Lúc đầu Sở Kiều Tịnh cực kỳ không đồng ý với việc Dạ Chí Thần ngủ ở phòng mình, còn đe dọa rằng nếu Lương Nhân dám chuyển giường vào, nàng sẽ dám chặt giường thành củi ném vào bếp để nấu ăn.
Dạ Chí Thần mặc cho nàng tiếp tục nói nặng lời, hắn vẫn nhất quyết ngủ bên cạnh nàng, dù sao nàng bị thương không tiện di chuyển, chỉ có thể nói miệng thôi.
Đêm đầu tiên, dù thế nào Sở Kiều Tịnh cũng không chịu cho Dạ Chí Thần ngủ ở đây, nhìn hắn nằm xuống cạnh mình, nàng bèn ngồi dậy định sang phòng bên cạnh. Dạ Chí Thần phải giả vờ vết thương của mình còn chưa lành, nằm trên giường lơ đãng kêu lên một tiếng mới khiến Sở Kiều Tịnh áy náy lại nằm xuống.
"Ngủ đi Tịnh Nhi, từ khi nàng bị nhốt ở nhà giam, ta rất ít khi được ngủ ngon, bây giờ thấy nàng ở bên cạnh, ta thấy vô cùng an tâm.
Dạ Chí Thần nói xong thì nhắm mắt lại nằm im, dường như thật sự mệt mỏi mà ngủ thiếp đi.
Sở Kiều Tịnh nhìn ánh trăng trong veo bên ngoài cửa sổ chiếu lên mặt hắn, phát sáng như viên ngọc quý, lòng nàng như có hòn đá rơi xuống, mặt hồ lại gợn sóng lăn tăn. Nàng chỉ đành nói thay Dạ Chí Thần nói: "Chỉ là phòng ngừa sát thủ tấn công một lần nữa thôi, hơn nữa mình cũng đang bị thương nên như thế này cũng tốt cho mình."
Giọng nói cực kỳ nhẹ nhàng nhanh chóng biến mất trong phòng ngủ, trước khi nhắm mắt lại, Sở Kiều Tịnh không nhìn thấy ý cười bên khóe miệng Dạ Chí Thần.
Sở Kiều Tịnh cứ tưởng đến thế này là cùng, nào ngờ thuốc cũng do Dạ Chí Thần tự đun, hắn còn bưng tới trước mặt nàng, đút cho nàng từng thìa cho nàng.
Nếu nàng không chịu uống, Dạ Chí Thần sẽ điểm huyệt nàng, không cho phép nàng không uống, nếu vậy thì thà nàng ngoan ngoãn uống thuốc cho xong.
Đồ ăn hàng ngày cũng do Dạ Chí Thần đích thân hỏi phủ y, kết hợp thế nào mới có lợi hơn cho việc hồi phục thương thế của Sở Kiều Tịnh.
Nàng nhìn hết đĩa này đến đĩa khác trên bàn, lạnh lùng nói: "Ta không ăn được nhiều như vậy đâu."
Dạ Chí Thần chẳng ngước mắt lên đã múc cho Sở Kiều Tịnh một bát canh gà ác nấu với cẩu kỷ, đưa tới trước mặt nàng.
"Uống canh này đi, tốt cho cơ thể lắm đấy"
Nhạc phụ đại nhân nói chiêu thứ hai là nghĩ cách đối xử tốt với nàng, để sau này hễ làm việc gì nàng cũng đều sẽ nghĩ đến hắn.
Thấy Sở Kiều Tịnh không mở miệng, Dạ Chí Thần cầm thìa kiên nhẫn chờ nàng uống.
Sở Kiều Tịnh cực kỳ bất lực, nếu đã không thể phản kháng thì thà thản nhiên chấp nhận đi.
Dạ Chí Thần nhớ lại chiêu thứ ba nhạc phụ đại nhân nói, khen nàng, dù nàng làm gì mặc gì đeo gì cũng đều phải khen.
Sở Kiều Tịnh không thích trang sức, thường dùng một cây ngọc trâm cài lên tóc, Dạ Chí Thần bèn nói xinh đẹp sắc sảo, buổi sáng còn chưa chải đầu nàng xinh đẹp như đóa phù dung, trời sinh dùng để điêu khắc.
Nếu Sở Kiều Tịnh mặc váy màu nhạt, Dạ Chí Thần sẽ nói trang nhã tươi tắn như tiên nữ giáng trần, nếu thi thoảng nàng mặc váy màu đậm hẳn sẽ khen nàng hoa nhường nguyệt thẹn.
Ngay cả Sở Kiều Tịnh uống một bát canh cũng thấy hơn người.
Trán Sở Kiều Tịnh giật giật, trong lòng thầm nói: Không cần tới mức vậy đâu.
Mười lăm ngày cấm túc chớp mắt đã gần kết thúc, sự việc trọng đại trong quân cũng được gửi đến Thần Vương phủ để Dạ Chí Thần xem xét đại cục trước, khi về quân doanh có thể bắt tay vào việc ngay.
Vết thương trên lưng Sở Kiều Tịnh gần như đã lành hẳn, chỉ cần không dùng lực quá mạnh khiến vết thương rách ra thì sẽ không có chuyện gì.
Nhưng Dạ Chí Thần vẫn bảo nàng ở trong phủ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng, nói Hồi Hồn phường và Ca Vũ phường trong tay Dư Bắc hoạt động rất tốt, không cần nàng phải lo lắng.
Màn đêm đen kịt vô tận làm mờ đi vạn vật, cũng khiến ngọn gió thổi qua đình viện càng thêm lạnh lẽo vô tình.
Dạ Chí Thần khăng khăng muốn nhìn Sở Kiều Tịnh ăn tối xong, cho người dọn đồ đi mới chậm rãi nói: "Mấy ngày nữa ta sẽ đến quân doanh, thời gian này có rất nhiều chuyện cần xử lý, buổi tối nếu nàng buồn ngủ thì cứ ngủ trước, không cần chờ ta"
Mấy thị nữ bên cạnh nghe thấy câu này thì cười xấu hổ, nhìn nhau bày tỏ sự ngưỡng mộ sâu sắc trước tình cảm của Vương gia và Vương phi.
Sở Kiều Tịnh cũng chỉ cười cho qua với Dạ Chí Thần, nghe tiếng giày của hắn biến mất trong đình viện, nàng lạnh lùng nhìn lướt qua mấy thị nữ, thấy họ đã cung kính trở lại, lúc này mới bảo họ lui ra ngoài.
"Vương phi, ở đây có mấy quyển sách y Vương gia đặc biệt tìm cho người để người giải sầu đó ạ."
Mai Anh vẫn vui vẻ đưa sách tới cho Sở Kiều Tịnh, nhìn nàng thời gian này được chăm sóc khuôn mặt hồng hào có sức sống, trong lòng nàng ấy cũng vô cùng vui mừng.
Sở Kiều Tịnh bất mãn cầm lấy quyển sách, lật đại vài trang: "Nhưng ta muốn ra ngoài"
"Vương gia nói người vẫn phải tĩnh dưỡng thêm vài ngày nữa."
Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn Mai Anh, càng thêm không vui: "Ngươi nghe ta hay nghe Dạ Chí Thần?"
"Ai nói có lý thì nô tỳ nghe người đó thôi ạ" Mai Anh thấy tình hình không ổn bèn cười hì hì rồi quay người chạy mất.
Với tình hình này, Sở Kiều Tịnh cũng chỉ có thể tĩnh tâm đọc sách y, nàng đang định lật trang thì ánh mắt lóe lên, nghiêng đầu lạnh lùng nhìn về phía cửa sổ không có gì khác thường.
Đột nhiên một bóng đen đẩy cửa sổ ra, nhảy vào, sau đó nhanh nhẹn đóng cửa lại, nhanh tới nỗi chỉ như có gió thổi qua.
Sở Kiều Tịnh nhìn nam nhân đang quỳ một chân cung kính trước mặt mình, khuôn mặt vốn lạnh lùng bỗng lộ ra vẻ vui mừng, nàng khẽ gọi: "Dư Tây?"
"Chủ nhân"
Dư Tây chắp tay đáp lời Sở Kiều Tịnh, thấy động tác tay Sở Kiều Tịnh bảo mình đứng lên, hắn ta mới đứng dậy, khuôn mặt lạnh lùng cũng lộ vẻ vui mừng.
"Sao đột nhiên ngươi lại về thế? Có phải chuyện ta bảo ngươi làm xảy ra sai sót gì không? Hay là có người muốn hãm hại ngươi?"
Sở Kiều Tịnh nhanh chóng lấy lại lý trí sau khi vui mừng vì thấy Dư Tây, bởi nàng nhìn thấy sự nguy hiểm không thể che giấu trong mắt hắn ta.
"Chủ nhân yên tâm, mọi chuyện đều đang tiến hành rất thuận lợi." Dư Tây bất an nhìn Sở Kiều Tịnh: "Chỉ là thuộc hạ nghe nói tới một số chuyện nên lo lắng cho chủ nhân, bèn ngày đêm trở về xem chủ nhân có cần giúp gì không."
"Mấy ngày nay đúng là không được yên bình, năm lần bảy lượt xảy ra rất nhiều chuyện, nhưng chuyện có thể giải quyết được đều đã giải quyết gần như ổn thỏa rồi, còn thiếu một chút nữa, ta phải điều tra kỹ càng thêm, ta cứ cảm thấy một số việc không hề đơn giản.
Sở Kiều Tịnh chậm rãi đứng dậy, khuôn mặt nàng phản chiếu ánh nến từ ngọn đèn trên bàn.
"Chủ nhân, nếu bọn chúng đã không chịu để yên, vậy có cần thuộc hạ phái người đi...
Khi nói câu này, sâu trong mắt Dư Tây đã có bóng tối dày đặc.
"Chưa cần, bọn chúng vẫn chưa có bản lĩnh lớn có thể làm gì được ta, chẳng phải bây giờ ta vẫn đang bình an vô sự đứng trước mặt ngươi sao? Hơn nữa ta luôn cảm thấy vẫn
còn có người phía sau chưa lộ diện, chúng ta đừng rút dây động rừng."
"Ngươi làm việc thì ta yên tâm rồi, chỉ là bây giờ vẫn chưa phải lúc. Tuy chúng hơi khó đối phó, nhưng ta cũng không quá coi trọng, ngươi không cần quá lo lắng cho ta" Sở Kiều Tịnh an ủi nhìn Dư Tây.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất