Sau khi Lương Nhân bẩm báo, nhiệt độ trong phòng bị vẻ u ám nồng đậm trong mắt Dạ Chí Thần làm giảm xuống, như thể địa long cũng không còn phát ra hơi nóng nữa.
Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn Lương Nhân, trong mắt loáng thoáng có chút giận dữ, nhưng không phải với Lương Nhân mà là với Thượng Quan Ý.
"Tây Quận? Hay lắm, thì ra ta vẫn luôn dẫn sói vào nhà, chẳng trách cạm bẫy lần trước bày trí tinh vi như thế, ngay cả tố cáo cũng không lộ chút manh mối, thì ra là vẫn luôn ẩn nấp trong Vương phủ của ta."
"Thuộc hạ đã phái người đuổi theo rồi."
Khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh cũng lạnh như băng: "Có lẽ không thể đuổi kịp được đâu, nếu chúng dám cướp người thì chứng tỏ đã lên kế hoạch chu đáo rồi, Thượng Quan Bình
đâu?"
"Thượng Quan Bình vẫn còn ở đây, hình như mấy kẻ đó không có hứng thú với Thượng Quan Bình, cho nên đã bị thuộc hạ giam trong hầm giam rồi"
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh đưa mắt nhìn nhau, càng cảm thấy chuyện này không đơn giản.
"Bây giờ cửa cung đã đóng, chỉ đành đợi tới buổi triều ngày mai rồi ngươi hằng tấu với Hoàng thượng" Sở Kiều Tịnh nghiêm túc nói với Dạ Chí Thần.
"Nếu Thượng Quan Bình cả đêm không về, e rằng Thượng Quan gia sẽ cảnh giác. Bây giờ ta có thể vào cung, nếu có chuyện khẩn cấp thì vẫn vào được. Bây giờ đã tối, nàng chỉ cần đợi trong tẩm điện thôi, những chuyện khác cứ để ta làm"
Dạ Chí Thần dặn dò Sở Kiều Tịnh xong thì cùng Lương Nhân biến mất trong bóng tối của trạch viện.
Tiếng vó ngựa chạy nhanh của hai chú ngựa chiến khiến đêm tối càng có vẻ yên tĩnh hơn.
Sau khi chạy thẳng tới Hoàng cung, thị vệ gác cửa truyền tin đến cho Hoàng thượng, Dạ Chí Thần nhanh chóng gặp được ông.
"Nếu không phải chuyện vô cùng khẩn cấp thì chắc chắn nhi thần sẽ không làm phiền phụ hoàng, chỉ là.." Sau khi kể lại toàn bộ mọi chuyện, Dạ Chí Thần quỳ một gối xuống đất: "Nhi thần xin chỉ dẫn binh bắt Thượng Quan gia, giao cho nhi thần thẩm vấn."
"Chuẩn."
Vốn dĩ Hoàng thượng còn hơi buồn ngủ, nhưng lúc này trên khuôn mặt uy nghiêm đã lộ vẻ tức giận, trong mắt cũng mang theo sự quyết đoán và rét lạnh.
Chẳng mấy chốc.
Dạ Chí Thần đã sắp xếp cho người ngăn chặn tất cả lối ra của Thượng Quan phủ.
Hắn cưỡi một con ngựa cao to đứng trước cửa Thượng Quan phủ, phía sau là mấy đội quân thẳng hàng nâng cao đuốc, chiếu sáng ngoài cửa như ban ngày.
Sau khi nghe thấy tiếng gõ cửa, người gác cửa run rẩy đi tới, xuyên qua khe cửa nhìn ra ngoài, sau đó sợ đến mức ngồi bệt xuống đất, hô to với bên ngoài: "Các ngươi... Các ngươi là ai?"
"Phụng ý chỉ của Hoàng thượng đến đây, ngươi còn không mau mở cửa!"
Lương Nhân vừa nói thế, người gác cửa đã thấy mềm nhũn cả người.
Nhưng hắn ta vẫn cố gắng mở cửa, binh sĩ mặc áo giáp lập tức xông vào trạch viện, ánh đuốc chiếu sáng mỗi một ngóc ngách.
Tất cả mọi người ở Thượng Quan phủ đều bị làm ồn, gia chủ Thượng Quan Đình khoác áo đi ra khỏi phòng ngủ, cau mày như vẫn hơi không hiểu rõ mọi chuyện thế nào. "Các ngươi là ai mà đêm hôm lại xông vào nhà dân thế này!"
Thượng Quan Đình tức giận trừng mắt nhìn đám người, hơi nóng thở ra biến thành những làn sương trắng trong đêm tối.
Nét mặt Dạ Chí Thần vô cùng lạnh lẽo, hắn nhảy xuống từ trên ngựa, tiếng giày lộp cộp vang lên, bước từng bước về phía Thượng Quan Đình như bóng ma.
Sau khi Thượng Quan Đình thấy rõ người trước mặt, dù cơn giận trong lòng vẫn chưa biến mất, nhưng nhiều hơn là nghi ngờ bất an, ông ta lập tức chắp tay hành lễ. "Thần Vương làm thế này là sao đây?"
"Thượng Quan gia cấu kết với Tây Quận, bắt hết cho ta, không được bỏ qua cho bất cứ một ai"
Dạ Chí Thần lạnh lùng nói ra lời này, ngón tay vẫy nhẹ bên tai.
