Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh rồi lập tức đứng dậy hành lễ với Thái hậu. Gương mặt hắn lộ rõ nét cương trực ngay thẳng, ánh mắt kiên định. 

Đương nhiên Sở Kiều Tịnh cũng muốn đứng lên hành lễ cùng Dạ Chí Thần, nhưng nàng lại không dám nhìn hắn. 

"Hoàng tổ mẫu, là nhi tôn không xứng với Nhã Tịnh cô nương. E là phải làm Hoàng tổ mẫu thất vọng rồi, tôn nhi không thể cưới Tôn Nhã Tịnh làm bình thê, càng không thể hòa ly với Thần Vương phi, bởi vì tôn nhi chỉ có duy nhất một phu nhân, chính là Thần Vương phi hiện tại, mong Hoàng tổ mẫu thu hồi mệnh lệnh." 

Giọng Dạ Chí Thần hết sức bình thản nhưng toàn thân lại ngập tràn cốt khí lạnh như băng. Sự lạnh lùng và sắc bén xen lẫn trong giọng điệu của hắn tựa như lưỡi dao sắc bén xuyên thẳng qua tim của Tôn Nhã Tịnh, như thể còn nghe thấy âm thanh từng giọt máu chảy xuống. 

Liên tiếp bị hai vị Hoàng tử cự tuyệt, Tôn Nhã Tịnh hơi xấu hổ, nàng ta cố giữ bình tĩnh nói với Thái hậu: "Cô tổ mẫu, Tịnh Nhi chỉ nguyện được hầu hạ bên người thôi ạ, dù là dọn dẹp quét tước cũng là phúc của con. 

Nghe giọng nói run rẩy của Tôn Nhã Tịnh, Thái hậu càng tức giận hơn, bà ta đập bàn rồi thét lên. 

"Hỗn xược! Ai gia ban hôn mà ngươi dám kháng chỉ!" 

"Nếu Hoàng tổ mẫu muốn trừng phạt thì xin hãy trừng phạt tôn nhi. Thần Vương phi chân yếu tay mềm, tôn nhi không muốn nàng bị trách phạt, lại càng không muốn nàng bị phạt oan." 

Nghe vậy, cuối cùng Sở Kiều Tịnh cũng không nhịn được mà khẽ liếc nhìn Dạ Chí Thần. Bắt gặp ánh mắt nóng rực của hắn, mọi hoảng sợ vừa rồi đều tan biến, chỉ còn lại tiếng tim đập thình thịch trong lồng ngực. 

Bầu không khí trong cung vô cùng gượng gạo xấu hổ. Thái hậu không ngờ Dạ Chí Thần sẽ từ chối, lại cảm thấy hắn không biết tốt xấu phải trái, càng cảm thấy nhất định Sở Kiều Tịnh rất giỏi mê hoặc lòng người, làm Dạ Chí Thần không thèm cung kính khiêm nhường, không còn rõ Đông Tây Nam Bắc. 

Hoàng đế lập tức nói: "Mẫu hậu, Bất Dạ Quốc không thiếu gì nam nhân tốt. Dù là anh hùng xạ điêu, kiếm sư đại tài hay là bậc hiền nhân hiểu sâu biết rộng thì đều rất nhiều. Hơn nữa đều rất xuất chúng, chắc chắn sẽ tìm được trượng phu tốt cho Tịnh Nhi." 

"Hoàng tổ mẫu, trái tim tôn nhi thuộc về Thần Vương phi rồi, cả đời này tôn nhi sẽ không cưới thêm một ai. Trái tim tôn nhi như sắt như đá, đã quyết định thì sẽ không bao giờ 

thay đổi." 

Đôi mắt của Dạ Chí Thần trong như bầu trời sau cơn mưa, nhưng lại chứa đựng sự kiên định vô cùng tận. 

Sở Kiều Tịnh nghe thấy tiếng bàn tán của các phu nhân xung quanh, có người nói vợ chồng Thần Vương nghĩa nặng tình sâu, làm gì còn còn chỗ cho kẻ khác. Cũng có người nói Thần Vương thật không biết tốt xấu, rượu dâng tới tận miệng rồi mà còn chê. 

Sở Kiều Tịnh không quan tâm bất cứ điều gì, bởi vì trong mắt nàng chỉ có hắn. Trong mắt nàng, hắn như một con thuyền ngược gió vậy, khóe miệng nàng bất giác nở nụ cười cảm kích rung động. 

"Giỏi, giỏi lắm, Dạ Chí Thần, sau này đừng có hối hận. Ai gia mệt rồi, muốn về nghỉ ngơi. Tịnh Nhi, đỡ ai gia hồi cung." 

Tôn Nhã Tịnh cười gượng đỡ Thái hậu đứng dậy rời khỏi Triều Huy điện. 

"Cung tiễn Thái hậu." Tất cả quan viên trong điện đồng loạt hô to. 

Nhìn Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh nhìn nhau trìu mến, Hoàng thượng không khỏi chua xót. 

Không phải năm đó ông không kiên định, chỉ là vẫn không có kết cục tốt đẹp. 

Nhìn hai người sánh bước cùng nhau, ngoài sự tiếc nuối, trong lòng ông cũng an tâm phần nào. 

"Trẫm hơi say rồi, phải về thay y phục. Các khanh cứ ở lại đây tiếp tục thưởng hoa mai nhé." 

Trông Hoàng thượng có vẻ hơi chếnh choáng thật, được Trần công công đỡ lấy long thể rồi mà vẫn hơi run rẩy, trong mắt lộ rõ vẻ cô đơn. 

Một vị công tử nâng ly rượu rồi nói một cách đầy tiếc nuối: "Thần Vương không nguyện nhưng ta thì lại rất nguyện ý" 

"Ngươi còn không thèm xem lại đức độ nhà ngươi, ngươi nguyện ý nhưng Thái hậu không nguyện ý." Một bằng hữu tốt của hắn ta nói. 

Vị phu nhân mặc váy đỏ khế vỗ vai vị phu nhân mặc áo xanh thẫm rồi thì thầm: "Diêm phu nhân, sao tôi cảm giác như ánh mắt của Hiền Vương cứ nhìn về phía này nhỉ?" 

Diêm phu nhân ngước mắt lên, vừa hay bắt gặp ánh mắt của Hiền Vương, nàng cười mỉm, trong mắt hiện lên vẻ phức tạp khó đoán. 

Trong lúc đó, Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đã rời khỏi Triều Huy điện. 

Hai người sải bước trên những viên gạch dài bằng đá xanh được chạm khắc, bao quanh là những bức tường đỏ cao chót vót cùng mái ngói vàng rực. 

Người ngoài thì thấy trong cung giàu sang phú quý, gấm vóc lụa là. Còn người trong cung thì lại thấy thiên hạ bao la tự do tự tại. 

Dạ Chí Thần khép chiếc áo choàng bị gió thổi của Sở Kiều Tịnh lại, như thẻ nghĩ tới điều gì, nét cười trên khóe môi hắn ngày càng sâu. 

Sở Kiều Tịnh nghi ngờ nhìn hắn, khuôn mặt vì gió lạnh mà hơi ửng hồng. 

"Vừa rồi ta nghe nói Thái hậu nói trước đó đã muốn ban hôn rồi nhưng nàng lại từ chối. Hay giờ nàng kể lại đi, sao nàng lại từ chối?" 

Sở Kiều Tịnh bỗng không biết nói gì. Hôm đó nàng chỉ thấy tức ngực khó chịu, trong lòng nổi lên ngọn lửa giận đốt cháy tâm can, bây giờ ngẫm lại thì hình như hồi đó nàng ghen thì phải. 

Nhưng nàng lại cảm thấy không có khả năng lắm, thế là ra sức chối bỏ suy nghĩ trong lòng, kiên quyết nói: "Nếu ta đồng ý khác nào làm hỏng hết thể diện Sở gia." 

"Chỉ vậy thôi sao?" 

"Chứ còn gì nữa?" 

Nhìn dáng vẻ bình thản ngây thơ chưa hiểu rõ lòng mình của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần chỉ biết âm thầm thở dài, yên lặng nhìn bầu trời trên cao, cảm thấy con đường này vừa dài lại còn vừa xa. 

"Người trước mặt bổn công chúa là ai kia, mới nghe giọng thôi đã thấy đau đầu rồi. Đúng thật là xui xẻo!" 

Từ phía sau vang lên giọng nói trong trẻo nhưng ngỗ nghịch của một nữ tử, vang vọng từ một nơi xa trên con đường trong cung. 

Sở Kiều Tịnh nhận ra đây là ai, trong mắt hiện lên chút chán ghét. Ban đầu nàng không muốn nói chuyện với nàng ta, nhưng người phía sau hình như không có ý định dừng lại, đi rất nhanh về phía nàng. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần quay người lại, bắt gặp khuôn mặt xen lẫn vẻ chán ghét, không phục và giận dữ tới độ nhăn rúm lại của Dạ Thanh Bình. 

Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nói: "Ngũ Công chúa, nếu ngươi rời đi ngay bây giờ thì ta sẽ không đôi co với ngươi. Nhưng nếu ngươi vẫn còn sửng cồ lên thế này thì đừng trách ta không nể tình." 

Nhìn khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh, Dạ Thanh Bình không khỏi hít một hơi thật sâu. Hóa ra những gì người trong cung nói đều là sự thật, dung mạo của nữ nhân này thay đổi rồi, 

đúng là còn đoan trang cao quý hơn cả công chúa cành vàng lá ngọc được nuôi trong cung. 

"Phải rồi, ngươi tài lắm, dụ dỗ được Thần Vương làm trái ý Hoàng tổ mẫu" Dạ Thanh Bình khó hiểu nhìn Dạ Chí Thần: "Dạ Chí Thần ta nói huynh nghe này, ta cũng thấy lạ thật đấy, Tôn Nhã Tịnh tốt hơn nàng ta gấp trăm lần nghìn lần, tại sao huynh lại phải nhất quyết phải giữ nàng ta lại như thế?" 

"Chẳng lẽ Dạ Chí Thần huynh kiên quyết như vậy là vì khuôn mặt của nàng ta sao?" 

eyJpdiI6InVGcmlvTkgwMWVwc0VTOGpLT3FObGc9PSIsInZhbHVlIjoiRlRKWGN0cUU1OWI3SWFJSGdEMmpKNGp4U0NxaUdDUSs5bmRlTDhVK0hoMjRIVUlrZkVSOVdjZVhIaUhOREFDXC9NcVV1QnoxUmtkSGJBQ0FIUUc0WThUdzNvYmc0ckNrSDg2aDFMa2FUOG4rUE8wNm1KTWtBSmdZaVdkN3J1R1YrTUgyUkxqTENRWjlEY2ttalFyRFZOTnBaZzA0dEZCMUF6a1VHbXVIQjBpbnZsZ25xQUMrWGxJUWlCK1wvekJWS1o1TDVUXC9vaUVPT0hKTnl4N1p6dTBcL2sxMkxLXC9TT1NON1IrSkcyNVM4Mm1wdENaYjlHVFZaM1hWMEFXVitrcWRZa2lhNGdlK2Z4eXhcL3NTWnJyMmRCM2pYQzlydFFkTWlzTzA3R1hmSTg3RGFoSjQ3empmUmdqSmRWSlNveW5zeUt0K1UyTDBRVEo5U0FIXC9PRXplYVBxOEZYS2d2UFFUbHU1aTBtcmE2TEg4N3VPbjJ5TjZcLyt2R1hoWW0xeDYySGxBXC9lN3VaMVVIOEwrdGx4d0NYNVlka0Zud0pFbkY2cktYbWN6VjlqZHpvN0p0Uk5WZUxDb3VhYnJFbzNSZUVNc2JsbkFwdEJ0cWRZcmdKbjcwTXdhRXVQOUJCWTdydzNDbjd2OTVPRElNcWhwRVV5Q2VxcWNxUklNckFvVmc4a012NVwvaTdxU3NKV2tqdVB5Zlg5SW9wZVU3XC9qaEhUMHM4eGpBbTNLSWgyWEpDRFg4K0JZVFQ3SzNkYjlSUkFIZHEiLCJtYWMiOiJiY2I1NWNiZjNhZmRhODk1MzQwNjBiOGRhZjNkYTdiYmMxMjMxOWMyYWJhYzgwOGRjOGZiYWNkYWYxZDZmNjhlIn0=
eyJpdiI6Ik9DYU9rZzdVZWtoZVROcFpySkdIZVE9PSIsInZhbHVlIjoieUtqVG9td1dkUkNYVVFjY2d0UWtxSklLMzArekVXVVRlMmY1dnJNdlRjQW5jOU5uN1pnVnkyNXF4RFNYTW51K2tLVzBnaG1oZGpHQXpCNVFCK1NNcmI1aTVRUGRLTDJCZXFtWVRUSUNITXA3aXc3YVUySTRQZTlMWVFuZUtBcWN3M0hrWllFNDMza3ZoRSttVjMzaXlIMlwvTDRjYU9qaHBSYXdYdzBGNHpcL0w4SVczanBnYnkrTGxYUWxka2NkRU13Y2Z1M0lINHQ5NitRNmZQQ05jd0U5cDFOUzh0WkhXYStwclwveERBTGRNQlwvYzJtOHI0NDBzRlkzMllUZjJUMTNcLzMzdEd3MkVtYnVsR2w1U3V4YW5Ra1Y0V3dlcHoydDRDblJqdFNta2lRSVVFVWZKZUhZK2wzeVdUTHNrb2VkRFF5cjdLckxPMjMzeWJrSlwvcVlJdkdQOGdcL2o5XC9GRkxSck9MR2JScDkrVzQrZXN5ZTR3c29GYUVab1NQbGJwMGpmS0JXSDZwd1NQNlhHZzc0TDFKdHNOanVBbFp0VnVDQ0xOZnI1RGp3TWRFVFF4c3Z0b1hsck9vNnVcL2YwNVJoVmdoZm9vbFwvUjJ3VVBIN1JJK1M4TzlKNjRpSVFlcWtTR2srMXNldUZPcjh3PSIsIm1hYyI6IjNjOTI3ZmRiMjkyMTY0OTg4MGQwODk5YjY4ZDFlMDY5OTk4MWFmNTRlNjA3NzFmNzZkM2Q5YmM1NTQ5OWE3OGEifQ==

Dạ Thanh Bình rất tức giận, đôi mắt vốn đã to của nàng ta giờ phút này chỉ ước gì có thể trừng tới mức lồi cả ra ngoài: "Các ngươi làm hại mẫu hậu khổ sở như vậy, cả đời này bổn công chúa cũng không tha cho các ngươi đâu!"

Advertisement
x