"Phụ hoàng, Thượng Quan Ý ở nhiều năm trong Thượng Quan phủ, chưa chắc đã mang hết mọi thứ đến phủ của con, mong phụ hoàng cho phép nhi thần lục soát Thượng Quan phủ." Dạ Chí Thần hành lễ.
Hoàng thượng tức giận ném mạnh chung trà lên bàn, Trần công công bên cạnh lập tức quỳ xuống đất.
"Thượng Quan Ý là Trắc phi của con, con vẫn nên tránh để bị nghi ngờ thì tốt hơn, trẫm sẽ phái người của Củng Vệ ti đi cùng con.
Thượng Quan phủ bỗng chốc trở nên hỗn loạn.
Tất cả bàn tủ đều bị binh sĩ lục soát, mỗi một ngóc ngách đều chất đầy những thứ lặt vặt sau khi bị làm loạn lên.
Dạ Chí Thần đứng trong phòng của Thượng Quan Ý, cẩn thận kiểm tra mỗi một nơi có thể che giấu.
Đô chỉ huy sứ của Củng Vệ ti nói với Dạ Chí Thần: "Thần Vương, đã tìm kiếm hết một lượt rồi, nhưng không tìm thấy bất cứ chứng cứ nào cả"
Dạ Chí Thần ngẩng đầu tiếp tục quan sát, tầm mắt chợt dừng lại ở chỗ trên tấm rèm ở đoạn rẽ của điện, hắn nói với Đô chỉ huy sứ: "Ở đó"
Đô chỉ huy sứ nhìn qua theo tầm mắt của Dạ Chí Thần, sau đó giẫm mũi chân bay lên trên tìm kiếm một lát ở nơi đó, quả nhiên lấy được mấy bức thư.
"Thần Vương, đúng là có thật này, giấu kỹ thật đấy"
Hắn ta nhảy xuống đưa thư cho Dạ Chí Thần: "Thần Vương, sao ngài biết là ở đó?"
Dạ Chí Thần vừa mở thư vừa trả lời: "Dù nơi đó cũng có bụi nhưng rõ ràng sạch sẽ hơn những chỗ khác nhiều, rõ ràng là thường xuyên tiếp xúc nên mới khiến bụi phủ ít hơn.
Hắn mở thư ra, trên đó biết: Nhất định phải lấy được lòng tin của Hoàng hậu, để dò xét tin tức từ hai phía.
Một bức thư khác viết: Nghĩ cách tiến vào Thần Vương phủ, đợi cơ hội lén tìm cơ mật, đừng để mình bị lộ, hành động cẩn thận.
Còn có mấy bức thư khác là thư trao đổi giữa Hoàng hậu và Thượng Quan Ý.
Sau khi đọc xong, Dạ Chí Thần đưa mấy bức thương khác cho Đô chỉ huy sứ: "Mấy bức thân này vẫn nên cho Đô chỉ huy sứ giữ thì hơn.
Đô chỉ huy sứ và Dạ Chí Thần đạt được mục đích về cung báo cáo.
Sau khi nhìn thấy nội dung mấy bức thư, Hoàng thượng vứt mạnh thư xuống bàn, trợn to mắt, gân xanh nổi lên, giận dữ nói với Trần công công: "Gọi Hoàng hậu đến đây!"
Thấy Trần công công đã nhận lệnh rời đi, Dạ Chí Thần chắp tay nói: "Phụ hoàng, đều do nhi thần không đủ cẩn thận dẫn sói vào nhà, nhưng phụ hoàng yên tâm, nhi thần chưa từng để nàng ta tiến vào thư phòng, nàng ta cũng không biết chuyện bố trí binh lính ở quân doanh hay vấn đề quân sự"
"Trẫm biết, nếu Thượng Quan Ý trộm được chuyện quân sự thì bây giờ Bất Dạ Quốc đã thua trong tay Tây Quận từ lâu rồi."
Hoàng thượng nhìn Dạ Chí Thần bằng ánh mắt tin tưởng, nâng tay lên ra hiệu miễn lễ cho hắn.
Trên đường đi theo Trần công công đến Ngự Thư phòng, Hoàng hậu nhỏ giọng hỏi dò: "Những đại thần kia chọc giận Hoàng thượng à?"
"Sao nô tài biết được chuyện triều định chứ ạ. Sau khi nương nương gặp Hoàng thượng thì mọi chuyện đều sẽ sáng tỏ thôi." Trần công công trả lời khéo.
Sau khi vào Ngự Thư phòng, Hoàng hậu nhìn thấy Dạ Chí Thần cũng đứng một bên thì thầm thấy không vui, trong lòng nhanh chóng có mấy suy nghĩ lướt qua, suy đoán rốt cuộc là chuyện gì, nhưng nét mặt thì vẫn đoan trang hào phòng.
"Thần thiếp tham kiến Hoàng thượng"
Mãi không nhận được lệnh miễn lễ của Hoàng thượng, Hoàng hậu ngẩng đầu tỏ vẻ nghi ngờ, sau đó mấy tờ giấy lập tức rơi xuống trước mặt bà ta, thêm cả nét mặt phẫn nộ như sư tử điên cuồng của Hoàng thượng.
Bà ta cầm thư lên đọc cẩn thận, vẻ mặt lập tức kinh hoảng, vốn dĩ đang khuỵu gối lập tức trở thành cung kính quỳ xuống đất, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin và nghi ngờ khó hiểu.
"Hoàng thượng, đây là gì thế ạ?"
"Đây là chứng cứ ngươi cấu kết với Tây Quận! Hoàng hậu, ngươi còn gì để nói nữa không!"
Trên khuôn mặt lạnh lùng cứng rắn của Hoàng thượng bừng lửa giận đùng đùng, trong ánh mắt nhìn về phía Hoàng hậu như mang theo lưỡi dao sắc bén.
"Thần thiếp không có! Đây rõ ràng là thư có người cố ý làm giả, sau đó đưa đến cho Hoàng thượng, dùng nó để vu tội cho thần thiếp và Hiền Vương!"
Hoàng hậu liếc mắt sang một bên, dù không chỉ rõ nhưng cũng biết là đang nói ai.
Dạ Chí Thần cúi người, nói một cách ngay thẳng: "Phụ hoàng minh giám."
Dạ Chí Thần thấy Hoàng thượng gật đầu với mình thì hiên ngang nói với Hoàng hậu: "Thư này điều tra được từ chỗ Thượng Quan Ý, sau khi nghiêm hình tra khảo nàng ta mới nói ra Hoàng hậu đã thông đồng với Tây Quận từ lâu."
"Đầu tiên là hại Sở Kiều Tịnh, chia rẽ nhi thần và phụ hoàng, thấy binh quyền rơi vào tay Dạ Minh Hiền thì định đợi cơ hội hành động trong ngoài phối hợp, có điều không ngờ binh quyền lại nhanh chóng trở về tay nhi thần, nên vẫn luôn bị trì hoãn"
Dạ Chí Thần chỉ đang nói bừa, hắn muốn xem thử Hoàng hậu sẽ ứng phó như thế nào.
"Nói bậy!" Hoàng hậu tức giận đứng dậy chỉ vào Dạ Chí Thần: "Thần Vương, Thượng Quan Ý ở đâu, ngươi dẫn bổn cung đi gặp nàng ta, bổn cung muốn nói chuyện trực tiếp với nàng ta, xem thử ta thông đồng với Tây Quận kiểu gì!"
"Hoàng thượng, thần thiếp sống đã lâu trong thâm cung, rất ít khi qua lại với tần phi và gia quyến quan lại khác, thấy Thượng Quan Ý xinh đẹp còn nói chuyện hợp nhau nên mới qua lại, nhưng thần thiếp cũng không thông đồng với nàng ta đâu Hoàng thượng!"
"Rất ít khi qua lại? Sao nhi thần nghe nói phu nhân của Lễ bộ Thượng thư, đích nữ của Lại bộ Thượng thư và thê tử nữ nhi của các Tướng quân trong quân doanh đều liên tục vào cung thăm hỏi Hoàng hậu mà nhỉ? Hơn nữa Hoàng hậu chỉ qua lại với Thượng Quan Ý chứ không thân thiết, vậy Hoàng hậu dám lấy tính mạng và vinh quang trăm năm của Bạch gia ra thề không?"
Dạ Chí Thần nhìn chăm chú Hoàng hậu bằng ánh mắt sắc bén như chim ưng, từng bước ép sát khiến Hoàng hậu sững người ra đó không nói câu nào.
"Sao thế, Hoàng hậu không dám à?"
Hoàng thượng lạnh lùng nói một câu, giọng điệu ôn hòa nhưng lại cực kỳ uy nghiêm.
"Chuyện chưa từng làm đương nhiên không sợ bất cứ lời thề nào, nhưng nếu truyền ra bên ngoài e rằng sẽ khiến các vị trọng thần thất vọng."
Dạ Minh Hiên còn chưa xuất hiện mà giọng nói đã vang lên trước.
Dạ Minh Hiên đi vào điện, hành lễ với Hoàng thượng và Hoàng hậu, sau khi xem mấy bức thư kia thì nói với Dạ Chí Thần bằng giọng điệu chứa đựng nỗi giận dữ: "Tam đệ thấy không vu oan được Tưởng gia nên hôm nay muốn giá họa cho mẫu hậu luôn à?"
"Hiên Vương nói chuyện nên cẩn thận, hạ quan và Thần Vương ra ngoài điều tra, tự hạ quan tìm thấy thư, nếu Thần Vương cố ý vu oan thì chẳng lẽ hạ quan cũng là đồng
pham?"
Đô chỉ huy sứ hành lễ với Dạ Minh Hiên, nhưng ánh mắt lại vô cùng lạnh lùng, dù sao thì Củng Vệ ti chỉ nghe lệnh Hoàng thượng thôi.
"Có giá hoạ hay không, đương nhiên trong lòng huynh tự rõ."
Dạ Chí Thần không hề sợ hãi nhìn thẳng vào mắt Dạ Minh Hiền.
"Được rồi!" Hoàng thượng lên tiếng phá vỡ bầu không khí nặng nề.
"Phụ hoàng, Thượng Quan Ý cố ý tiếp cận Hoàng hậu, sau khi lấy được niềm tin thì ra điều kiện dụ dỗ Hoàng hậu và Hiên Vương trao đổi với Tây Quận, đầu tiên là bày binh bố trận hãm hại Tịnh Nhi ở Hồi Hồn phường, nhưng không ngờ chuyện lại phát triển theo hướng bọn họ không thể khống chế. Bây giờ Thượng Quan Ý đã bị người của Tây Quận cướp đi, dù không có nhân chứng nhưng vật chứng rõ ràng, xin phụ hoàng cho nhi thần thời gian, để nhi thần bắt Thượng Quan Ý trở về!"
Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm Hoàng hậu bằng ánh mắt tàn nhẫn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất