Mặc dù trong lòng Sở Kiều Tịnh đầy nghi hoặc nhưng trên mặt nàng vẫn bình tĩnh như băng, đứng dậy bước hai bước về phía Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân, đây là...
Diêm phu nhân đột nhiên giơ tay lên định tát vào mặt Sở Kiều Tịnh, nhưng lại bị Sở Kiều Tịnh nhanh tay lẹ mắt tóm lấy.
Trong mắt Sở Kiều Tịnh hiện lên sự tức giận, giọng nói giống như gió lạnh mùa đông trộn lẫn với băng tuyết: "Diêm phu nhân có ý gì đây? Bà đã nghĩ đến hậu quả nếu cái tát này giáng xuống chưa?"
"Còn có thể có hậu quả gì chứ! Ta vốn tưởng ngươi là nữ tử thiện lương, nghĩ rằng nữ nhi do Sở gia nuôi dạy thì chắc sẽ là một cô nương tốt, nào ngờ ngươi lại độc ác như rắn rết!"
Trên mặt Diêm phu nhân giăng đầy mây đen, trong mắt như có sấm vang chớp giật, ánh mắt nhìn Sở Kiều Tịnh giận không nhịn được.
"Chỉ bằng những lời này là ta đã có thể trị ba tội nói xấu"
Sở Kiều Tịnh hất tay Diêm phu nhân sang một bên, trong mắt lóe lên tia sáng lạnh lùng, như thể muốn đóng băng bà ta trong băng tuyết.
"Nói xấu? Không hổ là Thần Vương phi, đúng là thủ đoạn cao cường! Ta còn tưởng hôm đó người thuyết phục là thật lòng nghĩ cho Hinh Nhi, lại thấy ngươi chữa bệnh cho Hinh Nhi, trong lòng ta còn rất cảm kích, thầm nghĩ lời đồn đãi trong Kinh Thành đúng là ác độc."
"Nhưng ta không ngờ lời khuyên của ngươi thực ra là vì lợi ích của chính ngươi, một mặt muốn dụ dỗ Thần Vương, mặt khác lại muốn quyến rũ Hiên Vương, sợ ta và Hinh Nhi sẽ cản đường ngươi."
"Nếu đã như vậy, ngươi cứ nói thẳng ra đi, cần gì bày ra dáng vẻ thật tâm thật ý khiến người buồn nôn chứ! Ngươi hủy dung mạo của Hinh Nhi, bây giờ thì tốt rồi, nó hoàn toàn không thể cản đường ngươi nữa, Thần Vương phi hài lòng rồi chứ!"
Diêm phu nhân nói huyên thuyên không ngừng, đến mức quên cả lấy hơi, khiến Sở Kiều Tịnh cũng ngây ra.
Nàng khựng lại một lúc, nhìn Diêm phu nhân: "Diêm phu nhân, bà không thể tùy tiện vu khống mà không chịu trách nhiệm thế được. Bà nói mặt Tiểu Tri Hinh bị hủy, rốt cuộc là chuyện gì?"
Diêm phu nhân còn định tiếp tục chửi ầm lên thì một nữ tử mảnh mai đội mũ dài che mặt vịn khung cửa chạy vào, nói với Diêm phu nhân: "Mẹ, nữ nhi đã nói chắc chắn việc
này không phải do Thần Vương phi làm rồi mà, có lẽ chỉ là mặt nữ nhi phản ứng với thuốc, nên lúc này mới...
Hóa ra là Diêm Tri Hinh.
Nàng ấy bổ nhào vào người Diêm phu nhân, mặc dù không nhìn thấy mặt, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy lo lắng: "Mẹ, người mau xin lỗi Thần Vương phi đi"
Sở Kiều Tịnh kéo Diêm Tri Hinh qua, vén mũ trùm đầu của nàng ấy lên, chỉ thấy da mặt nàng ấy sưng đỏ đến mức như bị phồng lên, mụn đỏ mọc khắp nơi, không có chỗ nào đỡ hơn.
Nàng không khỏi nhíu mày, vội vàng hỏi: "Ngươi thoa mặt theo đơn thuốc ta đưa à?"
Diêm Tri Hinh khẽ gật đầu, Sở Kiều Tịnh kiên định nói: "Không thể nào, chắc chắn đơn thuốc của ta sẽ không xuất hiện vấn đề này!"
"Sao lại không thể! Mặt đã như vậy rồi, còn có gì không thể nữa!"
Diêm phu nhân kéo Diêm Tri Hinh đến bên cạnh mình, hung dữ trừng mắt nói với Sở Kiều Tịnh.
Sở Kiều Tịnh cụp mắt suy nghĩ một lát, sau đó ngước đôi mắt lạnh lùng sắc bén lên.
"Đưa ta đến Diêm phủ, ta muốn xem những dược liệu ngươi thoa lên mặt"
"Còn đến Diêm phủ nữa, chẳng lẽ lại để ngươi hại nữ nhi của ta tiếp ư!"
Diêm Tri Hinh lo lắng kéo ống tay áo của Diêm phu nhân.
"Mẹ, nữ nhi rất tin tưởng Thần Vương phi, nàng ấy chắc chắn sẽ không làm như vậy, có lẽ trong này có hiểu lầm gì đó."
Đôi mắt của Sở Kiều Tịnh trong veo như nước, những suy nghĩ hỗn loạn cùng lúc xông vào đầu nàng.
"Diêm phu nhân, ta dám thề, đơn thuốc của ta chắc chắn sẽ không gây ra hậu quả này. Nếu bà chỉ vì tức giận mà không điều tra sự thật, như vậy kẻ đứng sau sẽ vui mừng hớn hở rồi"
Ba người lại từ Thần Vương phủ đi đến Diêm phủ. Trên đường đi, Sở Kiều Tịnh cẩn thận quan sát vết thương của Diêm Tri Hinh, trong lòng nhanh chóng suy đoán loại thuốc nào có thể gây ra vết thương như vậy, sau đó lại hỏi xem Diêm Tri Hinh có đau hay ngứa, hoặc có cảm giác nào khác không.
Sau khi hỏi rõ, Sở Kiều Tịnh có thể đoán được đại khái.
"Còn ai biết chuyện này không?" Giọng nói của Sở Kiều Tịnh lạnh đến thấu xương, nàng bình tĩnh hỏi.
"Chuyện tướng mạo của nữ nhi gia sao có thể truyền ra ngoài được? Ngoại trừ tỳ nữ thân cận ra thì chỉ có hai chúng ta, không còn ai biết nữa." Diêm phu nhân tức giận đáp. "Hy vọng vẫn kịp" Sở Kiều Tịnh lẩm bẩm một câu, sau đó lập tức nói với Diêm phu nhân và Diêm Tri Hinh: "Lúc về đến phủ lập tức gọi tất cả những người từng tiếp xúc với dược liệu lại, đừng bỏ sót bất kỳ điều gì.
"Ngươi nghi ngờ có người động tay động chân với thuốc à? Làm sao có thể được, những nha hoàn bà tử kia đều đã hầu hạ Hinh Nhi bao năm qua, sao có thể làm ra chuyện như vậy?"
Diêm phu nhân nhìn Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt không thể tin nổi, cảm thấy rõ ràng là nàng đang cố gắng bào chữa cho mình.
"Vinh hoa phú quý, tính mệnh lâm nguy, cái nào không thể khiến người ta phản bội gia chủ? Diêm phu nhân, bà ngồi vào vị trí bây giờ, còn gặp ít chuyện nô tài xảo quyệt lấn lướt chủ nhân à? Nếu không phải nể mặt Tri Hinh, bà cho rằng ta sẵn sàng giải thích với bà nhiều như vậy chắc.
Sở Kiều Tịnh quay đầu đi, không nói thêm một lời nào nữa.
Vẫn là Diêm Tri Hinh nắm chặt tay Sở Kiều Tịnh, dịu dàng khuyên giải: "Ta biết ngươi không phải người như vậy, mẫu thân ta cũng vì sợ hãi thôi, ngươi đừng giận bà ấy"
Sau khi trở lại Diêm phủ.
Sở Kiều Tịnh vừa cho người mang thuốc mà Diêm Tri Hinh thoa mặt tới, vừa lấy linh thủy ra cho Diêm Tri Hinh rửa mặt trước.
Sau đó lại kê một đơn thuốc khác, bảo Mai Anh tự mình đến Y các bốc thuốc.
Hai tỳ nữ thiếp thân kia nhìn nhau, sau đó áy náy nói với Sở Kiều Tịnh và Diêm Tri Hinh: "Bẩm Thần Vương phi, thuốc này được thoa vào tối hôm qua, sau khi thoa xong thì tiểu thư đi ngủ, bọn nô tỳ cũng vứt thuốc đi, không có để lại."
"Còn số thuốc chưa dùng đến thì sao?"
Vật chứng trực tiếp nhất không còn, nhưng cũng không thể vì vậy mà nghi ngờ hai thị nữ này.
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn hai người họ, dò hỏi.
"Để nô tỳ đi lấy"
Một nô tỳ chuẩn bị bước đi, Sở Kiều Tịnh hơi không yên tâm, bèn đi theo nô tỳ kia.
Trên đường đi, nô tỳ kia giải thích với Sở Kiều Tịnh: "Nô tỳ tên là Bảo Châu, người kia là Bảo Oánh, từ nhỏ hai tỷ muội nô tỳ đã lớn lên cùng tiểu thư, cho nên bất kỳ chuyện gì của tiểu thư, bọn nô tỳ cũng sẽ đặt nặng trong lòng, cẩn thận quan tâm lo liệu, tuyệt đối sẽ không xảy ra sai sót nào."
"Vậy còn có ai có thể tiếp xúc với những thứ kia, bao gồm cả các dụng cụ như bát nghiền?"
Thời tiết hôm nay rất tốt, gió nhẹ thổi vào mặt Sở Kiều Tịnh cũng chỉ tăng thêm chút mát lạnh.
"Bởi vì hai ngày đầu sử dụng có hiệu quả rất tốt nên tiểu thư và bọn nô tỳ rất yên tâm, liền mua thêm một ít đặt ở Tây sương phòng, chính là nơi này. Bảo Châu đẩy cửa Tây sương phòng ra, mời Sở Kiều Tịnh đi vào rồi tiếp tục nói: "Cũng không có ai đặc biệt trông coi, vậy nên bất cứ ai cũng có khả năng chạm vào."
Sở Kiều Tịnh nhìn xung quanh một vòng cũng không nhìn thấy bất kỳ thảo dược nào, Bảo Châu đang duỗi ngón tay ra đang định chỉ cho Sở Kiều Tịnh nhìn thì lập tức hoảng hốt chạy nhanh tới bên cạnh cái sàng, cẩn thật lật xem một lượt.
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn cái sàng trống trơn, trong mắt lộ ra tia sáng sắc bén.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất