"Vâng."
Mọi người đứng dậy theo Thái hậu, cùng ra khỏi An Khánh cung.
Hải phu nhân và phu nhân mặc y phục xanh thẫm liếc mắt nhìn nhau, biết mình nói sai, trong lòng thầm mừng vì Thái hậu cũng không trách tội.
Trong Triều Huy điện ấm áp như mùa xuân, vũ cơ mặc y phục tơ lụa uyển chuyển như rắn nước, ống tay áo tung bay lượn vòng, toát ra phong thái mê người.
Lấy vũ cơ làm phân cách, bên phải là Dạ Minh Hiền ngồi đầu, theo thứ tự là Dạ Chí Thần cùng các Hoàng tử Vương gia và nhi tử các nhà, sau đó nữa là các vị đại thần, bên trái
là Tưởng Nhã Linh ngồi đầu, theo thứ tự là Sở Kiều Tịnh, các vị phu nhân của Vương gia và trọng thần cùng với nữ nhi các nhà.
"Mẫu hậu, nhi thần kính người, chúc mẫu hậu phượng thể an khang, phúc tuy miên trường."
Hoàng thượng nâng ly rượu lên nhìn sang Thái hậu bên cạnh, những Vương gia, đại thần và Vương phi, phu nhân cũng nâng ly rượu: "Chúc Thái hậu phượng thể an khang, phúc tuy miên trường."
Sau khi mọi người vui vẻ uống rượu trong ly, không khí bỗng chốc náo nhiệt.
Đợi vũ cơ múa xong một khúc, Hải phu nhân chần chừ đứng lên, vui vẻ cung kính nói: "Nhân ngày hôm nay, thiếp muốn xin Hoàng thượng và Thái hậu một ân điển" "Ân điển gì thế?" Hoàng thượng đã uống mấy ly rượu nên nét mặt cũng phấn chấn hơn nhiều.
"Thằng nhóc nhà thiếp đã đến tuổi làm mai, ba tháng trước có đến nhà Trịnh Quốc công xin thành thân. Hai nhà đều muốn kết làm thông gia, chỉ là vẫn chưa định ngày làm lễ, thiếp nghĩ nếu được Hoàng thượng và Thái hậu đích thân chọn ngày kết đôi, đó cũng là phúc của hai đứa trẻ.
"Nhà Hải Quốc công và nhà Trịnh Quốc công môn đăng hộ đối, nếu hôn sự này đã được định rồi thì trẫm nghĩ mùng ba tháng sau là một ngày lành đấy, mẫu hậu cảm thấy thế nào?" Hoàng thượng nhìn về phía Thái hậu, cung kính hỏi.
"Phải, là một ngày lành, thích hợp thành thân, vậy thì mùng ba tháng sau đi" Thái hậu rất đồng tình.
"Vậy thiếp xin đa tạ Hoàng thượng và Thái hậu nương nương thay hai đứa nó"
Hải phu nhân vui vẻ ngồi xuống, mấy vị phu nhân bên cạnh nâng ly chúc mừng, bà ta cũng mừng rỡ đáp lại.
"Hôm nay là ngày lành, chi bằng vui lại thêm vui đi. Ai gia cũng có một chuyện." Nói xong Thái hậu kéo Tôn Nhã Tịnh lại, nhìn Hoàng thượng với ánh mắt mong chờ: "Hoàng đế, con cũng biết còn bé này đã đi theo ta nhiều năm, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, ai gia thấy con bé cũng đến tuổi rồi"
"Mẫu hậu thương yêu Tịnh Nhi như vậy, người chịu gả con bé đi ư?"
"Dĩ nhiên là không nỡ, nên ai gia nghĩ nếu có thể gả cho thân vương hoàng tử thì cũng không thiệt thòi cho con bé, nó cũng có thể thường xuyên vào cung thăm bà già này. Ánh mắt Thái hậu liếc về phía Dạ Chí Thần, tựa như trong lòng đã có chủ ý.
"Cô tổ mẫu..."
Tôn Nhã Tịnh xấu hổ cúi đầu xuống, nhưng vẫn khó che giấu gương mặt trắng trẻo đã ửng đỏ một mảng.
Sở Kiều Tịnh thầm cả kinh, vô thức nhìn về phía Dạ Chí Thần, ai ngờ Dạ Chí Thần cũng đang nhìn về phía nàng.
Nàng thầm hoảng hốt, ánh mắt lại chuyển sang nơi khác.
Nàng nhìn bên ngoài bầu trời trắng xanh bị song cửa phân tách thành từng mảnh nhỏ, trong lòng dường như cũng bị chia ra thành từng mảnh vụn.
Hoàng thượng nhìn lướt qua các vị Hoàng tử: "Tịnh Nhi là người mẫu hậu yêu thương nhất, đương nhiên không thể làm thiếp được, trước mắt cũng chỉ có Lão Thất Húc Nhi là chưa thành thân”
Dạ Tinh Húc nghe đến đây thì suýt chút nữa phun rượu ra ngoài, gắng gượng kiềm chế sự hoảng hốt lo sợ, vội vàng đứng lên chắp tay nói.
"Bất kể tướng mạo hay tài hoa thì Tịnh Nhi cô nương đều xuất chúng, kẻ lãng tử như nhi thần không thể làm lỡ dở Tịnh Nhi cô nương được, phụ hoàng vẫn nên chọn một phu quân tốt cho Tịnh Nhi cô nương đi ạ."
"Con là nhi tử của trẫm, đương nhiên sẽ không thua kém. Người ta thường nói thành gia lập nghiệp, trẫm nghĩ nếu để con thành thân trước thì sẽ có tâm trí lập nghiệp hơn đấy"
Hoàng thượng ân cần nhìn Dạ Tinh Húc, thầm nghĩ đúng là nên có người quản thúc hắn ta.
"Phụ hoàng, nhi thần đau bụng quá, không ổn rồi, nhi thần xin cáo lui trước ạ.
Dạ Tinh Húc ôm bụng, mặt mày nhăn nhó, không đợi Hoàng thượng lên tiếng đã vội vàng trốn mất.
"Thằng bé Húc Nhi này vẫn y như đứa trẻ vậy.
Hoàng thượng bất lực nhìn chỗ trống của Dạ Tinh Húc, cúi xuống lắc đầu.
Sở Kiều Tịnh lại có một chút nghi ngờ, chẳng phải trước giờ Dạ Tinh Húc này thích nhất là mỹ nhân ư? Tại sao một đại mỹ nhân như vậy đưa đến trước mặt hắn ta mà lại khiến hắn ta trông như bị hoảng sợ vậy.
Nhưng trông hắn ta như vậy cũng hơi buồn cười.
"Không phải ai gia nói thằng bé Húc Nhi kia"
Thái hậu khẽ cau mày, có phần không vui nhìn Hoàng thượng.
"Xem ra mẫu hậu đã chọn được rồi."
"Ai gia thấy Thần Nhi rất tốt, tuấn tú đoan chính lại khôn khéo tài giỏi, Tịnh Nhi của ta tính cách dịu dàng, được dạy dỗ ở An Khánh cung nhiều năm, cho dù là lễ nghi hay lo toan công chuyện đều không có chỗ nào chê được, ai gia cảm thấy hai đứa là xứng đôi nhất.
Thái hậu nắm tay Tôn Nhã Tịnh, ánh mắt như thể không có ai xung quanh, giống như không hề có sự tồn tại của Sở Kiều Tịnh.
Trong điện lập tức lặng ngắt như tờ, những bàn tay đang nâng ly rượu chợt khựng lại trên không trung không biết phải làm sao.
Ánh mắt của mọi người đảo qua đảo lại giữa Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh, Tôn Nhã Tịnh và Dạ Minh Hiên, ai nấy đều ngơ ngác nhìn nhau, dùng ánh mắt để truyền đạt sự kinh ngạc và mong chờ xem kịch vui trong lòng.
Có vị công tử ngồi ở vị trí khá xa nghiêng người thấp giọng thầm bàn tán.
"Hoàng hậu thất thế, nhà ngoại của Hoàng hậu sẽ thế nào, tất nhiên không cần phải nói. Ngươi nhìn xem, không một ai trong Bạch gia tới đây, hơn nữa mặc dù bề ngoài trông Hiên Vương không bị dính líu nhưng thực ra địa vị đã không còn vững nữa rồi. Nếu không thì sao Thái hậu lại bỏ qua thân vương lớn nhất là Hiền Vương mà đi chọn Thần Vương?"
"Chẳng thế à, bây giờ xem ra người Hoàng thượng coi trọng nhất chính là Thần Vương rồi, biết đâu mai này...
"Vậy cũng chưa chắc, có thăng thì sẽ có giáng, vật đổi sao dời, chưa biết kẻ cuối cùng là ai đâu. Sau này trên triều đình chớ nhiều lời, cứ tưởng rằng lấy lòng được rồi mà không biết có lấy lòng đúng người hay không.
Tai Sở Kiều Tịnh cực thính, nhưng từ lúc nghe thấy hai chữ Thần Nhi, cả người nàng giống như rơi xuống biển, cơn sóng từ bốn phương tám hướng tràn lên, đập vào miệng mũi khiến nàng không thở nổi.
Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiền cũng rất kinh ngạc, chỉ là trong lòng Dạ Minh Hiên càng nhiều hơn là sự tức giận, hắn ta siết chặt nắm đấm dưới bàn, ngoài mặt thì vẫn phải giả bộ không để tâm.
Rõ ràng hắn ta ưu tú hơn Dạ Chí Thần, nếu không phải Hoàng hậu bị cấm túc thì hôn sự này ắt sẽ thuộc về hắn ta, chứ đâu đến lượt Dạ Chí Thần!
Hoàng thượng nhìn qua Dạ Chí Thần, cười gượng nói với Thái hậu: "Mẫu hậu à, Thần Nhi đã thành thân, chẳng lẽ người muốn nó và Sở Kiều Tịnh hòa ly ư? Đương nhiên cũng không thể để nha đầu bên cạnh người làm thiếp được"
"Ai nói phải hòa ly với làm thiếp, ai gia thấy bình thê cũng tốt lắm mà, không chỉ giữ thể diện cho Sở gia mà còn không để Tịnh Nhi chịu thiệt thòi. Thần Vương phi, ngươi thấy thế nào?"
"Lần trước ngươi đã từ chối ai gia, nói ai gia tự đi hỏi Thần Nhi, vừa hay nhân lúc họ hàng tôn thất đều ở đây, ai gia muốn hỏi Thần Nhi một câu, nha đầu này có xứng với con không.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất