Thấy Diêm Tri Hinh cứ rầu rĩ im lặng, còn Sở Kiều Tịnh thì than thở thay nàng ấy, cộng thêm nội dung cuộc trò chuyện giữa họ, làm gì có chuyện Dạ Linh Nhi không đoán ra. 

Nàng ấy mỉm cười đẹp đẽ, đôi mắt trong veo như nước chứa đựng sự thấu hiểu. 

"Ai cũng nói phụ nữ sẽ tô son điểm phấn vì người mình yêu, cũng không sai, nhưng câu phụ nữ sẽ tô son điểm phấn vì bản thân đúng hơn nhiều. 

"Nhan sắc là của mình chứ không phải của người khác, mình cũng phải tự sống cuộc đời mình, chứ không thể vui nhờ một câu của người khác được" "Tuy sức khỏe ta yếu, ở trong thâm cung lâu ngày, nhưng nếu cứ than thân trách phận, u sầu ấm ức thì cuộc đời cũng trở nên nhạt nhẽo" 

Lời Dạ Linh Nhi nói khiến Diêm Tri Hinh ngẩng đầu lên, nàng ấy nhìn Trưởng Công chúa rồi nhìn Sở Kiều Tịnh, thì ra không có ai hoàn hảo cả. 

Nhưng Trưởng Công chúa tuân theo tự nhiên, tư duy cũng rộng mở, còn Sở Kiều Tịnh thì sống một cách tự do thoải mái, làm theo ý mình. 

"Ta..." 

"Ta biết ngươi chưa thể chấp nhận ngay, hay chúng ta giải quyết chuyện khác trước nhé. 

Sở Kiều Tịnh ôn hòa nhìn Diêm Tri Hinh, cười khẽ, nói với Dạ Linh Nhi: "Đa tạ Công chúa đã thết đãi, bữa tiệc ở Triều Huy điện vẫn chưa kết thúc, chúng con đã ra ngoài khá lâu rồi, sợ Diêm phu nhân lo, nên chúng con xin đi trước ạ. 

"Ừ." 

Trên đường về Triều Huy điện, Sở Kiều Tịnh lại thủ thỉ. 

"Nếu Hiên Vương tới cầu thân thật, chắc Diêm phu nhân và Diêm đại nhân sẽ không đồng ý ngay đâu. Ta đoán Hiền Vương định tấn công cả hai bên, hắn ta dọa ngươi trước, nếu Diêm phu nhân không đồng ý còn ngươi lại đồng ý vì cho rằng đó là chuyện đã rồi, vậy Diêm phu nhân cũng sẽ chấp nhận theo ý ngươi." 

"Hȧ?" 

Đúng là Diêm Tri Hinh không ngờ tới chuyện này, nàng ấy sững sờ. 

Khi họ tới Triều Huy điện, người đã đi kha khá, vừa nhìn đã thấy Dạ Minh Hiền đang nói chuyện với Diêm phu nhân. 

Chẳng biết họ đang nói gì, có vẻ Diêm phu nhân rất hài lòng về Dạ Minh Hiên, cứ cười mãi. "Ngươi có thể mời Diêm phu nhân đi theo không? Cứ bảo ngươi có chuyện muốn nói. 

Sở Kiều Tịnh không muốn dính dáng nhiều tới Dạ Minh Hiên nên giao cho Diêm Tri Hinh. 

Một lát sau, Diêm phu nhân bước tới chỗ Sở Kiều Tịnh với vẻ ngờ vực, hành lễ đơn giản với nàng. 

Do đó có thể thấy Diêm phu nhân vẫn thương yêu Diêm Tri Hinh, Sở Kiều Tịnh cũng tự tin hơn. 

"Chẳng biết Thần Vương phi chờ ở đây vì chuyện gì?" 

Diêm phu nhân quan sát nét mặt của Sở Kiều Tịnh, chẳng lẽ chuyện ở An Khánh cung hồi nãy đã khiến Sở Kiều Tịnh mất vui ư? 

"Ta biết nếu những lời tiếp theo được lan truyền, chắc chắn sẽ gây sóng gió, nhưng ta vẫn phải nói" Sở Kiều Tịnh nhìn Diêm phu nhân với vẻ kiên định: "Nữ nhi của phu nhân 

được dạy dỗ rất tốt, vừa thông minh vừa hiểu lễ nghi, tính cách lại lương thiện, cho dù nàng ấy làm vợ ai thì cũng chỉ mang thuận lợi đến cho nhà chồng" 

"Nhưng vì tính cách này nên nàng ấy cũng dễ bị người có ý đồ xấu lợi dụng, đó sẽ là cuộc sống khác nhau một trời một vực với nữ nhi của phu nhân. 

Nghe thấy Sở Kiều Tịnh từ tốn nói thế, Diêm phu nhân quay sang nhìn nữ nhi, không khỏi thở dài. 

"Con ta cái gì cũng tốt, nhưng tính cách quá yếu đuối." 

"Ở An Khánh cung, phu nhân cũng nhắc tới chuyện Thượng Quan phủ bị xét nhà, nếu cứ mù quáng gả Tri Hinh cho người có vẻ hào nhoáng nhưng thật ra bụng dạ lại xấu xa, có lẽ sau này cũng chẳng đỡ hơn Thượng Quan gia là mấy. Diêm phu nhân, người làm mẹ đều hiểu chỗ khó xử của nữ nhi, chẳng lẽ bà không định cân nhắc thêm vì con à?" Sở Kiều Tịnh nói rất chân thành, câu nào cũng có lý, Diêm phu nhân bắt đầu nghĩ xa hơn: "Ta chưa quyết định với Hiên... 

"Ta không biết có người tới cầu hôn hay không, cũng không biết người đó là ai, ta chỉ nói với phu nhân những lời riêng tư này trên cương vị bạn của Tri Hinh. Diêm phu nhân, phu nhân cũng từng là nữ nhi, chắc chắn sẽ mong Tri Hinh được gả cho người cũng yêu mình" 

Sở Kiều Tịnh ngắt lời Diêm phu nhân, nàng không sợ Dạ Minh Hiên hay Hoàng hậu, nhưng nàng không muốn gây thêm rắc rối cho Dạ Chí Thần, dù sao hắn cũng đã nhiều phiền phức lắm rồi. 

"Ta cũng thấy tình cảm chân thành của Thần Vương với Vương phi, đương nhiên cũng mong Hinh Nhi có phúc như Vương phi, có tấm chồng như Thần Vương" 

Diêm phu nhân hiểu ý Sở Kiều Tịnh, cảm kích cảm ơn nàng. 

Sở Kiều Tịnh bước lên trước hai bước, nói với Diêm Tri Hinh: "Ngươi hãy tự quyết định cuộc sống của ngươi, nếu không muốn thì cứ từ chối, không muốn nghe thì cứ bỏ ngoài 

tai." 

"Mỗi ngày trước khi ngủ, ngươi bôi thảo dược đã vò nát lên mặt theo đơn thuốc kia, nhanh thì nửa tháng, chậm thì một tháng, chuyện khiến ngươi buồn phiền sẽ biến mất. Nhưng ta nói rồi, tâm bệnh khó chữa, ngươi phải tự nghĩ xem rốt cuộc nên làm gì" 

Sở Kiều Tịnh từ biệt Diêm phu nhân và Diêm Tri Hinh, đi về phía Dạ Chí Thần ở cổng Triều Huy điện, hai người lên xe ngựa, cùng về Thần Vương phủ. 

Sau khi tất cả vương công quý tộc rời khỏi hoàng cung rộng lớn, hoàng cung lại trở về vẻ vắng lặng. Sau khi về cung, Dạ Thanh Bình ngồi im trên ghế dài, chén trà trên chiếc bàn bên cạnh cứ nguội dần dù đang trong cung điện ấm áp, cuối cùng lạnh ngắt. 

Những lời Sở Kiều Tịnh nói với nàng ta trên con đường ban nãy cứ quanh quẩn trong đầu nàng ta như lưỡi rắn thè ra, sau khi nghĩ kỹ, Dạ Thanh Bình bắt đầu thấy ớn lạnh, sắc mặt cũng trở nên khó coi. 

Nàng ta gọi tiểu cung nữ bên cạnh, nôn nóng hỏi: "Đi hỏi xem phụ hoàng đang ở đâu?" 

"Vâng" 

Dường như Dạ Thanh Bình đã chờ rất lâu, nhưng cũng như mới chờ trong giây lát, thấy tiểu cung nữ kia quay lại, báo Hoàng thượng đang ở Dưỡng Tâm điện, nàng ta lập tức sai người chuẩn bị điểm tâm rồi tới Dưỡng Tâm điện. 

Trời đã về chiều, nắng cũng tắt gần hết, Trần công công ở cổng Dưỡng Tâm điện thấy Dạ Thanh Bình đến thì lập tức hành lễ: "Chào Ngũ công chúa ạ." 

"Ta muốn gặp phụ hoàng. 

Gió đông trên chặng đường này khiến gương mặt nhỏ nhắn của Dạ Thanh Bình hơi tái. 

Khi cánh cổng sơn son được mở ra, Dạ Thanh Bình cầm hộp đồ ăn vào, sau khi nhìn thấy Minh hoàng, nàng ta nói bằng giọng trong trẻo như chim vàng anh. 

"Nhi thần xin thỉnh an phụ hoàng." 

"Bình Nhi tới đấy à, đúng lúc trẫm đang hơi chán đọc tấu chương" 

eyJpdiI6IkRmM2V1d2g4V2lzMFY5MytDNmhEU3c9PSIsInZhbHVlIjoiazRWejA0SEYzbVlubTdacGxHNldCM2VURVNOQlJBbng4d3NZbnNHNjdFTVVrZnE5ZnpMZ2VQZG8yZWRhYzJWXC9iTXBtVE1SYTMrV0lRK2lXZlY3OUZtM3JMbkh4bGZVTUNBclVhT203QU5XKytNWFZVeEZyVlBBUlpGMDc0a29XZ1wvejJVc0xUdU5WR0Y3clwvUUZ4QjVhWVwvbWppMStTdThPVk44SFwvR0NNMU5PaENxNkFJRXBLSWpUNmNWYUhOaFJUSTNEc3N4YVNcL0xWNWozOFFXZTgxQUp6aFRDSklzWkdrM3BJSU03Rlh6blNWT1wvY28rMEdLOFwvTnZPb3BFeUJMXC9STEhGOHNrQ25PdjhaZDdGejdITCtvUFk0K1MwV01ySFUxSEdlSnpra1U9IiwibWFjIjoiOTVhZDQyNTYwMmI3MWQ3M2JlYzdjOWU3NDNkZjRhNzY2NjAxNDY4MTZkZWVlNThmNTIzYTZjMjU1NDc5YTZjOSJ9
eyJpdiI6ImxCTHB5VlR6UFVJMEF0WEJaQ0JMXC9BPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlRHTFBcL0I0RnFLWUlRTG91c2l2bXpsZHlcLzcyMzlXaGJqQlJrUDdtTFFuaTNVSFpcL1M4dHpOb2YySmZHeG9yd1JXXC9WK2ZtcVplYWI2N3Ftakt1SDZCXC9xTHU5Uk96N1l4SXZhS3J2RnRYcnVLT204TGtXZ3RqZ0tcL1VLTmphaHZLOVllUE54M1NJN08zcVNOM3RlWWRDXC9UUnNPSjNiUG9jcDA4Vm00UmhCdHhwZFBoRjVPY1RKeGVDZ2J0N3JQNnNQYkpxMlRXM3R0QUF4cHV4Tjk2b2dCYlY5bU1nWnpVWGZENnV1QVd6ZlhOMGdqRnBReVdxT0lZUWV4dWZNUkk4VXloYmVYdTZmUWd6SkZmeE5qcVArSkV1aEJtRUlObWhNTTdVYk5iVDdjOWF3V0ptdUVGd0xQUXVwRVwvMTVaZk1OMkg2RlExSUc5UTBzRVZqTFZjeXMwUnRJZ0ZPN0RwN0VVK2FZc2poUWpnYkE2aFY4VENrZHhrdzV4bGJJTVpnZnYxTHpZWVlLSXhJN2dOZFpla3lYUGxxYkZvbEtuM1VxMEo4cmZGeUZkU1BpQWNKcVo4ZFJqWVVpMnNFU0ZTWVJyMzNJdDRFWk5xK0l1KzNNc0M2Qk9JY1FiZVZhUFNJcHpzYWh4c3JLNG4wZ2ZheWZrVzVjbStwMnE3K2ZTUGQ1S1R0SFNJRHFiMVdpbVZ5MHBXQTF4Mlc1eXhjZTJYNFNyZ2JcL2k5RmI5UElQdk9ISzZubTlKSzZERDZWdVZMayIsIm1hYyI6ImJmZTQ4NmM5MGIzMjA5ZmZkNWEzZTZiNmU2OTAwMWNlZjlhM2JkYWFlZDUwZmI3MmMzYzA2MzUxMDdlOWNjZDgifQ==

Dạ Thanh Bình sà tới trước mặt Hoàng thượng như đứa bé lanh lợi, cười tinh nghịch: "Nhưng theo Bình Nhi thấy, việc phụ hoàng gặp con còn có tác dụng hơn điểm tâm"

Advertisement
x