Dạ Chí Thần đã không muốn nghe bất cứ lời tranh cãi và dối trá nào của Thượng Quan Ý nữa, hắn nói thẳng với Lương Nhân: "Nhốt hai người này vào Tông Nhân phủ, ngày mai bẩm báo với phụ hoàng rồi xem xử lý thế nào." 

"Vâng." 

Thượng Quan Ý lùi về sau hai bước tránh khỏi Lương Nhân, trợn to mắt nhìn Dạ Chí Thần với vẻ khó tin. 

"Không, chàng không thể làm thế được, ta có ơn với chàng, chàng làm như thế là vong ơn bội nghĩa, truyền ra ngoài sẽ bị người người chửi rủa" 

"Ngươi cảm thấy ta sẽ quan tâm sao?" 

Dạ Chí Thần ngước mắt nói, hoàn toàn không thèm để tâm, sau đó trong mắt lộ vẻ dữ tợn: "Vốn dĩ vì một kiếm đó mà ta đã định giữ lại chút danh dự cuối cùng cho ngươi, nhưng ngươi thật sự không nên động đến Tịnh Nhi! Ngươi đỡ cho ta một kiếm, hôm nay ta sẽ trả lại cho ngươi." 

Sở Kiều Tịnh nhanh tay lẹ mắt giật lấy dao găm Dạ Chí Thần vừa lấy ra, nghiêm túc nhìn vào mắt hắn. 

"Một người có thể giết chết con mình như nàng ta sao có thể hy sinh đỡ kiếm cho ngươi được, nói không chừng trong chuyện này còn có ẩn tình khác. 

Ánh mắt Dạ Chí Thần càng trở nên u ám hơn, cầm lấy dao găm đi về phía Thượng Quan Ý. 

"Không! Dạ Chí Thần, chàng không thể nhẫn tâm như thế! Nếu không vì chàng, sao ta có thể bị hắn ta làm nhục được! Tất cả trong sạch và danh dự kiếp này của ta đều vì chàng mà tan thành mây khói, ta sống trên cõi đời này như một vũng bùn nát, Dạ Chí Thần, đây đều là lỗi của chàng!" 

Thượng Quan Ý sợ hãi lùi về sau hai bước, cuối cùng không kiềm chế được cảm xúc trong lòng nữa, gào thét ra tất cả oán hận trong lòng một cách thảm thiết. "Ý Nhi, muội.." Thượng Quan Bình nhìn nàng ta bằng ánh mắt khiếp sợ. 

"Ngươi đừng gọi ta là Ý Nhi, nghe thôi ta đã thấy buồn nôn rồi! Thượng Quan Bình, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám leo lên giường của ta! Mỗi lần nhìn thấy ngươi ta đều muốn băm thây ngươi ra! Ta hận ngươi, nhưng ta lại không thể không giữ ngươi lại, ngươi có biết vì sao không? Ha ha... 

Hai mắt Thượng Quan Ý đỏ bừng, nàng ta cười điên cuồng như đã không còn lý trí. 

"Vì ta muốn lợi dụng tên ngu ngốc là ngươi! Ha ha.." 

Thượng Quan Bình không nhịn được tiến lên dùng hết sức lực tát mạnh Thượng Quan Ý một cái, khiến nàng ta ngã xuống đất, máu tươi chảy xuống từ khóe miệng. 

Thượng Quan Ý cười đến mức chảy nước mắt, nàng ta ngước mắt nhìn về phía Dạ Chí Thần bằng ánh mắt tràn đầy oán hận, sau đó chỉ tay về phía Sở Kiều Tịnh. 

"Chàng vì nữ nhân thấp hèn này mà đưa di vật duy nhất mẫu phi của chàng để lại cho nàng, Dạ Chí Thần, chàng xem ta là cái gì, xem ta là cái gì!" 

Sở Kiều Tịnh thầm thấy kinh ngạc, có lẽ di vật duy nhất mà nàng ta nói chính là miếng ngọc bội kia. 

"Đồ đê tiện này!" 

Thượng Quan Bình nghe thấy thế thì lại muốn giơ tay ra, Lương Nhân nhìn thấy ánh mắt của Dạ Chí Thần thì bắt lấy tay hắn ta, kéo hắn ta đi. 

"Thượng Quan Ý, tự gây tội không thể sống. Dẫn đi!" 

Dạ Chí Thần không muốn nhìn nàng ta thêm một phút giây nào nữa, xoay người nghe giọng nói của Thượng Quan Ý càng ngày càng xa. 

Sau khi Thượng Quan Bình và Thượng Quan Ý trong phòng đều đã bị đưa đi, bầu không khí bỗng trở nên yên tĩnh. 

Mai Anh đang muốn đi dọn mảnh vỡ chung trà Dạ Chí Thần vừa ném thì bị Dạ Chí Thần bảo lui xuống. 

Sau một tiếng kẽo kẹt, cánh cửa đỏ điêu khắc hoa văn dơi cát tường đóng lại. 

Sở Kiều Tịnh nâng mắt nhìn vào mặt Dạ Chí Thần, hắn vẫn luôn nhắm mắt, không biết rốt cuộc trong lòng hắn đang nghĩ gì. 

"Thì ra.." 

Sở Kiều Tịnh cất lời, nhưng cũng không nói ra được những chuyện giường chiếu kia, dù Dạ Chí Thần cũng không có quan hệ thân mật với Thượng Quan Ý, nhưng có lẽ đây vẫn là một con dao nhục nhã nhất cắm vào lòng một nam nhân. 

Dạ Chí Thần chậm rãi mở mắt, quay đầu nhìn về phía Sở Kiều Tịnh. 

Trong mắt hắn không hề có vẻ mất kiên nhẫn, không thích, hay không vui, chỉ có sự gắn bó như thể trong thiên địa chỉ còn lại hai người. 

"Ngày đó Thượng Quan Ý đỡ kiếm cho ta, ta không thể báo đáp, nhưng không ngờ chuyện này lại có khả năng còn có ẩn tình. Tịnh Nhi, cảm ơn nàng. 

Dù nét mặt của Sở Kiều Tịnh vẫn lạnh lùng hờ hững như thường ngày, nhưng ngón tay không ngừng đan chéo trong ống tay áo vẫn thể hiện sự bất đắc dĩ của nàng, chỉ ngơ ngác đáp một câu: "Không cần đâu." 

Dường như gặp phải chuyện tình cảm phức tạp thế này là Sở Kiều Tịnh sẽ không biết phải giải quyết ra sao. 

Ở thời hiện đại dù phải thực hiện các nhiệm vụ tàn khốc hay làm các nghiên cứu đáng sợ, trong lòng nàng cũng không có chút dao động nào. 

Vì nàng chưa từng ở cạnh ai, cũng chưa từng có ai ở cạnh nàng. 

Nàng bấm ngón tay ép bản thân lấy lại bình tĩnh, giọng nói vẫn trong trẻo lạnh lùng như dòng suối mùa thu đã đóng một lớp băng mỏng. 

"Nếu có gì cần ta giúp thì Vương gia cứ nói." 

"Nàng không thắc mắc tại sao ta vẫn luôn không động vào Thượng Quan Ý à?" 

Dạ Chí Thần nhìn chằm chằm vào mắt Sở Kiều Tịnh, muốn nhìn thấy trong đó sự quan tâm với hắn. 

"Đúng là hơi ngạc nhiên, ta vẫn luôn cho rằng ngươi rất yêu nàng ta, nàng ta là viên ngọc quý trong đáy lòng của ngươi." 

Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Chí Thần, dù cố ra vẻ bình tĩnh nhưng trong mắt nàng vẫn có chút dao động, cánh cửa trong lòng như mở ra một khe hở, có làn gió ấm áp không ngừng thổi vào. 

Dạ Chí Thần phát hiện ánh mắt Sở Kiều Tịnh nhìn về phía mình có sự thay đổi, trong lòng lập tức như có nai con chạy loạn, nhưng nét mặt vẫn không thay đổi, có điều vẻ mừng rỡ trong mắt và nụ cười trên khóe miệng đã bán đứng hẳn. 

Hắn xoay người tiến lên hai bước, ngón tay thon dài đặt lên vai Sở Kiều Tịnh, nhẹ nhàng giữ nàng trong tầm mắt của mình, trong giọng nói mang theo sự ấm áp và mùi thơm tươi mới của tháng tư. 

"Tịnh Nhi, ta không động vào nàng ta là vì ta không thích nàng ta. Hôm đó nàng nói ta chỉ nên chịu trách nhiệm với Thượng Quan Ý, bây giờ nàng đã biết ta nên chịu trách nhiệm với ai rồi chứ." 

Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Dạ Chí Thần, tim Sở Kiều Tịnh thoáng chốc đập dồn dập. 

Nhưng khi thấy áo gấm trên người hắn, Sở Kiều Tịnh chợt nhớ tới thân phận và địa vị của hắn, lập tức nói. 

"Không có Thượng Quan Ý thì cũng sẽ có người khác thôi. Dạ Chí Thần, ta muốn trong lòng nam nhân ta thích chỉ có một mình ta" 

"Mấy lời tình sâu nghĩa nặng ai cũng có thể nói được, Tịnh Nhi, sau này nàng sẽ hiểu" 

Dạ Chí Thần thấy Sở Kiều Tịnh không gọi mình là Vương gia nữa, hắn cũng biết người được chỉ trong câu nói kia chính là mình, nụ cười trên miệng và trong khóe mắt càng rõ ràng hơn. 

"Miếng ngọc bội kia... là di vật duy nhất mẫu thân ngươi cho ngươi, sao ngươi lại cho ta?" 

Sau khi nhận được tình yêu thương từ Sở gia, Sở Kiều Tịnh cảm thấy tình cảm với cha mẹ vẫn luôn là tình cảm dịu dàng nhất trong đáy lòng. 

"Mẫu phi nói với ta, nếu ta yêu nữ tử nào thì có thể đưa ngọc bội đó cho nàng. Mẫu phi nói đây không chỉ là sự nghiêm túc với nữ tử kia mà còn để minh chứng để cả đời này không phụ lòng nàng. 

eyJpdiI6ImJaSFJTeFIrWVNcL1wvajdjTmFsYnpFdz09IiwidmFsdWUiOiJOVWhMZTNoRFZxNFdCRk56RlZjRTJmMWRnUjJiYTVRdVRtbkFcLzNJa2JHS2RLWXlHbzNqTTNTYkNtWmUwcmppVXBiT3NYV0N0VGpHQnVKTDVqa1ZZNWoxK0dWTFdrTklXZm1zZ2VBSDFyblZqeGtmQVUzeEI4XC9BVXZpVnNnYUNUZnZ3Z3ZLR1VuZEZydjlhanBtQUd0TWY5dTBKWTErb0ZZd2s2RDdDRFFxNjhJTDJINmdPSkdDcGNVTVNQWlYrZ3ZreGtqUzhIVzcwajJ5NndHbVJ2UE9hSHBPNjFwQW5Td0s5K1AxblFzR0l2QlRscHVNVUdLdUpRU0ErcGRWS2pwK01sbHdkcDhLQ1A5QUoyUWk2czNDOXE3T01ucHBtTnBCTWJVS0tYUVdEbWNIbXFWWWdEeXhrR01NVFYyeFRLIiwibWFjIjoiYzlkMDcxMWE5ZTE0N2NjMDg1OGZmMWQ2MTI2MDAwNzA0NTg4MTZmYTNiZDIyN2JjYTQ3MzExMmQ5ZjVlNmI3YSJ9
eyJpdiI6Ikp5OGhEalFBUXZzRVdPWVhNMGFRdGc9PSIsInZhbHVlIjoiQXo5RlpHY2U1N3pTamJYY1lscG5NYWo1NVl0cmFXeHRVXC9aK3VBWXFBWlVtTndWWUJPK09WNU5iT2JUQTAyZVZpVEUzU1hOS0RlaVN3K2VjZnZPNHRJWHd1bk5ueGRWYXRiU0FOdHA3dVhjMndHazkyQWRrS2UxNTNvak5uMlwvUEM0TkYxWEhBNTNoTVwvU2xMSWV1M0FKeG15TERrdmE4eTNDSVNTQzJ2dWc1RDd5M2JNdUlpK2hQTGkxMGR4aFhCWnV3WE1NZ2lDTlYzNWlZOEEya21zOTFjaTdlTmhidnZlNjZlTXlock9Sa3NFaGw2V0JDelprbDd4Q3V1b1wvTmlnWXpPVnVPbDBuMHV0aGtIeWM2azcwaXk5OHB5Sm40YXZEeTl4K3ZmODdrcmFoa1wveFhEVTA2NHU4SHUxM0c3WTUwVG9GWVdrdmVWK3lpcGxnNTNpTCs2eFwvb2lMWFRGTmRDdEJRdlwvWDRzVjlpVysyZGNOM3BsZ0ZHWlwvamZiWnc5YVd1SVhoT1B4dW5mSExqQU1Wc2U4RzI3WFVoNTJiWUR4QjJEaUZLQVpYdUVSYnZDMjZ3ZU96U1wvNFdqQzBTV1wvMUVDZzZIcVdlNk4yYWhHT1ZxaW5jRDI4XC9mMmpwYnIxVnhOMUxLd2VScjBkdHBIUDMxXC9zMTUxOWl6ck55ZVlkTWpYSEZ0QU9aWkh6dTNtNXJWekhJWU5JbzB2UWxcLzl5dTMwNnB5a2ljOUluY2lCVlM1cXNEamJcL0VNVWlqa1lJcHd5SUJkZG12dFJrWFdrQldENWhKclRQaWh6aHloV0JRZFNlUzlwTGhRK25sVkNmOVp4VzZnVFwvQkxDdm0xOGlKdTR4cTdMbEs5cm9Udk03WGpzZXF1S1g4c1p2YjgyazdmVWRsSXhkVTc0UjVCNnZlZGdoSURFbVFVNWp4cE5PMXBsODZyN3NDQm9jMHVNbGNCMWdiKzd0Q3ZNeWNSdloxVVF3SDkzTFZIYjVzbzdUNkRTejNaeFRmZVZmTys0S3pXWHo4Wlhld3hOUzRsRmdOWElHVkYxVEZlaTdRZlNjN1B1RG82RlA2ND0iLCJtYWMiOiIxMzc1NDg3Y2RmODJmMGEyZTZlYmVhYzgzODBhOTgzM2VlMTkwYzgzYTIxNDJlMTQ5MTVmOTIwMWU5NzJkODNmIn0=

"Trông tướng mạo và đặc điểm trên người thì có vẻ là người của Tây Quận"

Advertisement
x