"Chủ nhân, lần này thuộc hạ trở về là có một chuyện quan trọng muốn bẩm báo." Dư Tây nghiêm túc chắp tay lại: "Có người đã liên lạc với bang phái, hào phóng bỏ ra một số tiền thù lao cực lớn, hứa hẹn sau khi thành công sẽ đưa thêm vàng đến để cảm tạ. Thứ kẻ đó muốn... là đầu của người." 

Gió lùa vào khe cửa chạm trổ, lay động ánh nến trong nhà khiến gương mặt Sở Kiều Tịnh lúc tỏ lúc mờ. 

Nàng cụp mắt, lặng lẽ gạt bỏ từng loại khả năng hiện lên trong đầu. 

Ánh mắt nàng vốn đã lạnh lùng, nay lại thêm vài phần hoài nghi nâng lên nhìn Dư Tây, đôi hoa tai cũng đong đưa: "Là ai?" 

"Trong bang phái vẫn luôn có quy định không được hỏi danh tính cố chủ, xem ra kẻ đó cũng biết đến quy tắc này nên không lộ mặt thật. Vì không để hắn ta sinh nghi nên thuộc hạ nói rằng nhiệm vụ này tương đối khó, cần thời gian cân nhắc, nói hắn ba ngày sau quay lại. Bây giờ đã qua một ngày rồi." 

Sở Kiều Tịnh đi đến trước bàn tròn, vươn ngón tay thon dài chạm vào họa tiết mật thám được chạm khắc tỉ mỉ trên bàn, từ từ hé đôi môi đỏ. 

"Chừng nào kẻ đó lại đến, ngươi hãy nói tổ chức đã bàn bạc và quyết định từ chối nhiệm vụ, nhưng bản thân ngươi có hứng thú, muốn thử một lần. Ngươi cần ba ngày, đêm cuối cùng sẽ mang thành quả đến rừng trúc ở ngoại ô cho hắn ta kiểm tra." 

Lần theo lối nghĩ này, Dư Tây nói ngay: "Chiêu dẫn rắn rời hang này của chủ nhân không chỉ có thể bắt được kẻ ấy mà còn bảo vệ được danh dự cho bang phái. Thuộc hạ sẽ làm theo" 

"Hành sự cẩn thận. 

"Vâng." 

Đợi Dư Tây đi rồi, Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu nhìn bầu trời đen ngòm không thấy đáy, chỉ thấy tầng tầng lớp lớp mây đen dày nặng che khuất trăng sao, không để lọt dù chỉ một tia sáng. Nếu nhìn lâu, lại càng có cảm giác nó giống một cái hố đen nuốt chửng vạn vật, bên trong là vô vàn nguy cơ, sài lang hổ báo. 

Lương Nhân đang đứng gác trước thư phòng, thấy Sở Kiều Tịnh đi đến thì lập tức chắp tay hỏi. 

"Vương phi có chuyện quan trọng cần tìm chủ nhân ạ?" 

Vẻ mặt nghiêm túc của nàng khiến hắn ta không nhiều lời nữa mà mở cửa rồi khép lại cho nàng. 

"Ba ngày sau, ta phải rời phủ" Nàng buông một câu ngắn gọn, vẻ mặt đạm nhạt. 

Dạ Chí Thần phát hiện ra vẻ nghiêm túc khác hẳn thường ngày của nàng thì biết có chuyện lớn xảy ra, bèn đặt công văn trên tay xuống, thu lại tình cảm dạt dào: "Vì sao?" 

"Có người phái sát thủ đến lấy mạng ta trong ba ngày. Ta sẽ tương kế tựu kế, giả vờ bị giết, nhân cơ hội tóm lấy kẻ chủ mưu." 

Sở Kiều Tịnh chỉ do dự trong giây lát rồi kể hết ngọn ngành. 

Dạ Chí Thần cụp mắt nghĩ ngợi một hồi, bình tĩnh nói: "Ta giúp nàng" 

Ở đầu kia của Thần Vương phủ, Thượng Quan Ý đang lười nhác tựa mình trên ghế mềm, hai hàng lông mày thanh mảnh nhăn lại, đôi mắt không rõ tiêu cự mang theo vẻ nặng nề trầm trọng. 

Khi Phù Dung vén rèm bước vào với một mảnh giấy trong tay, nàng ta lập tức ngồi dậy nhận lấy. 

Lúc Thượng Quan Ý đưa mảnh giấy đến bên ngọn lửa để nó bị thiêu hủy hoàn toàn, nụ cười đắc thắng hiện lên trên mặt nàng ta. 

Nhưng suốt hai ngày sau đó, Thượng Quan Ý thấy Sở Kiều Tịnh vẫn luôn ở trong phủ, không hề có ý rời đi thì nóng nảy cựa mình trên ghế, buột miệng. 

"Nếu ngày mai Sở Kiều Tịnh không đi thì chẳng phải sẽ hủy bỏ bao nhiêu kế hoạch đã dày công sắp đặt sao? Không được" 

Nàng ta gọi Phù Dung đến, bảo nàng ta khom lưng ghé tai đến bên môi mình: "Sáng sớm mai, ngươi nhân lúc Sở Thừa tướng... 

Sáng hôm sau, Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần đang dùng bữa cùng nhau. Nàng nhìn vẻ mặt bình thản của hắn, dò hỏi: "Hôm qua là ngày cuối của mười lăm ngày cấm túc, ngươi không đi thượng triều sao?" 

"Không phải lo, ta đã xin nghỉ rồi. Theo như nàng nói thì hôm nay là ngày cuối cùng, ta không an lòng để nàng một mình." 

Tuy giọng nói vẫn điềm đạm nhưng Dạ Chí Thần lại không giấu được sự lo âu trong mắt. 

Sở Kiều Tịnh biết người của Dư Tây sẽ không để nàng phải chịu thương, bèn nói rõ tình huống cho hắn. Nhưng rồi bỗng dưng Mai Anh hớt ha hớt hải chạy vào khiến nàng nuốt những lời bên miệng vào lại. 

"Vương gia! Vương phi! Nô tỳ nghe nói sáng nay phu nhân đi dâng hương ở chùa Bảo Hoa, bị cướp vây bắt bên trong, đang gặp nguy hiểm!" 

Vì quá vội vã mà trên trán nàng ấy lấm tấm mồ hôi, dù hiện giờ đang là giữa mùa đông giá rét. 

Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần nhìn nhau với ánh mắt 'quả nhiên là vậy'. Sau đó, nàng khẽ mỉm cười, hỏi Mai Anh: "Ngươi nghe ai nói?" 

"Sáng nay Ngô ma dưới bếp đi mua thức ăn thì nghe người ta nói nên quay lại nói cho nô tỳ. Vương phi, sao người lại còn cười? Phu nhân đang... 

"Mai Anh ngốc, tin giả đấy" Sở Kiều Tịnh rút ra một chiếc khăn tay đưa sang cho nàng ta thấm mồ hôi: "Mấy hôm trước bị sát thủ tấn công, ta đã lo sẽ có người nhằm vào cha mẹ nên đã dặn họ tuyệt đối không ra ngoài trừ khi thật sự cần, hơn nữa còn phái người âm thầm theo bảo vệ." 

"Vậy là... vậy là có người cố ý loan tin.." Mai Anh khó khăn điều hòa nhịp thở, nhìn chủ nhân với vẻ đầy kinh ngạc: "Nhưng để làm gì ạ?" 

"Đương nhiên là để dụ ta ra ngoài rồi. 

Sở Kiều Tịnh nhấp ngụm canh cuối cùng, dặn Mai Anh ở lại phủ rồi gật đầu với Dạ Chí Thần, sau đó nhanh chóng rời Vương phủ. 

Nàng dẫn theo Dư Đông, cố tình chọn một con đường mòn vắng vẻ dẫn đến chùa Bảo Hoa, không chỉ tiện cho Dư Tây ra tay mà còn ra vẻ mình đang rất gấp gáp vội vã. 

Dạ Chí Thần và Lương Nhân cưỡi chiến mã theo sau, giả vờ sốt ruột trước tình hình tính mạng của nhạc mẫu. 

Đi được nửa đường, bỗng có bốn, năm kẻ bịt mặt lao xuống từ trên cao. Người cầm đầu chính là Dư Tây. 

Thấy hắn ta lao về phía Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần lập tức phóng tới, ra tay ngăn cản. 

