Sau lưng vang lên âm thanh rừng trúc lay động tạo thành tiếng xào xạc, Sở Kiều Tịnh quay đầu lại thì thấy bóng dáng cao ngất của Dạ Chí Thần đang đi về phía mình. 

Thấy đã bắt được người, trong đôi mắt Dạ Chí Thần lóe lên vẻ tàn nhẫn, đợi sau khi thấy rõ người trước mặt, trong giọng nói lạnh thấu xương cũng chứa đựng chút nghi ngờ. 

"Thượng Quan Bình?" 

Thượng Quan? Nghe thấy cái họ này, trong lòng Sở Kiều Tịnh lập tức có suy đoán, e rằng chuyện này có liên quan đến Thượng Quan Ý. 

"Dẫn về Vương phủ!" 

Dạ Chí Thần nhìn Thượng Quan Bình bằng ánh mắt sắc bén như dao, sau khi nói xong bèn muốn dẫn Sở Kiều Tịnh rời đi. 

"Chủ nhân, mọi người đi trước đi, ta sẽ đưa hắn ta về sau." Dư Tây nói với vẻ giận dữ. 

Sở Kiều Tịnh gật đầu rồi trở về Vương phủ cùng Dạ Chí Thần. 

Hai người đi tới viện của Sở Kiều Tịnh, một trái một phải ngồi ở chính điện, Mai Anh dâng trà cho hai người xong thì cung kính đứng bên cạnh Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần nói với Lương Nhân: "Đi gọi Thượng Quan Ý đến đây." 

Thượng Quan Ý thấy Lương Nhân vội vàng tời chuyển lời thì thầm thấy vui mừng, cho rằng Dạ Chí Thần đã chấp nhận cái chết của Sở Kiều Tịnh, sau khi thương lượng với Sở gia thì muốn lập nàng ta thành Chính phủ. 

Nàng ta sờ tóc mai, vừa mừng vừa lo nói với Lương Nhân: "Để ta thay quần áo trước đã, ngươi đi nói với Vương gia là ta sẽ đến ngay. 

Trên mặt Lương Nhân thoáng lộ vẻ lạnh lùng: "Đừng để Vương gia đợi lâu, Trắc phi đi ngay đi." 

Thấy sắc mặt của Lương Nhân, trong lòng Thượng Quan Ý thoáng cảm thấy bất an, nhưng cũng không nghi ngờ quá nhiều mà lập tức đi theo Lương Nhân. 

Trên đường đi nàng ta còn suy nghĩ, nếu Dạ Chí Thần thật sự hồi tâm chuyển ý thì dù nàng ta có phản bội Bắc Thanh cũng phải ở bên cạnh Dạ Chí Thần. 

Đến cửa chính điện, Thượng Quan Ý lập tức giả vờ lo lắng, hai tròng mắt cũng ươn ướt. 

Lúc vừa đi qua ngưỡng cửa sắp lên tiếng thì thấy một nam nhân đang quỳ phía trước, nàng ta nhất thời hoảng hốt. 

Sau đó ngước mắt lên thì thấy Sở Kiều Tịnh đang ngồi ngay ngắn nhìn về phía mình, Thượng Quan Ý ngây người đến mức quên đặt chân xuống. 

"Thượng Quan Trắc phi, đến đây xem thử ngươi có quen người này không" 

Sở Kiều Tịnh nhìn Thượng Quan Bình bị Dư Tây đánh đến mức sưng mặt sưng mũi, thì ra Dư Tây nói mình đến sau là vì muốn đánh hắn ta một trận cho hả giận. 

Thượng Quan Ý bỗng chốc hoảng hồn, chân còn lại suýt không vượt qua được ngưỡng cửa, cũng may Phù Dung bên cạnh lập tức đỡ nàng ta, nàng ta mới không bị ngã quỵ dưới đất. 

"Phật tổ phù hộ Vương phi bình an vô sự, ta nghe thấy tin tức này cảm thấy buồn đến mức không còn sức lực gì, hiện tại nhìn thấy Vương phi, cuối cùng ta cũng thấy yên lòng được rồi." 

Dứt lời, Thượng Quan Ý rơi nước mắt, mượn động tác giơ tay lau nước mắt giấu đi sự hoảng hốt. 

"Người này là.." Thượng Quan Ý giả vờ nghi ngờ nhìn về phía Thượng Quan Bình, trong lòng vốn còn đang hy vọng, nhưng khi thấy rõ khuôn mặt của Thượng Quan Bình, cảm giác sợ hãi càng bao phủ khắp trái tim, ngoài mặt cũng không nhịn được mà để lộ ra một chút: "Biểu ca, sao huynh lại ở đây? Huynh thế này là ... 

"Xem ra ngươi không biết chuyện này?" Dạ Chí Thần nhìn về phía Thượng Quan Ý, nhưng lại như đang xem một vở kịch. 

"Biết? Biết chuyện gì cơ? Vương gia đang nói gì vậy?" Thượng Quan Ý hoang mang nhìn về phía Dạ Chí Thần, trên khuôn mặt nhỏ nhắn mềm mại lộ vẻ vô tội. 

Sở Kiều Tịnh nhìn vào đôi mắt vô tội long lanh của nàng ta, không khỏi cười khẩy: "Thì ra đây là biểu ca của ngươi. Hắn ta tìm đến tổ chức sát thủ, trả tiền thù lao không chỉ gấp hai lần để lấy mạng ta, nhưng việc này không thành, ta vẫn còn sống khỏe mạnh" 

Nàng cẩn thận nhìn chằm chằm tất cả cảm xúc trên mặt Thượng Quan Ý, nếu nàng ta không biết, có lẽ nàng ta sẽ thấy ngạc nhiên, nhưng bây giờ dù nàng ta cố gắng che giấu vẫn không thể giấu được nỗi sợ hãi. 

Sở Kiều Tịnh càng chắc chắn chuyện này có liên quan đến Thượng Quan Ý. 

"Biểu ca, sao huynh có thể làm ra chuyện độc ác thế này, giết người là tội nặng, phải vào nhà lao đấy! Dù huynh vì tốt cho ta cũng đừng làm ra chuyện tội ác tày trời như thế chứ. Biểu ca, nếu ta mà biết chắc chắn ta sẽ ngăn cản huynh! Sao huynh lại hồ đồ vậy hả biểu ca!" 

Thượng Quan Ý bất mãn nhìn về phía Thượng Quan Bình, còn lộ vẻ oán hận. 

"Biểu ca, huynh làm thế có từng suy nghĩ cho ta chưa? Huynh đang đẩy ta vào tình cảnh bất nhân bất nghĩa đấy!" 

Thượng Quan Bình nghi ngờ nhìn Thượng Quan Ý, thấy nàng ta che bụng mình, thầm nghĩ nếu kéo nàng ta vào chuyện này e rằng sẽ không bảo vệ được đứa trẻ trong bụng, tất cả cảm xúc trên mặt hắn ta hoàn toàn biến mất, đang định lên tiếng ôm hết tội vào mình thì Dạ Chí Thần đã nói. 

"Thượng Quan Ý, đứa trẻ trong bụng ngươi là của hắn ta đúng không. 

Ánh mắt sắc bén của Dạ Chí Thần sao có thể bỏ qua vẻ mặt và động tác nhỏ của hai người được, hắn lập tức đoán ra chân tướng. 

Cả Sở Kiều Tịnh và Thượng Quan Ý đều xoay đầu nhìn về phía hắn, nhưng Sở Kiều Tịnh là bị lời nói của hắn làm kinh ngạc, còn Thượng Quan Ý là không ngờ Dạ Chí Thần có thể đoán ra, còn nói thẳng trước mặt mọi người. 

Trong lòng Sở Kiều Tịnh như có một viên đá lớn rơi xuống, khiến mặt nước đang yên tĩnh trở nên dao động, nhưng nét mặt của nàng vẫn rất bình tĩnh, chỉ có trong mắt thoáng lộ vẻ ngạc nhiên. 

Con của Thượng Quan Bình, chẳng lẽ... 

Nhưng vì sao Dạ Chí Thần lại biết đó không phải con của hắn mà là của Thượng Quan Bình? 

Trong mắt Dạ Chí Thần đã có mấy phần lạnh lẽo, ngón tay khớp xương rõ ràng của hắn đặt trên bàn, nhìn hai người trước mặt như đang nhìn mấy kẻ nực cười cùng cực. 

"Từ ngày cưới nàng ta vào phủ đến nay, ta chưa từng động vào nàng ta, sao có thể có thai được?" 

Lời này như sấm chớp giữa trời quang, Sở Kiều Tịnh bắt đầu hơi ngơ ngác rồi, Dạ Chí Thần vừa nói gì cơ? Chưa từng động vào? 

Trong lòng nàng như có một mầm cây nhỏ đang cố gắng nhô lên, khiến Sở Kiều Tịnh không biết phải làm sao, vì nàng loáng thoáng cảm thấy bản thân hơi vui vẻ, còn hơi mừng rỡ nữa. 

Thượng Quan Ý như bị người khác giáng mạnh một bạt tai, đặc biệt là trước mặt Sở Kiều Tịnh, nàng ta cảm thấy da mặt của mình đang bị người ta lột xuống một cách vô tình. 

Thượng Quan Bình thấy thế thì vội vàng cầu xin Dạ Chí Thần: "Thần Vương, là ta hèn hạ xấu xa làm ra chuyện vô liêm sỉ này, nhưng ta thật lòng yêu thương Ý Nhi, cho nên đêm đó mới không nhịn được. Thần Vương, cuộc đời này ta chưa từng cầu xin bất cứ ai, nhưng hôm nay ta xin ngài bỏ qua cho Ý Nhi và đứa bé trong bụng nàng, tất cả tội lỗi cứ để một mình ta gánh chịu!" 

Ánh mắt nhìn về phía Thượng Quan Ý của Dạ Chí Thần không có chút cảm xúc nào, cất giọng nói lạnh lẽo sắc bén tựa như băng. 

"Bỏ qua cho đứa bé trong bụng? Thượng Quan Bình, ta thật sự không biết nên nói ngươi si tình hay ngu xuẩn nữa, đứa trẻ trong bụng nàng ta đã vì hãm hại Tịnh Nhi mà bị nàng ta tự tay giết chết từ lâu rồi." 

eyJpdiI6Inl0Z1dSS2cyY012RldTY3lDT0xTb3c9PSIsInZhbHVlIjoibUdEYmlqMVFKaWRQTW5XSVF2cUxwY1FMZXFWZDR4MFwvbnI2TFRwM1RXOWZ2OUhkYXZ0MTdoSXROWlFVeWtVZXZJeFJmZ3NnSWhMRjVPQzJHWEJlMTlzbWxJZ3Z1cEFPckFzdHNqUVwvU1cyOTU3dEpPcTExT28xXC9SQk5wSmpiY3JFNVlocmQ1ZkN4ZW5wVDE3MXlzd3lwTGpObUxiSmlIeThyS3dQSVBZQ1o3ZW9Wa2pMVTV5ajh3MHhmOCtoeTQ4Rzg0RVNqa29PbmJzNmsxQWRReUs2b0FJWXZNWWFqOWR0aEE1dzhlSXdENHZSVGFNZitQT0c1TTEzMlZyRWsrUUtWcjEzN1k2NVhmcFlaemJwbExzSUluMzR5RmhoWFdpQ1BhXC9oeHY4Mko3djc1ZElWSTFlcG9MUzBIeGtDK1Z0TE43Yjd1SlNpazVYVUZaNmFKVzVxTUR0NEZlYUN1RTFHNXpNR0RONytQZGQwYXlGaTNPejM5U2c2MlpLY1pScm1WMjNGdEZnd21SbjV6aFNmUHdtcDZzM1p4K0NWTExUY0xQZ3B6ME5ET2JianIzK3B0WmJGRzJ1cDNEdWxXVjF3OVE0QUM4QkFzdkJkS3ROeXM3U3dTMVZqSUtpcVwvb3N3T1k1VEMzXC9xVUpTM3FpSmJQeWpmYmFBbXNJUlBpOU5NRTVFbWhNalZqQWR2M092NDJhS3hZUDUxeVBvSWtxREhhMUwyaXI0cWVZQXQxcmxIRDBTUGV5SEVwRFBiWjBrNVVFQ2dhc1VKTVljWkpkZ1ZYUHd6UWR3dGdvdUhaczlKenlYemtaM284NmNQdVVGQUYzSmdMdXlOMURJTDhcL2UiLCJtYWMiOiJhMGZhOGYyMDFlMTM3OTRiMTMyYTBhNWM3NDVhMWEwMjczY2VmZDhkOWYwZDhjMTAwMWViNGEyYmJlYWQ0MGVlIn0=
eyJpdiI6ImNENGliZlZPZFdlRTQ5dTRwV3M0QlE9PSIsInZhbHVlIjoiRENZS3V4djU2WDJaT2pXNklIeVZJdlJmR0lOT0tpakp6dDQ5djVkMjVPc0QrTVY2aGxGNGxpYWtyUVhHYUx3QnRDTlwvY2tqUWQ4YStCY1VUeXBSWklNalFxalZ5c1NYbU1zeWRXVGNBblZcL0FKMk5VTHdJOVByVlJGdXdQSWJiZllXRUZIM2pIWXM4NnptYW41b2RvOEhcL2w3N2tjS21QVWZvVEN4RDBBUzBBU1kra25TelhRaGM0UStpR08wZmNqdFJrK0pjWlwvK2FtQUhBckVHU0hsSjVVbGJNK3lIbTRVdVhvOTFxdkhNcG9uU1JJXC9DTTVcLzVPMGxhMXdFUXBqcDR2RFU0d3lmbWZ2U29ZemE4ajlkemZIdmhnRXlcL01oVXFiYzFEMzNZU2Z0TUR3dnk3cHd2bSthUjlpK0VEQzdNdzJacFpsb1NzSU85WTdsMmhTOXI5dmVcL1BiUHFhbHBWVGZvUmw5QmVmZ0U9IiwibWFjIjoiMjZlMWFlNjdhNmRhYWVlMTg4YjRkZjQzYTY1MzU5NzIwZGE1NTljYjMxOWM0ZThmZmEzNjkyODc1ZDRmNWJmZSJ9

"Thượng Quan Ý, chuyện đã đến nước này, ngươi còn định nói dối thế nào nữa! Có phải tiếp theo còn định hãm hại cả ta không!" Giọng nói của Dạ Chí Thần càng lạnh lùng hơn.

Advertisement
x