Binh sĩ xung quanh nhanh chóng hành động chạy vào từng góc của Thượng Quan gia, tiếng ồn ào lập tức bao phủ khắp đêm tối.
"Thần Vương, có phải có hiểu lầm gì trong chuyện này không, hạ quan làm quan mấy năm vẫn luôn trong sạch, sao có thể cấu kết với Tây Quận được, Thần Vương, hay là.."
"Có hiểu lầm hay không chỉ cần điều tra là biết."
Dạ Chí Thần ngăn không cho Thượng Quan Đình tiếp tục lải nhải, đi thẳng về phía đại sảnh phòng tiếp khách ngồi lên ghế đầu.
Ánh mắt sắc lạnh của hắn lẳng lặng nhìn ra bên ngoài, áo khoác màu đen rũ xuống một bên trong càng nghiêm khắc hơn.
Không lâu sau đó, tất cả thị nữ, gã hầu và thủ vệ đều bị bắt vào sân.
Có người sợ hãi đến mức ngất xỉu, những thị nữ nhát gan thì không nhịn được mà kêu rên khóc lóc.
"Im miệng, nếu không cái mạng nhỏ của ngươi sẽ không còn đâu." Một binh sĩ bên cạnh quát thị nữ bên dưới.
"Thượng Quan đại nhân, mời."
Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn Thượng Quan Đình, thấy ông ta dù sợ hãi nhưng vẫn tỏ vẻ tức giận, trong lòng nhanh chóng phán đoán vẻ mặt này của ông ta là giả hay là thật.
Sau khi đến Củng Vệ ti, Đô Chỉ huy sứ của Củng Vệ ti chắp tay hành lễ với Dạ Chí Thần, sau đó trói Thượng Quan Đình lên đài tra khảo.
Dạ Chí Thần cúi người nhìn nét mặt sợ hãi của Thượng Quan Đình, cầm lấy thanh sắt đã đun nóng Đô chỉ huy sứ đưa tới, giơ cao trước mặt Thượng Quan Đình, nhìn chằm chằm vào mắt ông ta.
"Rốt cuộc các ngươi cấu kết với Tây Quận như thế nào, nói!"
Thượng Quan Đình bị Dạ Chí Thần dọa sợ đến mức liên tục run rẩy, sắc mặt thoáng chốc trở nên tái mét, há miệng run rẩy trả lời.
"Thần Vương, ta thật sự... thật sự không biết rốt cuộc có chuyện gì, cấu kết với Tây Quận gì cơ, ta thật sự không có mà!"
"Chưa thấy quan tài chưa đổ lệ."
Dạ Chí Thần nói xong thì bèn đưa thanh sắt bốc khói trắng đến gần Thượng Quan Đình hơn, tựa như ngay sau đó sẽ có thể nghe thấy tiếng lách tách khi da thịt bị đốt cháy. "Không không không... Thần Vương, ta cầu xin ngài, đừng... Ta thật sự không biết mà, dù ngài có làm ta bỏng chết thì ta cũng vẫn không biết thôi!" Thượng Quan Đình nhằm chặt hai mắt nhưng vẫn không thể giấu được vẻ sợ hãi, thậm chí nước mắt cũng chảy xuống từ gò má già nua.
Dạ Chí Thần thấy ông ta vẫn không chịu thừa nhận, nhớ đến bọn Tây Quận mà Lương Nhân từng nói kia dường như cũng không quá hứng thú với Thượng Quan Bình, cũng đoán hòm hòm được có lẽ Thượng Quan Đình thật sự không biết gì cả.
Hắn đặt thanh sắt trước mặt Thượng Quan Đình, có thể nhìn thấy khuôn mặt già nua kia lóe lên ánh đỏ dưới sự chiếu rọi của thanh sắt.
"Cách đây không lâu cháu gái Thượng Quan Ý kia của ông cấu kết với người của Tây Quận trốn khỏi Thần Vương phủ, ông dám nói Thượng Quan gia các ông không có liên hệ với Tây Quận à?"
"Thượng...Thượng Quan Ý? Thần Vương, đó không phải cháu gái gì của ta cả, ta có một tỷ tỷ, hai muội muội, chỉ có một cháu gái là Thượng Quan Nhược, Thượng Quan Ý đó hoàn toàn không thuộc dòng của ta"
Dường như nghĩ đến điều gì đó, Thượng Quan Đình lập tức mở mắt nhìn về phía Thần Vương với vẻ kích động.
"Lúc đó Thượng Quan Ý cầm theo một bức thư, nói là nữ nhi của một đường muội do thiếp thất sinh ra ở quê của ta. Vì mẫu thân của nàng ta đã chết, đi tới bước đường cùng nên mới đến nương nhờ. Lúc đó vì nàng ta mang theo rất nhiều châu báu, ta nhất thời nảy lòng tham nên mới thu nhận và giúp đỡ nàng ta mấy năm, Thần Vương, nói không chừng, nói không chừng Thượng Quan Ý kia...
Dạ Chí Thần đánh mắt nhìn Thượng Quan Đình, thấy ông ta không giống như đang nói dối thì giao ông ta lại cho Củng Vệ ti, sau khi ra lệnh phải trông coi nghiêm ngặt thì vào cung bái kiến Hoàng thượng.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất