Diêm Tri Hinh kéo Sở Kiều Tịnh đến trước mặt mọi người, thân phận của các vị tiểu thư ở đây đều không cao hơn Sở Kiều Tịnh, thế nên bọn họ đều cúi người hành lễ: "Thần Vương phi bình an"
Sở Kiều Tịnh lạnh nhạt gật đầu với mọi người, nàng ngồi bên cạnh, cũng không tán gẫu cùng bọn họ.
Sau khi làm xong mấy bài thơ, buổi tụ tập tao nhã của các cô gái khuê phòng này sẽ biến thành thời gian nói chuyện riêng.
Mọi người đều cảm nhận được sự lạnh lùng dửng dưng của Sở Kiều Tịnh, đương nhiên cũng không tới trêu chọc nàng, vẫn tiếp tục nói chuyện như trước.
"Tri Hinh này, ta thấy hình như da của cô trắng hơn rồi đấy, mấy vết tàn nhang trên mặt có vẻ cũng nhạt đi đôi phần, bảo là dùng phấn thì lại không giống lắm." Một vị tiểu thư có khuôn mặt hiền lành nói.
"Ta.." Diêm Tri Hinh liếc nhìn vị tiểu thư kia, sau đó lại nhìn Sở Kiều Tịnh, nói như thể đã hạ quyết tâm: "Là Thần Vương phi kê đơn thuốc giúp ta. Đây là ngày đầu ta bôi thuốc theo đơn, thế mà đã bị cô nhìn ra ngay rồi."
Sau khi nói xong, Diêm Tri Hinh đột nhiên cảm thấy không khó khăn đến vậy. Tảng đá lớn trong lòng đột nhiên rơi xuống, ngay cả sắc mặt nàng ấy cũng thoải mái hơn rất nhiều.
Nghe vậy, những người còn lại vừa kinh ngạc vì Diêm Tri Hinh bình thường thậm chí còn chẳng dám ngẩng đầu lên lại đột nhiên nói năng trôi chảy như vậy, mặt khác cũng vừa ngạc nhiên, không ngờ Thần Vương phi lại lợi hại như thế, lòng dạ của nàng cũng không cứng rắn như trong lời đồn đại.
Vị tiểu thư lúc nãy nghĩ đến Sở Kiều Tịnh đã chịu kê đơn thuốc cho Diêm Tri Hinh, nói không chừng cũng sẽ kê đơn cho mình. Thế là nàng ta bèn đánh bạo nhờ Sở Kiều Tịnh kê đơn thuốc giúp mình.
Suy cho cùng, ai cũng có lòng yêu cái đẹp.
Đôi mắt Sở Kiều Tịnh rực rỡ như hoa xuân tháng ba, nhưng lại luôn toát ra sự lạnh lùng. Nàng thản nhiên nói: "Đơn thuốc kia phù hợp với tất cả mọi người, bên trong có một số loại thuốc không thường gặp, có thể mua được tại Y các."
Mọi người lại bắt đầu xôn xao, không ngừng bàn luận về dung mạo. Cửa hàng son phấn nào có hàng mới tốt, vải ở tiệm vải nào có màu sắc rực rỡ, đường thêu tinh xảo.
Sở Kiều Tịnh không để tâm đến những chuyện này, nàng chỉ ngồi bên cạnh uống trà, cũng không nhiều lời.
Sau khi bữa tiệc này kết thúc, nàng liền trở về Thần Vương phủ cùng với Mai Anh.
Một số tiểu thư khuê các có quan hệ tốt với Dạ Thanh Bình kể cho nàng ta nghe về Sở Kiều Tịnh lúc nói chuyện phiếm với nhau. Dạ Thanh Bình chỉ lạnh lùng khịt mũi.
"Ta còn tưởng là thứ gì tốt, loại đồ vật rẻ tiền này cũng đáng được nhắc tới à? Đưa bổn công chúa bôi chân, bổn công chúa cũng chê hết lời."
Lúc Dạ Thanh Bình đi thỉnh an Thái hậu mới biết được Tôn Nhã Tịnh bị phong hàn, nàng ta vẫn luôn ở trong phòng dưỡng bệnh, không hầu hạ bên cạnh Thái hậu.
Dạ Thanh Bình thỉnh an một lúc rồi từ biệt Thái hậu.
Nàng ta vừa định rời khỏi cửa An Khánh cung thì có hai cung nữ chạy bước nhỏ đến trước mặt, nhẹ nhàng hành lễ.
"Ngũ Công chúa, Tịnh Nhi cô nương nói nếu người không có việc gì thì mời người qua đó một lát"
Tẩm điện của Tôn Nhã Tịnh là do Thái hậu đích thân lo liệu sửa chữa, tinh tế lộng lẫy, hơn nữa cũng là gian phòng thoải mái nhất trong An Khánh cung, đặc biệt là đông ấm, hè
mát.
"Thỉnh an Ngũ Công chúa."
Tôn Nhã Tịnh chỉ mặc một bộ đồ ngủ sáng màu nằm trên giường nghỉ ngơi. Nhìn thấy bóng dáng của Dạ Thanh Bình, nàng ta liền muốn nhờ cung nữ bên cạnh đỡ xuống giường thỉnh an.
"Miễn đi, miễn đi. Ngươi đang không hỏe thì cứ nằm trên giường nghỉ ngơi đi"
Dạ Thanh Bình phất phất tay với Tôn Nhã Tịnh, ngăn nàng ta xuống giường.
Dạ Thanh Bình ngồi bên giường nhìn khuôn mặt vốn nhỏ nhắn lại gầy đi vì bệnh của Tôn Nhã Tịnh, nàng ta không khỏi nhíu mày.
Lúc này Tôn Nhã Tịnh càng giống như cành liễu rủ trong gió, nở nụ cười dịu dàng ân cần.
"Bởi vì bệnh nên ta chỉ có thể cuộn mình trong căn phòng nhỏ này thôi, may mà Ngũ Công chúa chịu đến đây trò chuyện với ta, nếu không ta thật sự sẽ chán chết mất."
Tiểu cung nữ bên cạnh đau lòng vén góc chăn cho Tôn Nhã Tịnh, giọng điệu đầy vẻ trách cứ.
"Chán chỗ nào chứ, tuôn xối xả mấy lời khó nghe hết câu này tới câu khác, muốn không nghe cũng khó. Cũng tại cô nương tốt bụng quá, không muốn trừng phạt những kẻ lắm miệng kia, nhưng bọn họ nào nhớ đến lòng tốt của người, thậm chí còn nói những lời khó nghe hơn."
"Hỉ Thước!"
Tôn Nhã Tịnh nhẹ giọng khiển trách, nàng ta vừa tức giận là lại bắt đầu ho khan không ngừng, khuôn mặt nhỏ nhắn ốm yếu đỏ bừng lên vì họ.
"Bọn thấp hèn này đã quên mất rốt cuộc ai mới là chủ tử, ai là nô tài rồi!"
Lửa giận trong lòng Dạ Thanh Bình lập tức bùng lên, giọng điệu cũng trở nên nghiêm nghị.
"Thân phận ta vốn hèn mọn, may mà có cô tổ mẫu chăm sóc ta, cho nên ta mới không bơ vơ như bèo trôi, nào dám gây thêm phiền phức cho cô tổ mẫu. Ngũ Công chúa cũng đừng tức giận, cứ coi như không nghe thấy những lời kia thôi"
Nói đến đây, trong mắt Tôn Nhã Tịnh đượm chút cô đơn, cũng chính sự cô đơn trong mắt lại khiến nàng ta càng đáng thương.
"Tỷ càng nói như vậy thì bọn họ sẽ càng giẫm lên đầu tỷ. Trrước giờ trong cung vẫn luôn nịnh hót, nhìn thấy tỷ ngã xuống, bọn họ sẽ chạy tới giẫm một cước, hoàn toàn quên mất lúc trước đã từng quỳ gối bên chân bợ đỡ tỷ như thế nào."
Tôn Nhã Tịnh ngước nhìn Dạ Thanh Bình bằng ánh mắt đáng thương, sự chua xót trong lồng ngực lập tức tràn ra, trên mặt không khỏi tăng thêm vẻ ngưỡng mộ.
"Ta nào có may mắn như Công chúa, Công chúa là con dòng chính trong cung, ta nghĩ chắc chắn đám người kia không dám đối xử với Công chúa như vậy đâu"
Dạ Thanh Bình nghĩ đến mẫu hậu bị cấm túc trong thâm cung của mình, dường như khuôn mặt tiều tụy không cam lòng kia vẫn hiện hữu trước mắt, trong lòng nàng ta không khỏi dấy lên cảm giác chua xót ngổn ngang.
Bây giờ Hoàng hậu chỉ mới bị cấm túc mà đã có những lời đàm tiếu không ngừng bị gió thổi vào tai.
Nếu Hoàng hậu bị kẻ hèn hạ hãm hại, vậy chẳng phải nàng ta và Hoàng hậu sẽ bị người khác giẫm vào vũng lầy sao?
Ngón tay Dạ Thanh Bình cầm khăn vô thức siết chặt, ánh mắt cũng trở nên hỗn loạn và sâu thẳm, giống như có một con côn trùng nhỏ đang từ từ gặm nhấm trái tim nàng ta.
Nàng ta đột nhiên ngẩng đầu, trên mặt mang theo nụ cười gượng gạo: "Trong cung còn có chút chuyện, ta không thể nói chuyện với tỷ nữa. Tỷ dưỡng bệnh cho tốt nhé, đừng ra gió nữa."
Tôn Nhã Tịnh ngơ ngác nhìn Dạ Thanh Bình vội vàng rời khỏi tẩm điện, sua đấy mi mắt khẽ rũ xuống, cứ thế nhìn đủ loại hoa văn thêu trên chăn, từng đường kim mũi chỉ đều vô cùng khéo léo.
Dạ Thanh Bình trở lại trong cung, cái miệng nhỏ lanh lợi vẫn luôn mím chặt. Đến khi tiếng cung nữ bên cạnh đặt bát tổ yến lên bàn vang lên mới kéo nàng ta thoát khỏi dòng suy nghĩ sâu xa.
Nàng ta phất tay với tiểu cung nữ kia, thì thầm vài câu vào tai nàng ấy rồi để nàng ấy lui xuống.
Thời gian mùa đông dường như trôi qua nhanh hơn, chớp mắt một cái đã qua hai ngày. Trong Thần Vương phủ yên tĩnh đến mức một cây kim rơi xuống cũng có thể nghe rõ.
Sở Kiều Tịnh đang ngồi trước bàn nhìn đơn thuốc mới nghiên cứu ra, ngẫm nghĩ một lúc liền đặt tên cho nó là bột Loạn Hồn.
Sở Kiều Tịnh vừa cất toa thuốc, định hai ngày nữa sẽ mài nhuyễn thì Mai Anh đột nhiên xông vào với vẻ mặt sốt sắng, đang thở hổn hển định nói chuyện thì đã thấy Diêm phu nhân nghiến răng trừng mắt xông tới trước mặt Sở Kiều Tịnh.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất