Sở Kiều Tịnh ngăn Dạ Chí Thần lại, bình tĩnh đi tới trước mặt Dạ Thanh Bình, ánh mắt trong trẻo mà lạnh lùng: "Ngũ Công chúa, ngươi là quý nữ hoàng thất, chắc phải biết rõ câu tường đổ mọi người đẩy. Hoàng thượng không phế hậu, không làm liên lụy Bạch gia không phải do may mắn của Hoàng hậu đâu, mà là đằng sau ân đức này của Hoàng thượng có một nửa công lao của Thần Vương.
"Ngũ Công chúa không biết cảm tạ, bọn ta cũng không ép. Nhưng nếu Hoàng thượng biết Ngũ Công chúa làm xằng làm bậy, nói năng không có chừng mực thì không biết liệu có làm liên lụy đến Hoàng hậu không đây? Nếu Hoàng hậu bị phế thật, Ngũ Công chúa có từng nghĩ tới vận mệnh của mình không? Đừng nói là bàn hôn sự, e rằng sống sót trong cung cũng là một chuyện khó"
"Ngũ Công chúa, động não chút đi, chim khôn biết chọn cành mà đậu, suy nghĩ cho kỹ xem rốt cuộc cái nào mới là có lợi cho ngươi!"
Nếu đấu đá nhau thật, Sở Kiều Tịnh sẽ hoàn toàn không đếm xỉa gì đến Dạ Thanh Bình. Chỉ là Dạ Thanh Bình đến gây sự hết lần này đến lần khác quả thực rất phiền, mong rằng Dạ Thanh Bình có thể nghe hiểu, từ nay về sau tránh xa nàng ra, đổi lấy yên ổn.
Dạ Thanh Bình nghe xong vẫn hung dữ lườm Sở Kiều Tịnh, nhưng lại không nói tiếng nào. Sở Kiều Tịnh hài lòng liếc nàng ta một cái, sau đó cùng Dạ Chí Thần quay đầu rời đi.
Dạ Thanh Bình thấy có cục đá bị gió thổi lăn đến bên chân mình, có được chỗ dựa nên không bị gió thổi đi nữa, tâm tư trong lòng cũng giống như những sợi dây leo dần dần quấn lên.
Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần rẽ qua bậc cửa, dường như nghe loáng thoáng có tiếng nữ tử khóc và giọng nam nhân xen lẫn trong gió.
Hai người men theo tiếng động đi chừng vài bước, trông thấy Dạ Minh Hiền và một nữ tử quay lưng về phía này đang trò chuyện gì đó.
Dạ Minh Hiên rất tức giận, lời lẽ cũng toàn là sỉ nhục, hai tay khóa chặt cánh tay của nữ tử kia, không chịu để nàng đi.
Sở Kiều Tịnh nhìn kỹ bóng lưng của nữ tử, nhìn trông hơi quen. Nhưng ngay khoảnh khắc dừng lại, bọn họ đã bị Dạ Minh Hiên phát hiện, hắn ta cũng ngừng nói.
Nữ tử kia thoát khỏi Dạ Minh Hiên, vội vàng xoay người định chạy.
Vừa ngẩng đầu lên thì bắt gặp Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần, nàng ấy dừng bước, nước mắt càng rơi như mưa.
"Tiểu Tri Hinh?"
Sở Kiều Tịnh lập tức nhận ra đây chính là Diêm Tri Hinh, cô nương có tàn nhang trên mặt được phân vào cùng nhóm với nàng tại cuộc so tài làm thơ hôm trước.
"Thần Vương phi...
Sở Kiều Tịnh đưa tay kéo Diêm Tri Hinh đến gần mình, trừng mắt với Dạ Minh Hiền, lấy khăn tay ra đặt vào tay nàng ấy: "Sao lại khóc?"
"Ta và Diêm tiểu thư còn có chuyện quan trọng cần thương thảo, Thần Vương phi cũng muốn xen vào sao?"
Dạ Minh Hiên thấy vậy liền khó chịu đi đến chỗ bọn họ, dường như có ý muốn kéo Diêm Tri Hinh về.
"Cô nam quả nữ, quả thực bất tiện, Nếu Hiền Vương có chuyện thì xin hãy đến Triều Huy điện bàn bạc với Diêm đại nhân.
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn Dạ Minh Hiên, thẳng tay kéo Diêm Tri Hinh rời đi.
Cả đoạn đường Diêm Tri Hinh đều nắm chặt tay Sở Kiều Tịnh, mặc dù đã ngừng khóc nhưng sắc mặt vẫn không mấy dễ chịu. Sở Kiều Tịnh nháy mắt với Dạ Chí Thần, Dạ Chí Thần đã hiểu ý.
"Ta còn có việc phải đi xử lý, nếu cần gì thì phái người đến tìm ta."
"Đi về phía trước chính là Xương Linh cung rồi, nơi này ít có người qua lại. Ngươi có lời muốn nói với ta phải không?"
Đợi Dạ Chí Thần rời đi, Sở Kiều Tịnh nhìn Diêm Tri Hinh, trong ánh mắt hiện vẻ lo âu.
Diêm Tri Hinh cắn môi dưới, chỉ đứng im tại chỗ, Sở Kiều Tịnh cũng không ép nàng ấy, đợi nàng ấy bình tĩnh lại rồi nói cho nàng nghe đầu đuôi sự tình.
"Vừa nãy ta thấy hoa mai trong vườn nở rất đẹp, trong lúc đang một mình ngắm hoa thì Hiền Vương tới nói đã cầu thân ở chỗ cha mẹ ta, ít ngày nữa ta sẽ phải gả đến Hiên Vương phủ.
"Lúc ấy ta rất hoảng hốt, định đi tìm cha mẹ để hỏi cho rõ ràng, nhưng Hiên Vương kéo ta qua một bên, nói... nói trông ta như vậy, được gả vào Hiên Vương phủ đã là nơi tốt nhất cả đời ta rồi. Nhưng ta, nhưng ta.."
Sở Kiều Tịnh hiểu ra, gật gật đầu, trong khi hai người đang nghĩ ngợi phải làm thế nào thì chợt có một cung nữ đi tới, cung kính nói: "Thần Vương phi, Xương Nhạc Trưởng Công chúa mời người và vị tiểu thư này đến Xương Linh cung uống tách trà cho ấm người"
"Được." Sở Kiều Tịnh dắt tay Diêm Tri Hinh định đi, nhưng Diêm Tri Hinh lại thoát khỏi tay nàng, lùi về phía sau hai bước, vẫn luôn cúi thấp đầu, vội vàng từ chối: "Không...
Không được, chuyện này... thì...
Không hiểu sao Diêm Tri Hinh lại bắt đầu bối rối, đôi mắt ngấn nước, liên tục đảo qua đảo lại, mãi cũng chưa nói xong một câu, sau đó định xoay người bỏ chạy.
"Diêm Tri Hinh
Vì tiếng gọi của Sở Kiều Tịnh, Diêm Tri Hinh dừng bước, nhưng không chịu xoay người lại.
Vốn dĩ Sở Kiều Tịnh không có tính thích xen vào việc của người khác, chỉ là thấy tiểu nha đầu này tính tình tự ti, run run rẩy rẩy, cái gì cũng sợ, trong lòng nàng luôn sinh chút thương cảm.
Sở Kiều Tịnh chầm chậm đi tới trước mặt Diêm Tri Hinh, nhẹ giọng nói: "Rốt cuộc định trốn tránh đến khi nào? Ta không thấy ngươi ở An Khánh cung, nếu không có chuyện vừa rồi, ta cũng không biết ngươi cũng tới."
"Ta... Ta chỉ là..."
"Chỉ là ngươi sợ, sợ ánh mắt của người khác, sợ người khác đàm tiếu. Nhưng trước kia mặt mũi ta cũng xấu xí, ai nấy đều nói ta là nữ nhân xấu xí Vô Diệm, nếu như ta cũng để tâm như vậy thì có thể sống đến ngày hôm nay không, còn có thể đứng ở trước mặt ngươi, nói chuyện với ngươi không?"
"Xương Nhạc Trưởng Công chúa là người hòa nhã, không hề quan tâm đến mấy thứ giàu nghèo xấu đẹp, nếu ngay cả một người như vậy ngươi cũng không dám gặp thì chi bằng ở trong nhà cả đời đừng bao giờ ra ngoài nữa thì hơn"
Lời của Sở Kiều Tịnh mặc dù có hơi tàn nhẫn nhưng giọng điệu lại ôn hòa, thấy Diêm Tri Hinh ngẩng đầu nhìn mình, nàng biết đã có hi vọng rồi.
Ngoài mặt nàng vẫn giả vờ tức giận, định cất bước rời đi, quả nhiên cánh tay nàng bị Diêm Tri Hinh kéo lại, sau lưng có giọng nói nhỏ nhẹ cất lên: "Ta đi cùng ngươi"
Trong Xương Linh cung ấm áp hệt như ngày xuân, than bạc đang cháy đỏ rực trong chậu lửa, thỉnh thoảng phát ra tiếng vang lách tách.
"Tham kiến Trưởng Công chúa." Sở Kiều Tịnh và Diêm Tri Hinh đang định hành lễ với Dạ Linh Nhi nhưng Dạ Linh Nhi lại mỉm cười đỡ từ xa: "Tiểu Tịnh Nhi, vào cung của ta cần gì nhiều lễ nghĩa như vậy."
Dạ Linh Nhi dời tầm mắt sang Diêm Tri Hinh, hé đôi môi đỏ mọng như anh đào: "Đây là...
"Tiểu nữ tên là Diêm Tri Hinh" Diêm Tri Hinh vẫn luôn cúi thấp đầu, giọng nói nhỏ nhẹ như tiếng muỗi.
"Hóa ra là nữ nhi của Diêm gia. Mau ngồi xuống đi, đã chuẩn bị xong trà và hoa quả rồi, nếu tới muộn chút nữa thì sẽ nguội mất."
Dạ Linh Nhi ngồi trên sạp mềm, sau khi nhìn hai người cũng ngồi xuống, trên mặt luôn nở nụ cười ấm áp.
"Khi nãy ta nghe nói hình như bên ngoài có người đang khóc, sai người đi xem thử thì hóa ra là hai người, nhưng có chuyện gì mà buồn bã thế?"
Sở Kiều Tịnh cười khẽ: "Có thể mượn Công chúa giấy bút được không ạ?"
Dạ Linh Nhi phái người đem giấy và bút mực tới, ngón tay thanh mảnh của Sở Kiều Tịnh cầm lấy bút lông, nghĩ ngợi một lát, sau đó lưu loát viết một toa thuốc, đưa tới cho Diêm Tri Hinh.
"Nhưng tàn nhang dễ xóa, tâm bệnh khó trị.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất