Chớp mắt đã là trung tuần tháng Giêng, Sở Kiều Tịnh đang ở trong viện chuyên tâm nghiên cứu vị thuốc mới, đọc y thư, ghi chép từng đặc tính của thuốc.
Mai Anh vội vã bước vào, vừa hành lễ vừa nói: "Vương phi, nội giám trong cung báo tin, nói Thái hậu muốn mời các vị quan quyến ngày mai đi thưởng mai.
"Nói ta khó chịu trong người, sợ qua đó sẽ lây bệnh cho Thái hậu nên không đi"
Sở Kiều Tịnh vẫn viết toa thuốc, trong lòng cẩn thận tính toán lượng dùng bao nhiêu là thích hợp nhất.
"Nô tỳ cũng báo như vậy, nhưng nội giám nói sẽ phái liên kiệu trong cung tới đón Vương phi vào cung, cũng tiện để thái y trong cung chữa cho người. Nói xong thì đi mất luôn, ngay cả cơ hội tạm nghỉ cũng không có."
Sở Kiều Tịnh dừng bút lông trong tay, nhìn về phía Mai Anh, ngẫm nghĩ một thoáng rồi lại tiếp tục viết toa thuốc.
"Vậy thì đi xem thử sẽ diễn vở kịch gì."
Sáng sớm hôm sau, Sở Kiều Tịnh nhìn chiếc giường sạch sẽ gọn gàng kia, trong lòng dường như hơi trống trải.
Sở Kiều Tịnh chọn một bộ y phục màu xanh thêu hải đường bằng chỉ bạc, dùng trâm ngọc vấn tóc, nhưng nghe Mai Anh nói quá đơn điệu, thế là nàng lại chọn hai chiếc trâm bích tỉ cài trên mái tóc đen, sau đó lên xe ngựa đến hoàng cung.
Trên xe ngựa, Dạ Chí Thần kiên định nhìn Sở Kiều Tịnh: "Dù có chuyện gì xảy ra thì nàng cứ lấy ta ra mà che chắn"
Sở Kiều Tịnh nhìn lại Dạ Chí Thần, gật đầu không lên tiếng.
Tới khi vào hoàng cung, có một nội giám nói với hai người Dạ Chí Thần: "Thỉnh an Vương gia, Vương phi. Vì lần thưởng mai này đang là mùa đông nên bố trí ở Triều Huy điện, bây giờ các vị Vương gia đại thần đang gặp nhau ở Triều Huy điện, nữ quyến thì đều đang ở An Khánh cung trò chuyện với Thái hậu."
Sở Kiều Tịnh nói với Dạ Chí Thần: "Vậy ngươi đến Triều Huy điện trước đi, chắc không lâu nữa mấy nữ quyến cũng sẽ qua đó thôi.
"Được, nàng nhớ đấy, chỉ cần lo cho bản thân thôi, không cần để ý tới người khác.
Sở Kiều Tịnh gật đầu, đi cùng Mai Anh sang một hướng khác, Dạ Chí Thần nhìn bóng lưng Sở Kiều Tịnh cho đến lúc đi xa mới đi đến Triều Huy điện.
Sở Kiều Tịnh đến An Khánh cung, còn chưa vào điện đã nghe thấy tiếng cười nói bên trong tràn ngập cả gian phòng. Cung nữ vén rèm cho nàng, nàng bước vào trong điện,
nhìn Thái hậu ngồi ở chính vị đang cười đến nỗi mặt hơi ửng đỏ, hành lễ nói: "Thỉnh an Thái hậu, Thái hậu vạn phúc kim an"
Bỗng chốc, tất cả ánh mắt trong điện đều dừng trên người Sở Kiều Tịnh, ai nấy đều lắng tai, thấp giọng bàn tán về dung mạo của nàng.
Sau đó nghe một tiếng "Đứng lên đi".
Sở Kiều Tịnh được Mai Anh đỡ ngồi xuống ghế cuối cùng ở hàng bên phải, sau khi nàng cởi bỏ áo choàng, chiếc cổ mảnh mai trắng nõn lộ ra, càng tôn lên nét mặt hồng hào, khí chất khoan thai của nàng.
"Ôi trời, Thần Vương phi quả là mắt ngọc mày ngài, quốc sắc thiên hương, tính ra lại khiến thiếp nhớ đến nữ nhi kém cỏi nhà mình, nếu dáng dấp bằng một nửa Thần Vương phi thì có lẽ đã sớm định được hôn sự rồi"
Một vị phu nhân trông có vẻ đứng tuổi quan sát dung mạo của Sở Kiều Tịnh, sau đó cười nói.
"Hải phu nhân, nữ nhi của người xinh xắn đáng yêu, ngay cả một nữ tử như ta trông thấy còn yêu mến. Hơn nữa lệnh viên mới mười bốn, vẫn có thể gặp gỡ hai năm nữa. Nếu người đã lo lắng thì chẳng phải Tịnh Nhi nên gấp đến phát khóc rồi sao."
Nói xong, Tôn Nhã Tịnh bày ra bộ mặt khóc, nhưng lại rất đáng yêu, khiến mọi người cười không ngớt.
"Đúng vậy, ta thấy Tịnh Nhi cũng đến tuổi rồi, không thể để con bé ngày đêm ở bên bà già này được, dù thích đến mấy cũng phải để nó đi"
Thái hậu nhìn Tôn Nhã Tịnh với vẻ mặt hiền từ, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng lộ rõ sự thương yêu dành cho Tôn Nhã Tịnh.
"Cô tổ mẫu, Tịnh Nhi vẫn muốn ở bên cạnh chăm sóc người mà, Tịnh Nhi không muốn gả đi."
Tôn Nhã Tịnh khoác tay lên vai Thái hậu, nũng nịu xoa xoa cánh tay bà ta.
"Nha đầu con chỉ giỏi nói bậy thôi." Thái hậu giả bộ quở trách Tôn Nhã Tịnh, ánh mắt đột nhiên lại liếc về phía Sở Kiều Tịnh.
"Nghe nói Thần Vương phi không khỏe, có nặng lắm không?"
"Phiền Thái hậu phải quan tâm rồi ạ, sau khi nghỉ ngơi ít ngày, hiện giờ đã khá lên nhiều rồi."
Sở Kiều Tịnh khéo léo đáp lời, nụ cười trên mặt trong trẻo lạnh nhạt, giống như đóa mai đang nở, trông thì xinh đẹp diễm lệ nhưng luôn ẩn chứa một vẻ lạnh lùng.
Sở Kiều Tịnh chỉ cảm thấy ánh mắt Thái hậu nhìn mình hơi quen quen, nhớ lại ngày đó Thái hậu cũng nhắc đến hôn sự của Tôn Nhã Tịnh, trong lòng nàng thầm cảm thấy không ổn, lần này đâu phải đến thưởng mai, rõ ràng đến để thưởng nàng thì đúng hơn.
"Con bé này ở bên ai gia từ nhỏ, là cô nương ai gia cực kỳ thương yêu, nếu thật sự phải để con bé rời cung xuất giá, ai gia nghĩ đến là lại thấy khó chấp nhận. Vậy nên luôn nghĩ phải tìm cho Tịnh Nhi của ta một hôn sự tốt, tuyệt đối không để con bé bị thiệt thòi."
Nói xong, Thái hậu như sắp rơi nước mắt, Tôn Nhã Tịnh vội vàng an ủi: "Vậy thì Tịnh Nhi sẽ luôn hầu hạ cô tổ mẫu, chỉ cần cô tổ mẫu không chê Tịnh Nhi ngốc thôi."
"Ai gia biết con thương ai gia, nhưng bây giờ ai gia đã không còn khỏe mạnh nữa, con lại đang độ tuổi xuân, đương nhiên phải lo liệu ổn thỏa cho con chứ.
Sở Kiều Tịnh nâng tách trà trên bàn lên, gạt gạt bọt trà rồi nhấp một ngụm, bỗng nghe phu nhân trẻ tuổi mặc y phục màu hồng ngồi bên cạnh lên tiếng: "Đáng tiếc ta không phải là một nam tử, chứ nếu không hôm nay đã xin Thái hậu ân điển, rước Tịnh Nhi về nhà rồi."
"Chỉ là Tịnh Nhi cô nương có thân phận cao quý, lại là bảo bối được Thái hậu nương nương cưng chiều, thiếp không có duyên, không thể làm tỷ muội được rồi."
Mỗi người nịnh một câu, Sở Kiều Tịnh nghe mà thầm cười khẩy, nàng ghét ồn ào, bèn đăm chiêu suy nghĩ về toa thuốc hôm qua vẫn còn chưa viết xong, cũng không biết qua bao lâu, cảm giác được Mai Anh bên cạnh đang chọc chọc mình, lúc này nàng mới hoàn hồn.
"Trông sắc mặt Thần Vương phi mệt mỏi, chẳng lẽ có rồi? Người mang thai thường cảm thấy mệt, nhìn sắc mặt Thần Vương phi cũng không tốt lắm, có cần mời thái y tới xem thử không?" Phu nhân bận y phục màu hồng bên cạnh hỏi Sở Kiều Tịnh, trông thì có vẻ quan tâm nhưng thực chất là đang hóng chuyện.
"Đúng vậy, chẳng phải Thần Vương phi khó chịu trong người sao? Rất nhiều nữ tử trong kỳ mang thai mà không biết đó, hay là gọi thái y tới xem thử đi
"Không cần đâu, tại mấy hôm trước ngủ không được ngon giấc, trúng gió thôi, đa tạ các vị phu nhân quan tâm" Nói xong, Sở Kiều Tịnh ngước mắt lên, để lộ đôi mắt trong veo sáng sủa, tràn đầy ý vị, làm động lòng người.
"Mấy hôm trước.." Hải phu nhân như thể đang nghĩ đến điều gì, ngập ngừng nói: "Không phải chính là hôm Thượng Quan gia... Nếu Thượng Quan gia này thật sự ngu muội thì làm sao lại nuôi được nhân vật số một như Thượng Quan Ý chứ.
Sắc mặt Thái hậu càng trở nên khó coi, nếu chỉ đơn giản là bàn tán chuyện của Thượng Quan gia thì không sao, nhưng dính líu đến Hoàng hậu, vậy chẳng phải làm tổn hại đến thể diện hoàng thất sao? Thái hậu chỉ đành kìm nén sự khó chịu, trong giọng nói mang theo mấy phần nghiêm nghị: "Không còn sớm nữa, cũng nên đến Triều Huy điện rồi."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất