"Ý Nhi, muội đang mang thai, sao lại vội vã gọi ta tới vậy?" 

Thượng Quan Bình bước tới chỗ Thượng Quan Ý, ngồi xuống bên cạnh nàng ta hít ngửi hương thơm trên người nàng ta. 

"Biểu ca, huynh nghĩ liệu chuyện chúng ta phái người đi có thể bại lộ không? Ta thấy hình như Thần Vương đã tra ra được gì đó rồi" 

Ngón tay mềm mại không xương của Thượng Quan Ý mon men đặt lên ngón tay Thượng Quan Bình, vuốt ve những đường gân xanh nổi lên của hắn ta. 

"Ý Nhi cứ yên tâm, ta che giấu thân phận đi tìm sát thủ, bọn họ sẽ không tra ra được chúng ta đâu." Thượng Quan Bình say mê nói. 

"Nhưng biểu ca, huynh nói xem chúng ta tốn bao nhiêu công sức mà vẫn không làm Sở Kiều Tịnh chết, nếu sau này nàng ta điều tra ra manh mối gì, vậy chẳng phải gia nghiệp mà Thượng Quan gia của chúng ta vất vả tích cóp mãi mới được sẽ tiêu tan trong tay nàng ta sao?" 

Thượng Quan Ý dụ dỗ Thượng Quan Bình. 

"Ta cũng không ngờ nàng ta lại tốt số đến vậy, lần này nàng ta may mắn thoát nạn, e là sau này nàng ta sẽ đề cao cảnh giác" 

"Thế chúng ta nên làm sao đây biểu ca?" 

"Nhưng nghe nói giang hồ có thêm một tổ chức sát thủ mới, danh tiếng cũng không kém nhóm có tiếng trong giang hồ là bao, lát nữa ta sẽ liên lạc với họ" 

"Ta biết là biểu ca sẽ có cách mà" 

Thượng Quan Ý lại gần Thượng Quan Bình cố ý để lộ xương quai xanh, làn da trắng nõn mịn màng của nàng ta lồ lộ ra trước mắt Thượng Quan Bình, hắn ta không kìm được kéo nàng ta vào lòng, tay còn lại kéo rèm cạnh giường xuống. 

Đêm nay rất dài, ngập tràn quyến rũ. 

Sáng sớm hôm sau, Sở Kiều Tịnh đã đánh răng rửa mặt xong, đang để lưng trần cho Mai Anh bôi thuốc. 

"Vết thương đã lành lại nhiều rồi, thuốc Vương phi kê quả nhiên rất hiệu quả, cứ tiếp tục thế này, tĩnh dưỡng một thời gian nữa là người có thể đi lại được rồi." 

Mai Anh rắc bột thuốc đã nghiền lên vết thương, Sở Kiều Tịnh lập tức cảm nhận được sự mát mẻ từ vết thương lan tận đến phổi. 

"Vốn dĩ mấy ngày nữa là có thể đi lại được rồi, chỉ là ngươi không đồng ý thôi đó chứ." Sở Kiều Tịnh quay đầu lại bất đắc dĩ nói. 

"Đương nhiên phải nghỉ ngơi tĩnh dưỡng rồi, nhìn vết thương này đáng sợ như thế, nếu lão gia và phu nhân biết không biết sẽ đau lòng thế nào. "Cha mẹ ta vẫn chưa biết đúng không?" 

Nói đến Sở Thừa tướng và Sở phu nhân, tim Sở Kiều Tịnh thắt lại, nàng luôn gặp chuyện không may, không muốn để họ phải lo lắng cho nàng nữa. "Vương phi yên tâm đi, đã giấu họ rồi ạ. 

Hai người đang nói chuyện thì ngoài cửa vang lên tiếng của Dạ Chí Thần. 

"Đã dậy chưa? Ta mang đồ ăn sáng đến ăn cùng nàng đây" 

Sở Kiều Tịnh hoảng loạn, hét lớn về phía cửa: "Đừng vào! Ngươi mà dám đi vào ta sẽ móc mắt ngươi!" 

"Được" Dường như có thể nghe thấy tiếng cười khe khẽ của Dạ Chí Thần, mặt Sở Kiều Tịnh thoáng chốc đỏ bừng. 

Thoa thuốc xong, Dạ Chí Thần sai người bày biện bàn ăn, tất cả đều là những món ăn thanh đạm có lợi cho việc hồi phục vết thương. 

Sở Kiều Tịnh đã lâu không di chuyển thân thể, cũng không có cảm giác thèm ăn, chỉ bảo Mai Anh mang cho mình một bát cháo đến. 

Sở Kiều Tịnh cầm thìa mà lòng ngổn ngang suy nghĩ, do dự một hồi mới nhắc tới chuyện Dạ Chí Thần đến Hiên Vương phủ, giả vờ lơ đãng quan tâm hỏi: "Ngươi bị thương nặng không? Hay là để ta bắt mạch cho ngươi, kẻo trì hoãn bệnh tình." 

Dạ Chí Thần khựng lại, quay đầu nhìn Lương Nhân, Lương Nhân lập tức chột dạ cúi đầu, không nhìn thấy ánh mắt tán thưởng của Dạ Chí Thần dành cho mình. "Vậy thì làm phiền Tịnh Nhi rồi" 

Dạ Chí Thần duỗi cổ tay ra, dịu dàng nhìn Sở Kiều Tịnh, trên môi nở nụ cười nhàn nhạt. 

Sở Kiều Tịnh bắt mạch xong thì nghi ngờ nhìn Dạ Chí Thần: "Chẳng phải ngươi rất khỏe sao?" 

"Có lẽ uống thuốc nên đã khỏe lại rồi, dù sao cũng không bị thương nặng" Dạ Chí Thần nhàn nhạt nói. 

"Đúng rồi, sao hôm nay ngươi không lên triều?" 

Sở Kiều Tịnh đang ăn cháo thì chợt nhớ ra sao giờ này mà Dạ Chí Thần vẫn còn ở Thần Vương phủ. 

"Bởi vì ra tay với Hiên Vương nên Hoàng thượng lại giam lỏng chủ nhân mười lăm ngày, vậy nên chủ nhân không cần lên triều nữa." Lương Nhân giải thích thay hẳn. 

Dạ Chí Thần gật đầu, trong lòng cảm thấy Lương Nhân rất có triển vọng, nhưng hắn vẫn quay đầu nghiêm túc nói với Sở Kiều Tịnh: "Không sao, vừa khéo thời gian này rất mệt mỏi, có thể nhân cơ hội này nghỉ ngơi một lúc." 

Thấy Sở Kiều Tịnh thả lỏng, Dạ Chí Thần thầm thở phào nhẹ nhõm, chiêu đầu tiên nhạc phụ đại nhân dạy là để Sở Kiều Tịnh cảm thấy áy náy với hắn, từ đó nàng cũng sẽ bớt lạnh nhạt hơn. 

Quả nhiên không ai hiểu nữ nhi bằng cha. 

Còn Hiền Vương phủ thì lại không được yên bình như thế, Tưởng Các lão và Tưởng Nhã Linh bị điều tra nhưng không có bằng chứng thông đồng với Tây Quận, vậy nên đã được ra tù. 

Tưởng Các lão không chịu khổ mấy, nhưng thấy nữ nhi ngọc ngà của mình bị Sở Kiều Tịnh đánh thảm như thế, ông ta lại nổi cơn lôi đình ở Hiền Vương phủ. "Nhạc phụ bớt giận, vì người của con rể mà bây giờ Sở Kiều Tịnh cũng đang nằm trên giường không dậy được, coi như bù đắp phần nào đau đớn của Nhã Linh" 

Dạ Minh Hiên cầm tách trà trước mặt lên nhẹ nhàng thổi hơi nóng, trên mặt vẫn giữ vẻ bình tĩnh, đè nén cảm giác khó chịu trong lòng lại. 

Mấy chưởng của Dạ Chí Thần thật sự không nhẹ, mặc dù hắn ta đã vận công trị thương, còn âm thầm mời thái y đức cao vọng trọng đến chữa, nhưng cũng không thể khỏi hẳn ngay được. 

Hơn nữa, dù không phải sát thủ mình phải ra, nhưng ở trước mặt Tưởng Các lão cũng coi như báo thù cho Tưởng gia, để tránh Tưởng Các lão thật sự cho rằng hắn ta không điều tra ra được tin tức gì, cũng không đóng góp gì cho hai cha con ông ta. 

"Tuy Sở Kiều Tịnh bị thương, nhưng vì vậy mà đau đớn của Nhã Linh có thể biến mất được à? Không lấy được mạng Sở Kiều Tịnh, sao con còn có mặt mũi ở đây nói lời này với 

ta được hả!" 

Tưởng Các lão nổi cơn tam bành, suýt thì đập vỡ bàn rống lên. 

"Nhạc phụ đại nhân đúng là lớn lối, bây giờ con đã không còn binh quyền, cũng đã lâm vào cảnh khốn cùng, nếu nhạc phụ đại nhân chê con rể vô dụng thì tự nghĩ cách xem làm sao có thể gài được người vào Thần Vương phủ kín không một kẽ hở để lấy mạng Sở Kiều Tịnh đi" 

Dạ Minh Hiên đã bất mãn, đến giọng điệu cũng hơi mất kiên nhẫn. 

"Hai người đừng ở đây trổ tài miệng lưỡi xem ai nhanh hơn nữa, chúng ta mới là người một nhà, vì người ngoài mà cãi cọ mãi không ngừng thế này chẳng phải chuyện cười sao? Quan trọng nhất là chúng ta phải đoàn kết một lòng, như vậy Thần Vương có làm hại chúng ta nữa thì chúng ta cũng có thể hỗ trợ lẫn nhau quật khởi trở lại. 

eyJpdiI6ImQ1T010aVVWUHdqSUxWTkFYVlRIVVE9PSIsInZhbHVlIjoiU2d1cGhzWUNhbk9rcEJIT0taUlMyeENaTFBpcUFCVExDdHR1N0h2dk5reG8xRFI2XC9pdFwvaGFjTklmaENhTVV1SkhZUG5tUjdxWDgxb2tQWWoxQ3ZpMytQekdGMzI4YnlaRUREWnpFSFFQblllVnFoU2FWMHBLcU1FK2FDWHM3T0ttZFRJWFBuNjVqU0tjdFBuOHhTdkpWRk5aallrV0FxUVVyNWZFUnExWFJOS2Vic25VYzkydVlmZWZDc3lXUUFnUGk1NTNlQmtSYjNGN3hTc2RETDV1QzVjdWNNNkVsQUh4K3F3bVBwakNhN2Ztd0RsWndNZEQ3UGRLTkUrMkYwIiwibWFjIjoiMjkwNWUzNGUwYWZkNzcwMzQyMWYzYjQxOTk4ZjFiY2UzZWMwYThjZmZhM2Y5ZWM1ZGU1ODU4OTIwZmNjMjNlNyJ9
eyJpdiI6InV0UG81VXZ1VGFrUENiSlJpaGl5SVE9PSIsInZhbHVlIjoiU1M1VnZkVEVMZGlVQ2hNbEc3cjMySzZkZDlsTXF0TlZJTWdPa0hOQk5ST2VwZmF5d1ZDbG91cUs5dTQ3ZW9JK3dxQWdsandqRTF1WlY4b3ZSK0pVTDhOdzc0dTl1VFpmMEdqditLUmdrbUpxclRibjRCK1dpXC95N21ueVZUSnlXVTdSYVF2Z1licmV2dVNBQmdXalZOdFlYTFN2cFFtZzNqdGZQRWJjdlAzZW9ZdEptcEYwRzkrQm5jcnBQZ1JhVDlpSUNVUlwvbGJDXC9NdnpqTytBcldGRDVOaEVOakFVSHpiaHA3VVErbHRHUGRNZDNJN3NOVGpOZlAyZHYxZHhtRlNqUDN2N2xJZ2lxM1wvVzhhWkNDQXl1Q3FnVTBuUFJsTHMwbkh4RGVPMGdOalwvc1lmQVVkSHp1M0dlcUtDcThKKzYzalIxWFUyd3cxRTEzRzR4aTVrcjdrb3VqZmxqM0hxUXNJRzRxQWJtOVhsVGJcL1NJRG9WeUo1bXBuK2Y1MkNTV1V2RWdZUzhnZmh4Tm5hc2VkcFJ4N1RFenFNRVFwcFZOd3RzS1ZXa0h4R3k3TW16eThkcU8wVTA0U2J3VlZvYVYybzBka21QcHNRZzFKMlZzbGJTbEFIU0VTbGhaTEJTa3drU3J3d1dPWjIyUFZUcTBEOWVUVlNVRkNEekJOSHFnYnczSFlCMDVXcm1wMUZKMWp3S0x0ZTdhT0hGSVdNM1lQTUtcL0hFM1Zscz0iLCJtYWMiOiIxZTgwOGU1ZDZiNGQ4OWEyNDBhZWNjMjZmYTI1OGY5YjAzZmY4OGI4YTBkZDQ4NTc5ZDM3ZjY4YjhlMjM0NmQ0In0=

Mấy ngày tiếp theo, Dạ Chí Thần không chỉ một ngày ba bữa ăn cơm trong phòng ngủ của Sở Kiều Tịnh mà còn bảo Lương Nhân mang một chiếc giường khác tới kê cạnh giường Sở Kiều Tịnh, đêm nào cũng ngủ ở đây.

Advertisement
x