễ lừa, còn nếu nói thông minh thì ngươi còn nhỏ tuổi không giữ mồm giữ miệng được. Chuyện ném thảo dược ngay cả Bảo Châu cũng mới vừa biết, chẳng phải ngươi nói vừa mới tới cửa không biết được gì sao?" 

Tia sáng sắc bén trong mắt Sở Kiều Tịnh có thể nhìn thấu hết tâm tư của Ngân Linh. 

"Nếu ngươi không chịu nói thật thì kéo xuống đánh chết!" 

eyJpdiI6IjFoVjB5YTdVV3Q2NjV5YnNXcTdEc0E9PSIsInZhbHVlIjoiY1VBTlhPSytmbjhueVNveTI4SlJ0eXdwWFZqUkU1VFI4UEt6RmRCZStLV2hLY0dqcDhLZ1R4dE1iZUJBNnllMlVtSnZUdkpEd09iaTRSTDhrUEVBeks4UXRPdWltM0RrcGFWd3ArdHBrVWVQbFdhV0Z5QWxUUmdGMEdNUmpRN0dFYXlleHFSUGg1OHllYXpEdjltSDZpTGh4bThhU3Bxa2x1b2Z6Nzh0WUprXC9ia0NUODNTWDV1MGVwMnZUSTh4bExLZEdEYWYwZkxsVWxDKzBBTDV4MkZHUzIwMTRtT0ZQR3I5TnVVT2gyOG89IiwibWFjIjoiNTAwZTAyMjQxZWQ3ODc3M2NlNDBhZTEwZjYxODZiYTc1NDdkOWUwYTFjMWQ2NzdlMGUzN2IxMDBiM2EwNTMzOCJ9
eyJpdiI6IjJOeWtTdlQ1aXpRMHk1XC9sTHZLUXZBPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNQSHYyc3pxbHIrdXc2V3FSMVZsUUhmejRxckdob0p6S2lKQ3RXVzMwMVZjM1FieGVEdzZodjk5emJ0a2FEeVRPMFp3Vm1OalFQWnFIQmErZWQxQWRuNmNwRUF0MWZaRVwvQnN2VGFibkNnbUM4bFdKbzF6MTBrMmFzT1YraWNzdEtiaHVUN2F6Um9TVkFwck82OUZNa0ZwQTdkS0tPVVZZN1wvZXIrTm1jYU4zU2pRYlNLTEJMV2R5TzJUaktoNVh0clB5ZUc2YWVJRTBnWmFtRk5QQ0ZyUVZ2M1BwZGpkVFp5ZXVieFltdVZCMmtEakVBQjczU0NHcHJVYTJGa2h4YUhZZUNyMWVTRjR4bHFIOTFDSnltTW04YkMydW1sNXRMZlJjanU4SU9zZGlaNmowM1Y3bCtVNzB4aUhLd0k4RDBvdTRzUkFsckhMMlZzbkxwZEpcL2F4aDRhc1FMSVRKaEZKNjJhQXRTVXpJYU9haW40ZkJYTHBodFo2YVBsRlNWSngwRCt5VngzNDFxM0lvOGxoRXNuTEhzZEVyYWtzaWQ2dU1VN01YY0ZWdk55Z1FmQkI4dG1YZEdjSXVwRG1YWTEreG00Q3dUVENjdUlPbXFcL0VLM2U3MklrRFkrNmNsXC9sNnBYTHUxRDY5ZmpQaDN3ZEtsT3lrK2hCd1FZRlZOT0siLCJtYWMiOiIxY2JiYWQ5MWNiYTBmMTU4ZjNlMWM2YjFhYjIwZWQwZWE1YTA4ZWFkZWJjODMyM2NjNDc0NDU2NmNjMTRmOTU4In0=

nhẫn tâm như vậy! Người luôn miệng nói sau khi chuyện thành công sẽ khôi phục tự do cho ta cơ mà, bây giờ người không thể bỏ mặc ta được!"

Advertisement
x