"Ha ha, con bé tinh quái này" 

Lời Dạ Thanh Bình nói khiến Hoàng thượng cười phá lên, ngay cả vết chân chim ở mắt cũng đượm ý cười. 

"Phụ hoàng." Thấy Hoàng thượng đã vui, Dạ Thanh Bình lập tức chớp thời cơ: "Nếu cha con đã có thần giao cách cảm thì mẹ con cũng thế, nhi thần cảm nhận được rằng mẫu hậu ở Phượng Nghi cung đang bất an, nhi thần có thể đi gặp mẫu hậu không ạ. 

Nụ cười trên mặt Hoàng thượng dần biến mất, ông thở dài: "Mẫu hậu con mắc sai lầm, đương nhiên phải bị phạt, trẫm đã hạ chỉ không cho ai ra vào rồi, con nên về đi" "Vâng, nhi thần cũng cảm thấy mẫu hậu đã làm sai, nên con muốn tới đó khuyên nhủ mẫu hậu." Dạ Thanh Bình lắc tay Hoàng thượng, làm nũng: "Phụ hoàng, người cho nhi thần đi khuyên mẫu hậu đi mà, để tránh mẫu hậu mắc sai lầm tiếp. Nếu nhi thần tới, chắc chắn mẫu hậu sẽ nghe nhi thần nói thôi." 

"Con hiểu chuyện hơn rồi đấy, đi thì đi đi, nhưng đừng ở lâu quá. 

Hoàng thượng nghĩ, nếu Dạ Thanh Bình khuyên được Hoàng hậu thì cũng tốt. 

Dạ Thanh Bình vội tới Phượng Nghi cung, nôn nóng gọi "Mẫu hậu" rồi rảo bước vào cung điện. 

Thấy Hoàng hậu tiều tụy như thể đã mất ngủ mấy đêm, Dạ Thanh Bình đau lòng đến mức lập tức sà vào bên chân bà ta, nước mắt lưng tròng. 

"Bình Nhi, con vào bằng cách nào thế? Phụ hoàng con không phong tỏa Phượng Nghi cung nữa à?" 

Hoàng hậu nắm tay Dạ Thanh Bình, lo lắng nhíu mày. 

Dạ Thanh Bình lắc đầu: "Không ạ, nhi thần xin phụ hoàng tới khuyên nhủ mẫu hậu nên mới được vào Phượng Nghi cung." 

"Khuyên nhủ? Khuyên gì?" Hoàng hậu ngờ vực nhìn chằm chằm Dạ Thanh Bình. 

"Mẫu hậu, người tiều tụy quá, có phải đám nô tài kia giậu đổ bìm leo nên đối xử tệ bạc với người không ạ? Đúng là hỗn xược, nhi thần phải đi trừng trị chúng!" 

Nói xong, Dạ Thanh Bình tức giận đứng dậy, định ra ngoài dạy dỗ lại đám nô tài. 

"Mẫu hậu là Hoàng hậu, họ không dám đâu. Nhưng mẫu hậu nghĩ lần này đã bị người ta nắm thóp, chẳng biết khi nào phụ hoàng con mới nguôi giận rồi thả mẫu hậu ra ngoài" 

Hoàng hậu xoa gương mặt nhỏ nhắn của Dạ Thanh Bình, hơi buồn bã. 

"Mẫu hậu, nhi thần thấy mấy hôm nay, địa vị của Tam ca trong lòng phụ hoàng và Hoàng tổ mẫu ngày càng cao, hôm nay Hoàng tổ mẫu còn định gả Tôn Nhã Tịnh cho Tam ca nữa đấy. Trong lòng Hoàng tổ mẫu, Tôn Nhã Tịnh cũng ngang với Công chúa như nhi thần, Hoàng tổ mẫu nói sẽ cho nàng ta làm bình thê của Tam ca. Mẫu hậu, Hoàng tổ mẫu đang có ý cất nhắc Tam ca à." 

"Ha, Dạ Chí Thần đừng hòng! Chỉ cần mẫu hậu còn ở đây ngày nào thì hắn sẽ không bao giờ leo lên được ngai vàng đâu!" 

Nhắc tới Dạ Chí Thần, Hoàng hậu chỉ thấy như có hàng nghìn con côn trùng đang gặm nhấm trái tim bà ta, khiến bà ta vô cùng khó chịu và giận dữ. 

"Mẫu hậu, nhi thần đã nghĩ kỹ rồi, đúng là hồi trước phụ hoàng coi trọng Nhị ca, nhưng giờ tình thế đã có phần thay đổi, nếu chúng ta vẫn cứ trông chờ vào Nhị ca, nhi thần sợ về sau, những chuyện kiểu này sẽ nhiều dần. 

Dạ Thanh Bình lo lắng nhìn Hoàng hậu, bà ta vẫn chưa nghĩ xa đến thế. 

"Nêm con tới đây để khuyên mẫu hậu nương nhờ vào Dạ Chí Thần à? Bình Nhi, con mở to mắt ra nhìn đi, ai đã tìm đủ cách để nhốt mẫu hậu vào thâm cung hả, giờ con còn hồ đồ tới mức định nhờ cậy kẻ địch của chúng ta à?" 

Hoàng hậu quát Dạ Thanh Bình, giọng điệu có phần bất mãn. 

"Nhưng mẫu hậu, bây giờ Tam ca đang như mặt trời ban trưa, hết sức thuận lợi trên triều đình, bá quan văn võ nào cũng muốn nịnh nọt huynh ấy. Mẫu hậu, nhi thần không tầng bốc quá đâu, nhưng nhi thần thấy có lẽ chúng ta phải nghĩ kỹ xem Nhị ca có thật sự đáng để trông chờ không" 

"Đương nhiên Nhị ca con không đáng để trông chờ, Dạ Chí Thần cũng thế! Bình Nhi, mẹ con ta phải tin tưởng nhau nhất, trong người con chảy dòng máu của ta nên con phải giúp ta." 

Hoàng hậu cúi người, nắm vai Dạ Thanh Bình. 

Sự bình tĩnh trên mặt bà ta là thứ mà bà ta có được sau bao năm vất vả mưu đồ, trong mắt bà ta như có lửa, bà ta nói với Dạ Thanh Bình bằng giọng thấm thía: "Bình Nhi, con 

đừng bao giờ nghĩ tới việc nương nhờ vào Dạ Chí Thần nữa, cho dù con dựa vào ai thì cũng không thể dựa vào hắn. 

"Tại sao ạ?" 

"Con cứ nhớ lời mẫu hậu nói là được. Bình Nhi, con phải hiểu con không thể dựa vào ai cả, chỉ Bạch gia phía sau mẫu hậu mới đáng tin nhất, vì chẳng những đó là gia tộc đã 

nâng đỡ mẫu hậu, mà cũng là gia tộc nâng đỡ con. 

Nghe thấy Hoàng hậu nói thế, Dạ Thanh Bình cúi thấp đầu, không hiểu lắm. 

"Nhưng thưa mẫu hậu, sau cùng nhi thần vẫn mang họ Dạ mà" 

"Nhưng sau khi lấy chồng, con sẽ là người nhà chồng, Dạ gia liên quan gì tới con nữa? Bình Nhi, trên đời này không có chuyện gì bất biến, lòng người luôn thay đổi, chỉ có lợi ích cốt lõi của Bạch gia mới giúp cho con nhiều nhất thôi!" 

Mắt Hoàng hậu lóe sáng, bà ta nhìn chằm chằm vào mắt Dạ Thanh Bình, nuốt nước bọt, trông như một con sư tử đầy tham vọng. 

"Bình Nhi, nếu Dạ Chí Thần lên ngôi, hắn sẽ đuổi giết mẹ con ta tới cùng, như hôm đó hắn đã hao tâm tổn trí để nhốt mẫu hậu ở Phượng Nghi cung!" 

Hoàng hậu chậm rãi đứng dậy khỏi ghế, như vị Quân vương đang liếc xuống thiên hạ, nắm giữ cả thiên hạ trong tay. 

Hoàng hậu nhìn Dạ Thanh Bình đang ngồi, bà ta cúi người, nâng cằm nàng ta lên, trong mắt hừng hực ngọn lửa ngạo mạn. 

"Chỉ khi ta trở thành Thái hậu thực sự, thiên hạ này mới do ta quyết định. Bình Nhi, khi đó sẽ không còn ai có thể nói không với ta nữa" 

"Sau khi Dạ Minh Hiên trở thành Hoàng đế, mẫu hậu sẽ tìm cách biến hắn thành bù nhìn, như thế thì không còn ai ngăn cản vinh quang của Bạch gia và quyền thế của mẹ con 

ta.

"Bình Nhi, con phải đặt mục tiêu trở thành chủ nhân của thiên hạ này, chứ đừng bám víu người khác như dây leo. Con là nữ nhi của mẫu hậu, mẫu hậu không cho phép con phụ thuộc vào bất cứ ai!" 

Dạ Thanh Bình nghiền ngẫm từng chữ của Hoàng hậu, nhìn đôi mắt khát máu và nụ cười gian xảo trên mặt bà ta, trong lòng bắt đầu hừng hực lửa, ngọn lửa này dần nuốt chửng lý trí của nàng ta. 

Dạ Thanh Bình như thấy nghìn núi vạn sông đang ở dưới chân mình, từng nơi trong hoàng cung đều lấp lóe hào quang chỉ thuộc về nàng ta và mẫu hậu. 

"Nhi thần hiểu rồi, chắc chắn nhi thần sẽ giúp mẫu hậu" 

Dạ Thanh Bình cũng nhìn Hoàng hậu một cách tự tin. 

Đầu bếp của Thần Vương phủ đang bận tối tăm mặt mũi. 

Chẳng mấy chốc, bữa tối đã được dọn ra trước mặt Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần. 

eyJpdiI6IlJHY1NGWUZWOU02ckUzbk1pUktLSmc9PSIsInZhbHVlIjoiMkRHb2o1M0prK0hEOERxUFJmTjhRY01vVW5yOTRDZWRoekxFRWxpSEtQUVBmWmdVc1piMTdPVUNXekk4TkpUa1wvMTlWeGFXc0NXc3NVXC9zdnpzc0tRZUhKdHB4ZXRoaFFna3lrME5VeEMxaVk5Rm1GaGxlcnAwMEhhVFg5QkttakdYTVdLWlgyWmZmTElxdk4wKzhINmFod3lDeUVHXC9DS09OK2c3cm9paHlUXC93WHNGY1l5V1oyeXo5aUpscnp3UGVjVXJmb2dWK3ZlbFNTNWpSV1huWm9uUmFBNTFcL1pNa205bThVMHNPc1psNWV3Vkp2eXk1YXhuQVFYZ3phXC9NOFowTnBaV1UyZUs3TFwvN1FWajRUbGNRcE1PWlEyOUJqcFwvRG96NjdqRWlVYjhyZ0l2b0dVeFcyS1pPV1czaXhYU2pMbTZLM0laalpQbTVrbTFjbkJxU2dPRGdmVEpiaCs2ZFg0Q05XSnBsUUFSaDVvbnlcLzN0Zk5WZENuUTljMDJaMTdJSHpBdFhNN3Bha0d3UkxGK2tCQT09IiwibWFjIjoiMGU5YWZiY2E4ZjVhNjY0YzM3NjE5OGY5ODRiM2Y3Yzg1M2NjZGFhNzY5MmViM2Y5ODEwNjc0MWY2YTZjNDExMCJ9
eyJpdiI6IldGbmlRSlc1Q0dYTmlETkt2WWhWZFE9PSIsInZhbHVlIjoibFpPc09YSGErcHV2WFwvOTNoWFdcL3VhQzFiNGZhemU0VnUwb2xyempzdWozRk1oS3MwaW1FQzB2SUY3bUxwU0djNUxKckVNVFhLOGoraUZjbEp4R1owemNVNW9LMmxNSDV3clFOQ2NvTnBSQjZDV0s1VFwvSkpNY3JtT2RSWW5LZ1FaSWk1YmxoKzd6MitUTys3U1VpZStYTEQ3VHR5cXFvU2JraG9HbURsR293Y1lnUjNkdkhwZkx0bVV6NUExNkhVMUJFQ0I5Z1NOOHNQQmszZThqRjd6aGFSMWF6blhWaHJxdVFaeGI3WXN2UHUxYWZROURGa1BQRm1pMFBuZERRVyIsIm1hYyI6IjI3NWE1MmVlOTRkMmNhMDA0ZjVjMmM4ZmU5ODk4ODdmNzQ3YTQ2NzEzZDU2N2JjNzY4OTYwZDhjMzRmZDg2ZmQifQ==

(*: Lấy lòng đỏ trứng cút luộc trộn với giăm bông, tôm khô, nấm mèo, sò điệp,... băm nhỏ để làm nhân, nhồi lại vào trứng, hấp chín rồi bỏ vào canh gà, hầm nhỏ lửa cho ngấm. Bóc vỏ tôm, rán chín, nấu nước sốt, đảo sơ tôm rồi lấy ra. Bày hai thứ vào một đĩa thì ra món này)

Advertisement
x