Dạ Chí Thần nhìn thấy Sở Kiều Tịnh rơi vào nguy hiểm, đang muốn chạy như bay đến thì lại bị Dư Tây ngăn cản đường đi, chỉ có thể tiếp tục giải quyết người phía trước.
Nhưng vì nghĩ đến Sở Kiều Tịnh nên hơi mất tập trung, bị người trước mặt nắm được sơ hở đánh một chưởng lên ngực, ngã thẳng xuống đất không đứng dậy nổi.
Hắn chỉ có thể trơ mắt nhìn đạo của người xấu kia lóe lên ánh sáng lạnh lẽo chém nhanh xuống, máu bắn tung tóe, sững sờ như biến thành một tảng đá cứng đờ.
"Chủ nhân!"
"Vương phi!”
Dư Đông và Lương Nhân đồng thời hô to về phía Sở Kiều Tịnh.
Hai người kia xách một túi vẫn đang nhỏ máu huýt sáo một tiếng với những người khác, năm người này nhanh chóng biến mất trong tầm mắt.
Dư Đông và Lương Nhân nhanh chóng chạy đến chỗ Sở Kiều Tịnh, không nhịn được nữa mà khóc lóc nước mắt nước mũi đầm đìa.
Lương Nhân lại chạy tới trước mặt Dạ Chí Thần, nâng người Dạ Chí Thần đỡ hắn dậy, nói với vẻ căm phẫn: "Vương phi đã...
Dạ Chí Thần vô cùng đau khổ, hắn ngơ ngác phất tay ý bảo Lương Nhân lo cho di thể của Sở Kiều Tịnh trước, sau khi chuẩn bị xong, ba người bèn đi ngược hướng trở về.
Một lúc lâu sau đó, trong bụi cỏ lau có một người đứng lên rồi nhanh chóng biến mất.
Người trong Thần Vương phủ hỗn loạn như không có ai trụ cột, ồn ào huyên náo vô cùng.
Phù Dung chạy nhanh tới trước mặt Thượng Quan Ý, nhanh chóng hành lễ, trên mặt ngoài sự hoang mang còn có cả vui vẻ.
"Bẩm Trắc phi, nghe nói Vương gia và Vương phi ra ngoài trên đường gặp phải người xấu, người xấu không chỉ giết chết Vương phi còn chặt cả đầu. Khi nãy Vương gia đã mang thi thể còn lại trở về trạch viện của Vương phi, còn không cho phép bất cứ ai đến gần"
"Thật sao?"
Thượng Quan Ý lập tức nắm lấy cổ tay của Phù Dung, đến mức nó bị đỏ lên vẫn không buông tay, mặt mày lộ vẻ cực kỳ phấn khởi.
"Có thể không thật được sao ạ, nô tỳ chính mắt nhìn thấy Lương Nhân dặn dò người dọn dẹp vết máu nhỏ trong sân, chuyện này sao còn có thể là giả nữa."
Phù Dung bị đau muốn rụt cổ tay lại, nhưng sức Thượng Quan Ý mạnh quá nên không thể thành công.
"Hơn nữa Vương gia đã phong tỏa toàn bộ Vương phủ, không cho phép bất cứ ai ra vào, có lẽ sợ tin tức truyền đi bị Sở gia biết được"
Tảng đá trong lòng Thượng Quan Ý cuối cùng cũng rơi xuống, nàng ta ngồi dựa trên giường mềm, tay che ngực, vẫn còn hơi khó tin.
Nàng ta ngước mắt nhìn về phía Phù Dung với vẻ ngạc nhiên và vui mừng, cũng không nhịn được nữa mà nằm trên bàn cười không ngừng. "Sở Kiều Tịnh chết thật rồi ưu? Nàng ta chết thật rồi!"
Phù Dung thấy Thượng Quan Ý cười điên cuồng như thế thì bỗng thấy hơi sợ hãi, nhưng vẫn trả lời: "Vâng, chuyện này nô tỳ không dám nói dối đâu ạ.
Thượng Quan Ý nở nụ cười đắc ý và thỏa mãn, thở mạnh một hơi, gò má hơi đỏ lên vì cười.
"Cuối cùng nàng ta cũng đã chết, mấy ngày qua ta ăn không ngon ngủ không yên sợ kế hoạch lại thất bại một lần nữa, không ngờ thật sự thành công rồi."
Nàng ta giơ tay để Phù Dung đỡ ra cửa, nghe thấy tiếng hỗn loạn bên ngoài thì cảm thấy trong lòng càng dễ chịu hơn.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ Tuất, Thượng Quan Ý vẫn luôn theo dõi động tĩnh ở viện bên kia, nhưng vẫn luôn không có tin tức gì truyền đến nữa. Nước trà trên bàn không còn có khói bốc lên, theo thời gian cũng dần nguội lạnh.
Thượng Quan Ý không ngồi yên nổi nữa, gọi Phù Dung cùng mình đi tới viện của Sở Kiều Tịnh.
Đi được nửa đường, nàng ta mượn ánh đèn ven đường nhìn thấy Dạ Chí Thần mất hồn mất vía đi tới từ trước mặt, nàng ta lập tức tiến lên hai bước hành lễ, hai hàng nước mắt rơi xuống, còn chưa kịp lên tiếng thì Dạ Chí Thần lại như không hề nhìn thấy nàng ta, vẫn mất hồn mất vía biến mất trong bóng đêm như một cơn gió.
Kỹ năng diễn xuất còn chưa kịp phản huy đã bị chặn ngang là một chuyện không hề dễ chịu, sắc mặt của Thượng Quan Ý thoáng chốc lộ vẻ phức tạp.
"Vương gia đi đâu thế?" Phù Dung ở bên cạnh hỏi với vẻ nghi ngờ.
"Suy cho cùng giấy vẫn không thể gói được lửa, Vương gia vẫn phải đến Thừa tướng phủ cho Sở Thừa tướng một câu trả lời, có điều...
Thượng Quan Ý thấp thoáng lộ vẻ lo lắng, bây giờ Sở Kiều Tịnh đã chết, chắc chắn Dạ Chí Thần sẽ đi điều tra ai là người ra tay, nhưng tuyệt đối đừng điều tra ra mới tốt.
Nhưng cảm giác lo lắng này bỗng chốc lại bị sự vui sướng đang phủ kín trong lòng đẩy đi đâu mất, dù thế nào thì Sở Kiều Tịnh cũng đã chết, có điều tra thêm thì nàng cũng không sống lại được nữa.
Thượng Quan Ý hé miệng cười khẽ, lại trở về theo đường cũ cũng với Phù Dung.
Dư Tây dựa theo giờ hẹn mang đồ đến rừng trúc ở ngoại thành, tiếng sột soạt khi giẫm lên lá khô càng khiến rừng trúc này có vẻ u ám hơn.
Đi mấy bước thì thấy cách đó không xa có hai người đang đứng, dù ánh trắng đã bị rừng trúc làm cho trở nên nhỏ vụn, nhưng Dư Tây vẫn nhận ra hai người này đều không phải người đã thuê kia.
Hắn đi tới chỗ cách hai người kia mấy bước, nói với giọng điệu bất mãn.
"Nếu đã không tin ta thì đừng giao chuyện này cho ta, nếu đã giao cho ta mà cứ trốn trốn tránh tránh không chịu ra mặt thì thôi. Về nói với chủ nhân của các ngươi là ta chỉ nói chuyện với hắn!"
Hai người kia đưa mắt nhìn nhau, có thể cảm nhận được rõ ràng sát khí tản ra quanh người Dư Tây, biết hắn ta giết người không chớp mắt, trong lòng thầm thấy sợ hãi, lập tức đi về phía Đông của rừng trúc.
Chẳng mấy chốc, có một nam nhân đội nón lá che mặt đi ra từ trong rừng trúc tối tăm, nhịp bước vững vàng, giọng nói chững chạc: "Đã làm xong chuyện rồi chứ?"
Người nọ vừa lên tiếng, Dư Tây biết ngay là hắn ta.
Dư Tây đi tới trước mặt người kia, đưa túi trong tay đến trước mặt hắn ta, thấy người nọ sợ hãi lập tức lùi về sau hai bước thì không khỏi cười châm chọc. "Sợ gì chứ, chỉ là một cái đầu thôi mà"
Hắn ta ném túi xuống chân người nọ, nhân lúc nam nhân đang cúi người lập tức tiến lên muốn bắt lấy hắn ta, nhưng người kia lại lách người tránh thoát, hơn nữa còn đánh lại Dư Tây.
Những người còn lại cũng đến giúp đỡ, nào ngờ trong các lối rẽ của rừng trúc đều có không ít người bay ra khống chế bọn họ.
Sau đó Dư Tây cũng trói tay người kia lại, khiến hắn ta quỳ xuống đất không thể giãy giụa.
"Chủ nhân, bắt được rồi."
Dư Tây vừa cất lời, hắn ta cảm nhận được rõ người bên cạnh khẽ run rẩy, bèn châm chọc hắn ta: "Không ngờ tới chứ gì!". Sau đó thì tăng sức lực khống chế hắn ta: "Ngoan ngoãn chút đi, cấm được nhúc nhích!"
Một nữ tử khoác áo choàng màu trắng uyển chuyển đi tới từ trong bóng tối, làn váy trắng đung đưa theo bước chân như một đoá hoa sen trắng xinh đẹp vô cùng, đôi giày đế mềm thêu hoa đào giẫm trên ánh trăng như vỡ vụn dưới mắt đất, đi tới trước mặt người đang quỳ kia.
"Thấy sao nào? Ngươi cảm thấy vở kịch này có hay không?"
Trong giọng nói trong trẻo chứa đựng sự lạnh lùng, sau khi nghe thấy, người kia không nhịn được muốn ngẩng đầu lên, nhưng lại thấy một cổ tay trắng nõn đưa về phía mình. Mũ trên đầu người kia thoáng chốc bị lấy đi, sau đó nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp khuynh thành đó, trong lòng hắn ta không khỏi run rẩy: "Ngươi vẫn chưa chết!"
Sở Kiều Tịnh quan sát tỉ mỉ tướng mạo của người kia, không nhớ đã từng gặp hắn ta ở đâu, trong con ngươi trong trẻo lạnh lùng thoáng lộ vẻ nghi ngờ.
"Nếu ta chết dễ như thế thì chẳng phải vừa ý ngươi quá à."
"Bây giờ cứng đầu cứng cổ cũng chẳng có gì giỏi, hy vọng lát nữa ngươi vẫn có thể như thế."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất