Hoàng hậu thoáng chốc sững sờ, biết không thể giấu được nữa, lập tức quỳ xuống bên chân Hoàng thượng, nắm chặt long bào, mắt ngấn lệ nói:
"Hoàng thượng, thần thiếp thừa nhận đúng là thần thiếp có qua lại với Thượng Quan Ý, nhưng chỉ là để dò la tin tức của Thần Vương ở Thần Vương phủ thôi, không phải cấu kết với Tây Quận đâu Hoàng thượng. Thần thiếp tự tay viết thần thiếp nhận, nhưng hai bức thư kia thì thần thiếp không biết, đó không phải là thư thần thiếp viết cho Thượng Quan Ý."
"Hoàng thượng, thần thiếp thật sự không biết Thượng Quan Ý là gián điệp Tây Quận, nếu biết thì chắc chắn đã lập tức bẩm báo lên Hoàng thượng!"
"Hoàng thượng, Bạch gia một lòng trung thành với người, thần thiếp dám lấy tính mạng mình ra thề, thần thiếp tuyệt đối chung thủy với Hoàng thượng!"
"Nếu thần linh có thể nghe thấy lời thề độc của mọi người trong thiên hạ thì đã không cần Đại Lý tự xử án nữa rồi, chỉ cần xem người bị hiềm nghi thề độc có ứng nghiệm hay không là được." Dạ Chí Thần chặn cứng đường lui của Hoàng hậu, giọng lạnh nhạt: "Còn nữa, tuyệt đối chung thủy? Nếu tuyệt đối chung thủy thì tại sao phải dò xét tình hình trong phủ của con?"
Sắc mặt Hoàng hậu càng tái nhợt, ngã xuống đất như một bãi bùn nát, không còn sức biện bạch câu nào.
"Người đâu, lần lượt áp giải Hoàng hậu và Hiên Vương vào Phượng Nghi cung và Hiên Vương phủ, trông coi nghiêm ngặt, không có ý chỉ của trẫm thì không ai được phép ra vào! Hoàng hậu bị tước quyền cai quản lục cung, Sở Quý phi quản lý mọi việc trong hậu cung, vị trí tương đương với Phó Hoàng hậu."
Hoàng thượng hết sức tức giận, không thèm nhìn Hoàng hậu lấy một lần.
Hoàng hậu và Dạ Minh Hiên nhìn chằm chằm Dạ Chí Thần, chỉ ước gì có thể lập tức mổ xẻ thân thể hắn, ăn tươi nuốt sống nội tạng của hắn.
Dạ Chí Thần chỉ bình tĩnh đứng đó, sắc mặt chìm trong bóng tối, cả người cũng tràn ngập hơi thở chết chóc.
Nhưng nội tâm hắn lại chất đầy suy tư, rõ ràng trước đây trong mắt người khác hẳn luôn là Hoàng tử không được ưu ái, vì sao Hoàng hậu cứ muốn tóm lấy không tha?
Chẳng lẽ cái chết kỳ lạ của mẫu phi năm đó có liên quan đến Hoàng hậu, nên bà ta mới nghĩ trăm phương ngàn kế để chấm dứt hậu hoạ?
"Người đâu, áp giải Hoàng hậu về Phượng Nghi cung!"
Sau khi Dạ Minh Hiên và Hoàng hậu căm tức rời đi, Hoàng thượng cũng cho Phó chỉ huy Củng Vệ ti lui xuống.
Ông trở lại ngai vàng, ngước mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần: "Con nghĩ Hoàng hậu và Tây Quận có quan hệ không?"
Dạ Chí Thần suy nghĩ một thoáng, sau đó kiên định nói với Hoàng thượng: "Hoàng hậu tràn đầy dã tâm, muốn có được cả Bất Dạ Quốc, nếu như liên thủ với Tây Quận thì ắt sẽ phải bỏ ra một số lợi ích. Bà ấy sẽ không làm vậy đâu."
"Trẫm biết rồi, con lui xuống đi"
"Vâng."
Bên trong Thần Vương phủ đã trở về với dáng vẻ yên ổn ban đầu, Dạ Tinh Húc nghe được tin Dạ Chí Thần tịch thu Thượng Quan phủ lúc nửa đêm, lập tức tới hỏi xem chuyện gì.
Nhưng lại không gặp Dạ Chí Thần mà nhìn thấy Sở Kiều Tịnh đang đợi tin tức ở thư phòng.
"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?" Dạ Tinh Húc ngồi xuống bên cạnh Sở Kiều Tịnh, cau mày sốt ruột hỏi.
"Thượng Quan Ý mà ngươi cho rằng người đẹp tâm thiện, bị ta hà hiếp kia có lẽ là gián điệp do Tây Quận phái tới, Vương gia đã đi điều tra, sẽ quay về nhanh thôi"
Sở Kiều Tịnh bình thản nhìn Dạ Tinh Húc, trong con ngươi phản chiếu ánh nến lay lắt sắp tắt, trời cũng gần sáng.
"Sao lại thế được, Thượng Quan Ý trông yếu đuối nhu nhược đó lại là gián điệp ư?" Dạ Tinh Húc kinh ngạc nhìn Sở Kiều Tịnh.
"Xem ra Thượng Quan Ý kia quả thực tính sai rồi, nàng ta không nên lựa chọn Thần Vương phủ mới phải. Nếu chọn ngươi thì e rằng đã có thể hoàn thành nhiệm vụ, không đến nỗi âm mưu bại lộ như bây giờ." Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nói.
"Ta biết ngươi đang chế nhạo ta, nhưng ta không phải cái xác không biết nhìn người, nếu nàng ta rơi vào tay ta, ta đã đưa đến Củng Vệ ti để nàng ta nếm đủ mọi loại cực hình, khiến nàng ta khóc cha gọi mẹ cầu xin tha thứ từ lâu rồi."
Dạ Tinh Húc hừ lạnh một tiếng, đập mạnh vào bàn như thể bây giờ Thượng Quan Ý đang ở ngay trước mặt hắn ta vậy.
"Vậy ý ngươi là thực lực của Thần Vương quá kém, không giỏi nhìn người, thế nên đến ngày hôm nay mới vạch trần được bộ mặt thật của Thượng Quan Ý?"
Trên miệng Sở Kiều Tịnh thoáng hiện ý cười, nhìn Dạ Tinh Húc há miệng nhưng không nói nên lời, mà cũng vì không nói nên lời nên trong lòng lại bức bối khó chịu, nàng chỉ
cảm thấy buồn cười.
"Ngươi... Ta... Thôi được rồi, tốt xấu gì ngươi cũng nói được hết, ta còn có thể nói gì. Nếu ngươi và Tam ca cãi nhau, với tính tình cả buổi không nói được nửa chữ của Tam ca, chắc chắn sẽ ngươi bị chọc cho tức chết"
Dạ Tinh Húc tức giận ngồi bên cạnh, cũng không thèm nhìn nàng.
Sở Kiều Tịnh không khỏi nhớ đến mười lăm ngày ấy Dạ Chí Thần luôn ở bên cạnh mình lải nhải không ngừng, ngay cả Dạ Tinh Húc cũng chưa từng chứng kiến. Sở Kiều Tịnh bỗng thấy lòng mình hơi rung động.
Không bao lâu trong đình viện vang lên tiếng giày nện bước, Sở Kiều Tịnh và Dạ Tinh Húc đều đứng lên chờ Dạ Chí Thần đi vào.
Dạ Chí Thần vừa mở cửa đã trông thấy bốn con mắt cùng lúc nhìn mình, rồi thấy Dạ Tinh Húc hình như lại chịu thua sau khi cãi nhau với Sở Kiều Tịnh, không khỏi cảm thấy buồn cười.
"Sao vẫn chưa ngủ?" Dạ Chí Thần được Lương Nhân cởi áo choàng sau lưng xuống, ngồi trước bàn đọc sách nhìn hai người họ.
"Chẳng phải vì đệ nghe được tin tức nên muốn vội vàng tới xem thử à, nếu có chuyện gì có thể giúp huynh, đệ sẽ lập tức điều động thuộc hạ." Dạ Tinh Húc sốt sắng nói.
"Tuy vết thương sau lưng nàng đã khỏi rồi nhưng mùa đông ban đêm lạnh, đừng để bị cảm vẫn tốt hơn.
Dạ Chí Thần nhìn về phía Sở Kiều Tịnh, trong ánh mắt tràn đầy tình ý, giọng nói cũng hết sức chậm rãi nhẹ nhàng.
"Ha?" Dạ Tinh Húc giận đến nỗi đứng trước mặt Dạ Chí Thần: "Tam ca, huynh không nhìn thấy đệ sao, hay là không nghe thấy đệ nói gì, Tam ca, Tam ca!"
Tiếng sau to hơn tiếng trước, không ngừng làm cho Dạ Chí Thần nhíu mày nhìn hắn ta.
Dạ Tinh Húc cảm nhận rõ ràng Dạ Chí Thần ở trước mặt mình và ở trước mặt Sở Kiều Tịnh rất khác nhau, hắn ta chống nạnh, tức đến mức bật cười.
"Tam ca, lần sau có chuyện gì huynh cũng đừng bao giờ tìm đệ nữa, đê thèm mà xía vào"
Nói xong, Dạ Tinh Húc thở hổn hển đạp cửa xông ra, đi được vài bước lại quay đầu mở cánh cửa đã đóng rồi mới bỏ đi.
Lương Nhân bó tay, đi đóng cửa cho Dạ Tinh Húc, ngoài phòng có giọng điệu tức giận của Dạ Tinh Húc vọng lại.
"Cho đông cứng hai người luôn đi."
Sở Kiều Tịnh buồn cười, sau khi nghe Dạ Chí Thần nói kết quả xử trí của Hoàng thượng, nàng suy xét: "Người đứng sau Thượng Quan Ý chắc chắn không đơn giản, vừa có thể điều động phạm nhân vừa có thể cướp người từ trong tay Lương Nhân, chắc chắn đã chuẩn bị xong đường lui. Nếu cần giúp gì thì cứ nói với ta"
"Vậy nàng về ngủ một lát đi, ta còn có công văn phải xử lý"
"Được"
Còn Sở Kiều Tịnh lại cảm thấy mấy ngày này càng suôn sẻ hơn, rảnh rỗi thì tới Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường tra xét. Y các được Hạ Lan thần y và Dư Đông trông coi cẩn thận. Hạ Lan thần y nói riêng với Sở Kiều Tịnh: "Lão phu tự biết mình không giúp được nhiều cho công tử, chỉ có thể giúp công tử lo liệu Y các, để công tử yên tâm thôi" "Đa tạ tiền bối. Có tiền bối ở đây, ta rất yên tâm"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất