Dạ Chí Thần lạnh lùng nhìn hắn ta, trong mắt như chứa đựng một ngọn núi băng, ngay cả địa long trong Ngự Thư phòng cũng không thể hoà tan sự lạnh lẽo tản ra. 

"Hiên Nhi, con vội vã đến như thế có phải vì chuyện Thần Nhi đánh con không?" 

Hoàng thượng ngồi tựa trên ghế, chống cùi chỏ lên tay vịn của ngai vàng, nhìn về phía Dạ Minh Hiên rồi nói. 

Dạ Minh Hiên giận dữ trừng Dạ Chí Thần, thì ra vừa rời khỏi Hiền Vương phủ là hắn đã đi thẳng tới Hoàng cung báo cáo chuyện này với Hoàng thượng, bèn chắp tay nói một tiếng phải. 

"Thần Nhi thừa nhận nó đã ra tay, nhưng nó nói con vì chuyện Thần Vương phi tố cáo Hiên Vương phi mà ôm hận trong lòng âm thầm trả thù, nên nó mới tức giận ra tay với con. Hiên Nhi, thật sự có chuyện này sao?" 

Trong giọng nói bình tĩnh của Hoàng thượng chứa đựng uy nghiêm không thể chống lại, ông đảo mắt, trong mắt lập tức bắn ra sáng lạnh lùng. 

Dạ Minh Hiên lập tức quỳ xuống đất tỏ vẻ bị vu oan, giọng điệu thành khẩn và vội vàng. 

"Phụ hoàng minh giám, nhi thần tuyệt đối sẽ không làm chuyện tiểu nhân như thế. Tuy Nhã Linh bị tố cáo, nhưng nhi thần biết chắc chắn phụ hoàng sẽ điều tra rõ hiểu lầm trong chuyện này, hoàn toàn không dám oán hận điều gì." 

"Nhưng Tam đệ không phân biệt phải trái đúng sai, không có bất cứ chứng cứ gì đã xông thẳng vào phủ của con đánh con, con nể tình huynh đệ nên chỉ ngăn cản mấy chiêu không đánh lại đệ ấy, không ngờ Tam đệ lại chạy đến chỗ phụ hoàng đổi trắng thay đen, còn vu oan con bất nhân bất nghĩa" 

Dạ Chí Thần khinh khỉnh nhìn Dạ Minh Hiện diễn kịch. 

"Hiên Vương tài giỏi hơn người, không chỉ có thể chiêu nạp được anh hùng thiên tài mà tài ăn nói biện minh cũng là đỉnh nhất" 

Hắn nhìn về phía Hoàng thượng, nói với vẻ trịnh trọng và nghiêm túc: "Phụ hoàng, đúng là nhi thần làm Hiền Vương bị thương, nhi thần sẵn sàng chịu hoạt, xin phụ hoàng giáng tội." 

Hoàng thượng nhìn hai nhi tử một quỳ một đứng trước mặt, bỗng thấy đau đầu không biết phải làm sau, ông phải trầm tư day trán một lúc mới thấy đỡ hơn. 

"Nếu Hiên Nhi đã nghĩ đến tình cảm huynh đệ, hơn nữa Thần Nhi cũng đã nhận lỗi, biết hối cải, vậy trẫm sẽ hạ chỉ giam lỏng Thần Nhi trong phủ mười lăm ngày, công việc trong quân doanh đều sẽ giao cho Hiên Nhi xử lý. 

"Đa tạ phụ hoàng" 

Dù Dạ Minh Hiên không hài lòng với kết quả này cho lắm, nhưng hắn ta cũng sợ Dạ Chí Thần lại điều tra được cái gì rồi trình lên cho Hoàng thượng, nên chỉ có thể nghe lời đồng ý. 

"Nhi thần tuân chỉ. 

Dạ Chí Thần nở nụ cười, nâng tay dùng ống tay áo rộng lớn che đi vẻ hài lòng, tới lúc ngẩng đầu lên thì nét mặt đã lạnh nhạt trở lại. 

Rời khỏi Ngự Thư phòng, gió lạnh giá rét thổi qua, ống tay áo của Dạ Chí Thần và Dạ Minh Hiên không ngừng tung bay. 

Gạch cẩm thạch được xếp chỉnh tề, phản chiếu bóng dáng mờ ảo và nhỏ bé của hai người. 

Dạ Minh Hiên tiến lên chặn đường Dạ Chí Thần, nở nụ cười đắc ý. 

"Nếu lần này đệ vẫn như trước kia, tính toán xong hẵng hành động thì tốt rồi, đánh mấy chưởng như thế chẳng lẽ chỉ vì trút giận? Kết quả thì sao, không có chứng cứ trực tiếp, cũng chẳng còn binh quyền nữa" 

"Sao huynh biết trước khi hành động ta không suy nghĩ?" 

Dạ Chí Thần hiếm khi cong môi, trong mắt lộ vẻ khinh thường và mấy phần vui vẻ chân thực. 

"Vậy đệ tính toán điều gì? Hao tâm tổn trí giành lấy toàn bộ binh quyền vào mình, kết quả lại dâng hai tay lên cho ta?" 

Dạ Minh Hiên nghi ngờ nhìn về phía Dạ Chí Thần, trong mắt lộ rõ vẻ giễu cợt. 

"Đúng thế, ta cố ý đưa vào tay huynh đấy, nhưng cũng chỉ mười lăm ngày thôi, huynh không cần vui mừng quá. Nhưng đối với ta, mười lăm ngày đã là đủ rồi, nếu không bận rộn việc quân doanh, sao ta có thể ở bên thê tử được?" 

Dạ Chí Thần đắc ý nhìn Dạ Minh Hiên, tiến lên chỗ rất gần hắn ta, nhìn chằm chằm vào hắn ta nói một cách xấu xa. 

"Còn về Tưởng Các lão, ta đoán sẽ nhanh chóng được thả ra thôi, huynh vẫn nên suy nghĩ xem phải trả lời câu hỏi chất vấn vì sao chỉ quan tâm việc quân doanh mà không nghĩ 

cách bảo vệ nữ nhi của ông ta thì hơn" 

Dứt lời, Dạ Chí Thần bước sang phải một bước hống hách rời đi, Dạ Minh Hiền xoay người nhìn theo bóng lưng của hắn, chỉ có thể siết chặt tay nhưng không thể làm gì. 

Thì ra hắn cố ý, hắn cố ý để bị giam lỏng ở Vương phủ chỉ vì để ở bên Sở Kiều Tịnh! 

Lương Nhân trở về Vương phủ cùng Dạ Chí Thần, sau khi đưa Dạ Chí Thần đến thư phòng thì đi tới viện của Sở Kiều Tịnh, Mai Anh đang ngồi quạt lửa sắc thuốc, thấy Lương Nhân thì vẫy tay với hắn ta. 

"Ngươi lén lén lút lút thế làm gì, chẳng khác nào kẻ xấu" 

Lương Nhân giả vờ không có chuyện gì đi tới bên cạnh Mai Anh, biết mà còn hỏi: "Đây là thuốc cho Vương phi à?" 

"Ùm." 

"Lát nữa ngươi sắc cho Vương gia một thang thuốc bồi bổ sức khỏe đi, hôm nay ngài ấy đến Hiền Vương phủ ra tay với Hiên Vương, vô tình khiến mình bị thương rồi. 

Lương Nhân nhìn xuống đất, sau khi nói xong những lời đã tập luyện kỹ lưỡng trong lòng thì lập tức xoay người rời đi. 

Đầu tiên Mai Anh nghi ngờ "a" lên một tiếng, sau đó trong lòng thấy rất khâm phục Thần Vương, rót thuốc đã sắc xong vào trong bát, sau đó tràn đầy hứng thú đi vào phòng, hô một tiếng "Vương phi". 

"Vương phi, nô tỳ nghe nói Vương gia vì chuyện Hiên Vương làm người bị thương mà đến Hiền Vương phủ đánh nhau với Hiên Vương, còn vô tình khiến mình bị thương nữa." 

Mai Anh bưng thuốc đến trước mặt Sở Kiều Tịnh, dùng thìa canh nhẹ nhàng khuấy để hơi nóng tản ra, sau đó đưa tới bên miệng Sở Kiều Tịnh. 

"Cái gì?" Sở Kiều Tịnh nhíu mày, ngạc nhiên nhìn về phía Mai Anh. 

"Vâng, những gì nô tỳ nói đều là thật." Mai Anh gật đầu cứ như mình tận mắt nhìn thấy vậy. 

Sở Kiều Tịnh thẫn thờ uống thuốc, ngón tay sờ hoa văn thêu trên gối, không nói được cảm giác trong lòng bây giờ là gì. 

"Dạ Chí Thần này mà kích động lên thì cũng như một con trâu hung hãn mất lý trí vậy. Võ công cao cường thì đã sao, vẫn không cẩn thận khiến mình bị thương đấy thôi" "Có lẽ vì Vương phi bị thương nên mới không có chừng mực nữa. 

Mai Anh vừa suy đoán tình huống đã xảy ra vừa đút thuốc cho Sở Kiều Tịnh. 

Sở Kiều Tịnh cụp mắt, trong lòng có một dòng nước ấm chảy qua, nàng bảo Mai Anh mang giấy bút đến, vừa định viết một đơn thuốc bổ, nhưng gần đây trong đầu nàng vẫn luôn nhớ tới dáng vẻ Thượng Quan Ý đắc ý sờ bụng trước mặt mình. 

Hắn biết rõ nàng biết y thuật, bị thương mà lại không đến nơi này, chắc bị nàng làm khó chịu nên trở về viện của Thượng Quan Ý tìm kiếm an ủi rồi. 

Sở Kiều Tịnh ném giấy bút trong tay đi, ôm lấy bát canh uống cạn, trong lòng thấy rất hỗn loạn, bèn bảo Mai Anh lui xuống. 

Lúc tiếng đóng cửa vang lên, Sở Kiều Tịnh tự nhủ nếu tình cảm không thể đơn thuần chung thủy thì nàng sẽ mãi mãi không muốn bước vào đó. 

Bóng đêm bao phủ cả vùng, ánh trăng cong như lưỡi liềm cũng bị mây đen che khuất chỉ còn lại đường nét mờ ảo. 

Một bóng đen thoáng xuất hiện trong trạch viện của Thượng Quan Ý, mở cửa phòng nhanh nhẹn lẻn vào. 

eyJpdiI6Ik1NSjBkRU9cL0JFRCt6eHB1MkdMb2NnPT0iLCJ2YWx1ZSI6IktWd0s0alM3TjN2U2kzVVB3VTArQXplSTNTUW9LV0Rna1dJYW5ZNDUyOCtidjdYcHZkdWI0T2twa0IwdXF6d292N0cyeHV0MEswdVVKWTM4cURQOVd6ZldoSkZKNFQ2OVJUTzI3TnZscVlQNkt6bG83WCtpYTRBR29hTExSZFpjbnBMa2lYajhOZjM4eXRuK2dFRHJXeG56SlM0YjE3ZFRYcEZ0XC85aGVmN3BieUk5U3p4aFVtR3BiM3RweFZkRHI5U200TEF2YTJzaWtNdmdHbEtKYm1aaEYxY3doZEFVQ0UwbW5wMXpLY0pzbW1yV2xQVThrOEhleVJXclRidVptQUtQMHd4TFFmQmhGN3pPWVZWc1dCZ1dsSDlCdmRYYlF1djlEQjRHb1wvQVQxbm5HbENvOVFERzNNOVcycnc0QVZ5NFlKazFNc0kwbXhvcWlFOUFEVGdNNFc1TFRBeURkcmxZRFdKYUZzUWk4bWJmUVpKbjh1bVFUN25BOHlnd1V4UDRQakE3NEFMUnpta1ppdkh0ME1TXC90Y1JpbnJvUWpMT2ZCMUlWTVlLb2JWVU1Xd09UeU9aT1JjN0crXC9kSVRmKzVONlE0VHhUb3FqWmNXNDN6ajdkc0o4enl3djBjZ0l0WlBWRHhcL2pwckE5SmE1VGhFdDYrelFreHhtVWpOcUhlb0xzaGVtb3d0SlloNzUyc1dmelB3PT0iLCJtYWMiOiIyNDRkZmFjMDBjMmY4NmMyYTcyMWI2MGJlYWYzNmU3MDUzY2NmMjhhOTRmODI4Y2EwZDgzNDlmOGZhZjhiM2EzIn0=
eyJpdiI6Im9KR1JcL1NmcXg4VlpCYXhwdGZxVklBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IjVtYkJ0OEM4YStOT29jNXA1XC9TUWI0Y205b2RWSHNCSVNaTSthVUo5a1J5UVl2NnRaSVwvUm9GejZDVXpyeGUrU05CcllHN0xVR2RsVnRCemQrMFJVWU9JMmxhcUVSRXZVczZYOTc1OG1hYjA9IiwibWFjIjoiNWI5ODhmMjI4M2M4ODMzOWEzMWRkYzczNDNiZjRkODJlNzQzYTE3YzVkYjc2NWY2OGJmZWMwYjk2NTIwZDM0ZiJ9

Thượng Quan Ý nâng ánh mắt dịu dàng nhìn Thượng Quan Bình, giọng nói uyển chuyển du dương như tiếng chim, giống như móng vuốt của mèo con gãi lên lục phủ ngũ tạng của Thượng Quan Bình.

Advertisement
x