Hai người vừa nhìn vào mắt nhau đã biết đối phương nghĩ gì, đánh bất phân thắng bại. Hơn nữa Dạ Chí Thần bị dẫn đi ngày càng xa, cứ như không quan tâm đến việc bảo vệ nàng nữa. 

eyJpdiI6Imp3WDBQZ0VJT3A0T3RiVlhQMCticFE9PSIsInZhbHVlIjoiNisyb3BXZ1o1UnprWmxPQ28reXFXVDNxU3dZRGpGYk5PSVB6QXlja3d0aHNPWGpKdFlENCt6dG5qZ3F1VTNuNmcwS0FiSDB4ZVcxMVFOcVpYNUJXZm9cL092MGZVaWpzeUduZm1NMGtEeFptb1hXTTZ0UkNtQmpJU1JwaVI0dXhXOGFEK0pNdW5vZmcrOWdiZXBLZ3RSZEsrZ2YwcTdIMVwvZ1VDNytZODB0TkFrbktTTVRxVkMrdmRcLzJ4VEZzYXBNYjM2T210N2FMTHg5M3J4eFwvNVwvWHBXM2hXMUtkS3dpOVdCZllSRHkwREhTeVZwZ0FqekV6cXc3UVVQYkhpOFZKaCtpMDFOZ0FxNTlNckthcklmeFl5UkhjV05CckI0XC9abDE4Z1RIY1NPYmMwWnhvOE1vcDB3cm1WYW1OSTF2SjFSbmpZTjkyQjZyM3lYbThDazZZWmR4aktxS0YyTHhWZjlSa1QzYWZaQUlEbVdFVlF6amgrK2t6bkxKTmtLcWt0YXFFQmZUTFRmc09hb1NtXC9hSlVJOUhxSzBVSk9nUnhTWmp2c1h4VG1jK0I1VlJGcjBYWUY3cHptRDRKd1NNYUpROU9yUmVzRXBPcEZxc1NyQzFkc3Fndm5SVFpTdWRIZEtPUlpodWZjOW02ZkJ3ZEtTUU5teEFJa0xHNXZhMnlpSjdOSXNrRHhJUlRDUUxcL1k1SHprcFNlVUNhQ2NXWlwvdCtvOHM4UUp0cmFXeUsxM0FHWlBxOEN3cXQ3Q2pTQ01mYVwvT0IwMzllR3ErSHZaeTUzT3JNMGtpMllSaGhMXC9oVWE3SGllaG95Q1ZkaXVCXC95WlJSOGxOVWU4emdhcnpcLzAiLCJtYWMiOiJmMGUyZGE1YmNkYjA0MmMyMjk4NGNmMTFiNjA1OTI4ZWFmZDI1NTFhMmI5YWQzOWRhMzFhZDRlMzFkZTE4NTA4In0=
eyJpdiI6IklDTTR6NysrNGhGb2NcL0c4dXQwXC9Ndz09IiwidmFsdWUiOiJUeFFxRGJVVGFBVU1mU2RCcDBZQkY0ZVI2eGs0QU1NZEFmSzdIXC9EQmY4WWUxcHBXQjNtSlRUK3FXbVF6NlR1QlBub1wvK3NlZmY1aHdGNlNQUDRzcnhLcVpTckhoc2Z1ZTJyUXF6TEtTY1U2cW9QNHdTYTVmSVBGZ1Mwd0tJOXhcL2EzZ2ZvWW9uYlVYRkdPUHVDYlI3Z3NTRWcxVlFVdll3STVJczVrT0RzVnJESE4xQmdSejN2alEwVEFqMUo1UTZGUzYwYTJ4Uzl2WWxUMm1yeWltaDhnNjhHVUNLZlhTSHFFemIyVHl1Z1A4WEJ6eHR0UGZmbzExcjVlXC9UbE9EaXcwV2RCS3ZKQ3I3RUJTeHVSUFIzbm5LUGROYTRIUG9EXC9MZUVDdFYwWjRkcjN4T2JWQ3E1cHREeXJnUXZOVTc2cmI2N0t3b2RXc1FRbkl0ckhUUDd5N1c3QytzRkRLWnhEZzhVbXA5XC9seUR5Ris0ajhMa2hiUTJDWnZHV05WckFERVhlN2thM3AzVnE3eENvY3F6cXRSVTFRbTVyQURuS2R4eWFHR3g1MGVxNWNWVHg4a2RaSTczUHpkUGRSWjN3YzFxZVV0VU9HdWxOck9RblJcL1p4VFwvUmJnYkpsMWh6ZHJDN0lRMWhiWlFzPSIsIm1hYyI6ImZhZDViNWZkMWJiNTk2M2Y3MjUwODVlNjkwZDU1MzI0MzllMWUzMmZjZTM4ZjgyZmM1ZGJiYzliMGQ0Yzk4MDUifQ==

"Bọn ta đã hứa thì phải giữ lời, bằng không chuyện này truyền ra thì sau này biết hành sự trên giang hồ thế nào đây? Ngươi yên tâm, đao của bọn ta nhanh lắm, sẽ không khiến ngươi phải chịu đau đâu."

Advertisement
x