Sở Kiều Tịnh nếm thử, rất ngon. Trong lúc nàng đang ăn say sưa, Mai Anh bước tới, đặt một tấm thiệp trước mặt nàng. 

"Vương gia, Vương phi, Diêm gia gửi thiệp mời, nói rằng mai sẽ tổ chức hội thơ, mời Vương phi đến" 

"Diêm gia?" Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ ngờ vực: "Diêm đại nhân là Đại học sĩ ở Kinh Thành, là quan văn thanh cao, nàng có thể đi hội thơ ở nhà ông ấy. Nhưng trước giờ chúng ta rất ít khi tiếp xúc với Diêm gia, sao họ lại gửi thiệp mời?" 

Sở Kiều Tịnh kể lại chuyện của Diêm Tri Hinh cho hắn biết, đồng thời dặn hắn đừng nói với ai. 

Nữ nhi, nhất là người có tính cách yếu đuối như Diêm Tri Hinh lại càng sợ những lời đồn thêm mắm dặm muối. 

"Ra thế." Dạ Chí Thần khẽ gật đầu, cầm bát lên, đang định múc canh cá trích cho Sở Kiều Tịnh thì Dạ Tinh Húc bỗng sà tới: "Đệ ngửi thấy mùi đồ ăn thơm quá, đúng lúc đệ đang đói meo." 

Dạ Tinh Húc không quan tâm tới ánh mắt của Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh, giơ tay đón bát canh trong tay Dạ Chí Thần. 

"Cảm ơn Tam ca đã đích thân múc canh cho đệ 

Dạ Chí Thần như không nghe thấy gì, đặt bát canh trước mặt Sở Kiều Tịnh. 

"Canh này nấu lâu lắm đấy, nàng nếm thử đi!" 

Dạ Tinh Húc giơ nắm đấm, giả vờ định đánh Dạ Chí Thần, sau cùng vẫn chờ Mai Anh lấy bát đũa ra rồi tự múc canh cho mình. 

"Lần này đệ sợ hết hồn, phụ hoàng bất ngờ ban hôn, may mà đệ phản ứng nhanh nên chuồn sớm. Sau đó đệ nghe nói, thì ra Hoàng tổ mẫu ưng Tam ca" Dạ Tinh Húc vừa gắp 

thức ăn vừa nói. 

"Tam ca, tuy huynh từ chối nhưng đệ thấy hình như mọi người vẫn trông chờ vào huynh, đệ đoán mấy hôm nữa sẽ có người tặng quà, dẫn nữ nhi tới đây đấy." Nói xong, Dạ Tinh Húc cười gian. 

Dạ Chí Thần chỉ nhìn hắn ta chứ không đáp, nhưng Sở Kiều Tịnh lại mỉm cười. 

"Nếu ngươi đã chê mỹ nhân như Tôn Nhã Tịnh rồi thì có để ý người khác nữa không?" 

"Tam tẩu, tẩu không hiểu đâu, nếu ta cưới Tôn Nhã Tịnh, chắc chắn ta không thể ngắm mỹ nữ khác nữa, được một mất mười. Hơn nữa ta cũng không thích nàng ta, sao phải cưới nàng ta chứ?" 

Dạ Tinh Húc đã thấy Dạ Chí Thần đối xử tốt với Sở Kiều Tịnh hết lần này tới lần khác, cũng nhớ kỹ sự kiên định của Sở Kiều Tịnh trong lòng, hơn nữa đúng là hắn ta đã hiểu lầm Sở Kiều Tịnh trong chuyện Thượng Quan Ý. 

Do đó bây giờ, Dạ Tinh Húc không quá bài xích Sở Kiều Tịnh nữa, cũng tình nguyện gọi nàng là Tam tẩu. 

"Ngươi đừng lo làm gì, người ta cũng không ưng ngươi đâu." Câu nói bâng quơ của Sở Kiều Tịnh có sức sát thương rất cao, khiến Dạ Tinh Húc tức giận nhíu mày, nói với Dạ Chí Thần: "Tam ca, huynh kệ cho Tam tẩu ức hiếp đệ à?" 

Thấy Dạ Chí Thần không định lên tiếng giúp mình, Dạ Tinh Húc tự tìm đường xuống nước. 

"Nể tình đồ ăn, đệ không so đo với hai người nữa, nếu tức no rồi thì đệ cũng không ăn được." 

Đêm đó Sở Kiều Tịnh ngủ rất ngon, sáng ra tỉnh dậy, thấy chăn gối của Dạ Chí Thần đã được xếp ngay ngắn, nàng gọi Mai Anh tới hỏi thì biết Vương gia đã vào triều. 

"Vương phi, Sở phu nhân mời người về Thừa tướng phủ" 

Mai Anh chải tóc cho Sở Kiều Tịnh. 

Tóc nàng óng ánh như lụa, ánh nắng chiếu lên đó như sắp trôi tuột xuống. 

"Mẹ ta bị bệnh à?" Sở Kiều Tịnh lập tức quay lại, lo lắng nhìn Mai Anh. 

"Không có tin Sở phu nhân ngã bệnh, nhưng dù sao phu nhân cũng bảo người về, chắc do nhớ người thôi" 

Tới cổng Sở phủ, Sở Kiều Tịnh xuống xe ngựa, xách váy chạy vào nhà chính, thấy Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao đang vui vẻ nói chuyện trên trời dưới đất, nàng mới thở phào. 

"Mẹ, tẩu tẩu." Sở Kiều Tịnh gọi rồi rảo bước tới trước mặt Sở phu nhân, vừa đau lòng vừa sốt ruột: "Mẹ không nói là chuyện gì, con cứ tưởng mẹ đổ bệnh, sợ tới mức phải chạy sang đây ngay" 

"Con làm Vương phi nửa năm rồi mà vẫn hấp tấp, may mà Thần Vương không so đo. 

Sở phu nhân nhìn búi tóc của Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt trìu mến, kéo Sở Kiều Tịnh cúi xuống, chỉnh lại chiếc trâm ngọc bị lệch cho nàng. 

"Đúng thế, cả Kinha Thành đều biết tấm lòng của Thần Vương với muội muội, mọi người hâm mộ còn không kịp, không ai nói muội hấp tấp đâu" 

Triệu Mộng Dao vui vẻ tựa vào gối lông ngỗng thêu chỉ vàng bên cạnh, nhìn Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt cảm kích. 

Sở phu nhân kéo tay Sở Kiều Tịnh, bảo nàng ngồi xuống rồi nói với vẻ mặt hài lòng và mừng rỡ: "Tẩu tẩu con mong con lắm đấy, cứ đòi cảm ơn con. Nhưng thai nhi chưa ổn định, không tiện di chuyển nên mẹ mới gọi con về để khám cho tẩu tẩu con, tuy lang trung đã khám rồi, hai mẹ con đều khỏe mạnh, nhưng tẩu tẩu con vẫn tin con nhất" 

"Ra là có tin vui" 

Sở Kiều Tịnh cũng vui vẻ, vội ngồi cạnh Triệu Mộng Dao, tươi cười bắt mạch cho nàng ấy. 

"Đúng là cả hai mẹ con đều khỏe mạnh. Giờ là lúc quan trọng nhất, phải chú ý nhiều hơn, nhưng con sẽ kê một đơn thuốc dưỡng thai cho tẩu tẩu, nếu tẩu tẩu không muốn uống thuốc thì Tịnh Nhi sẽ sắp xếp dược thiện, hiệu quả cũng giống nhau thôi" 

Triệu Mộng Dao vui vẻ cảm ơn Sở Kiều Tịnh, nàng ấy nhìn Sở phu nhân rồi kéo Sở Kiều Tịnh: "Vậy muội muội đã định có một đứa chưa?" 

Người Sở Kiều Tịnh cứng đờ, nàng cười hì hì với Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao, vừa đứng dậy vừa nói: "Không vội không vội, để tính sau đi ạ. Hội thơ của Diêm gia sắp bắt đầu rồi, mẹ, tẩu tẩu, con đi đây." 

Sở Kiều Tịnh nói rồi vội kéo Mai Anh rời khỏi phòng. Sở phu nhân và Triệu Mộng Dao che miệng cười, thì ra con bé này cũng có lúc ngượng ngùng, đúng là hiếm thấy. 

Khi họ tới Diêm phủ, nha hoàn biết chuyện đã chờ sẵn ở cửa, thấy Sở Kiều Tịnh bước xuống xe ngựa, nàng ta lập tức ra đón. 

"Thỉnh an Thần Vương phi. Mời Vương phi đi theo nô tỳ a." 

Sở Kiều Tịnh khẽ gật đầu với nàng ta rồi băng qua hành lang ngoằn ngoèo theo nàng ta để tới hậu viện Diêm gia. Đã có mấy người đến, toàn những tiểu thư mặc váy áo lộng lẫy, đeo châu báu ngọc ngà, đang túm tụm lại để nói chuyện. 

Sở Kiều Tịnh vừa đến, các tiểu thư lập tức im bặt, ánh mắt của họ khi nhìn nàng rất phức tạp và đa dạng, có người ghen tỵ, có người hâm mộ, có người không chịu lép vế, có người thờ ơ, còn có cả người muốn nịnh bợ. 

Những ánh mắt này lần lượt đổ dồn về phía Sở Kiều Tịnh, nhưng nàng không quan tâm. 

Nàng mặc cho ánh nắng của ngày đông se lạnh chiếu lên mặt, càng tôn lên làn da trắng như tuyết, mịn màng như em bé. 

Thấy Sở Kiều Tịnh bước vào, Diêm Tri Hinh lập tức mỉm cười, đi tới nắm tay nàng. 

Diêm Tri Hinh đối mặt với Sở Kiều Tịnh, hít sâu một hơi để xoa dịu nỗi sợ và sự kích động trong lòng. 

eyJpdiI6IlVVbThcL3NWWFIyOWpTY0VMbjF5YWpBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjRzS0tLRE83YTlrWXYrdG1sTExSb3JpVnRGOExoaUtoU2JBWllnU0hPZDJtWWJBVVNtR2x4N21tK0M0NXNybTU5alNNQTQzMFN6Zndad1RDblZRaEVhNnh3T0RFdGMyQm52RUpTYlI4d1NOTXV5U013a1RuQmtUNzZBM0t4akdobW9EMlJ1bDlRWVhyMWJWSk80aXhmbWV2T0c3THcwVnN6bTMzNGdaMWFubk5cL2VKTnBCMVwvWWxQaVZibkV5TGtOM2pmeVhFUE41cmpuVzdtb3hBOG5TVHJQMWp6aWduUXBTQXFsWHN5eXBtdDJJWVNxWXBSTDQzbSt2djBkMkNIc0wzZXBIbDVJQU1GZzNOUTZrVVhwQnd0aTN1c1RmQkJkSjRBNzdcLzRDZFRJamt2Rllyd0FlSlgxeUI5d0RLaGhqY1p3c1Z4M2JOT3ozSDNyaUFwXC9ZNWozQlpXR0lQSk9YbGNpZHI0Mm4wK0h5UHRKM3ljVkI5dUVXZzUwNnU1eVdcL0h6N20zdVhQVFZFWmh4bThacm1WWkI2T1VMSFo5MW1yMUFwejhib0NxYzU1OFRaMDNyQ3hhTHlLMjJLNWhFUVgydFJOb3FwYk12VlV2SU44OXRXREdhSkg0dVZ6WlVIanJHV1hnbHpERU9tUTFpUGlITVM1dmlWMTVxVDJzeFRMNTN3b0FVN1pWMEMxVzNPQkViMnJBPT0iLCJtYWMiOiIyMjJlYTc4NjgyZjdkMTdjZTcyMjI3ZWZkNWUxOGU4OTIzNWVlNGE4M2Q5NWNmZWFkMjg4MGZmYzNhNDQ0OGUzIn0=
eyJpdiI6Ikc4SlwvcExNckJxUFljSjhZNnBCNktBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkkxZUd5RU9jRitJelErWDVyVkU2QVd1bkt6bDFuczdBQmRRVEladEcwS1diY2E2cXdcLzBBZ1JOc2tFT2NDWk12SHh1SUVpbW04ZHY5M3IwRG5LTnd4M2dTMjA2clQwTzVHMmVKTUlaN09LVHhLWEtyVVZyS3JzUkZyeUdSNEZic3JoNGVaTzVweVhBa3NIaUxkY2RQVmpFblhsRzZna0UrRUpZc1h6ZkhjWHZRS2lYaUM2WmJDOVhWTGJGWUVrMkNEbG5vU2I5UlJQQWxSbVI4OW9XK24wSzRuR0RtNUlpdWtvVjdkYThMQmYzYWZjSVFSU09GZFdXb0taRlgzdHJ2blhacmtQQVRISzBPMHNVY3FiYWpYTkZFRHJrWUQ1YmlBZmJsNUozNXN3eHlYNDNPSHdEbzBqV2pDZFdrV3RmY3ZVbHJRcjNWWTVnSHZrZ2R1M2VwbzdmNUVGalUzSFZZY0VPNzc3YjRTNkoxUk95NndRWVoyWHJCRFh5dlN6M1VZdW1KbmkxWEcwbFVhdWNtRm1VTzkyXC9wZkZXTWZkanFpQXR0d0J0Y3BRND0iLCJtYWMiOiIwODZlMDI1NmFkODI5Mzk5Y2Y3ZDE4NDA0ZTU1OWFiZTc4NzRmM2FjOWExNzdlM2ZkYzQ5ZjQ3NTA1NTExZDQxIn0=

Tuy Sở Kiều Tịnh thấy không nhất thiết phải hòa mình vào tập thể để trở nên tự tin, nhưng Diêm Tri Hinh làm được thế này cũng không dễ dàng, nên nàng không nói gì nữa.

Advertisement
x