Trong ánh mắt nàng chứa đựng quá nhiều cảm xúc, đôi môi vì bị thương mà trở nên nhợt nhạt mím chặt.
"Vương gia, dù bất cứ chuyện gì cũng chỉ có một, suốt đời suốt kiếp một đôi, ngươi có thể làm được không?"
Sở Kiều Tịnh nhìn chằm chằm vào mắt Dạ Chí Thần với vẻ kiên định thêm phần thất vọng, trong đôi mắt của hắn có gió nổi mây vần, nhưng nàng lại không thể hiểu được: "Tâm đầu ý hợp rất đơn giản, nhưng rất nhiều người đều khó chung tình. Vương gia, ngươi vẫn nên quan tâm đến Thượng Quan Ý thì hơn."
Đúng thế, giữa họ có quá nhiều khoảng cách, danh lợi quyền thế, âm mưu tính toán, còn có một Thượng Quan Ý từng mang thai cho hắn.
"Thật ra ta hoàn toàn...
Dạ Chí Thần nói được một nửa thì bị giọng nữ lanh lảnh ngoài sân ngắt lời.
"Ý Nhi nghe nói Vương phi bị thương, không biết Vương phi có bị làm sao không, mong cho Ý Nhi vào thăm, nếu Vương phi không sao, Ý Nhi mới có thể yên tâm rời đi.
Sở Kiều Tịnh quay đầu sang chỗ khác nằm lên gối, thầm cười khẩy, đúng là vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo đến ngay.
"Vương gia, người trong mộng ngươi đã từng vui vẻ cưới vào đang đợi bên ngoài kia kìa, ta không khỏe, nhờ Vương gia ra ngoài với nàng ta"
Sở Kiều Tịnh nói chuyện vô cùng lạnh lùng, khiến Dạ Chí Thần cảm thấy bất đắc dĩ, hắn đảo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng có lửa giận dâng trào, nói với Mai Anh: "Chăm sóc chu đáo cho Vương phi.
"Vâng"
Nghe thấy Dạ Chí Thần lập cập đi xa, trong lòng Sở Kiều Tịnh dâng lên nỗi thất vọng, quả nhiên là hắn không làm được.
Thượng Quan Ý đang đứng trước cửa vừa xoắn khăn tay vừa lắng nghe tiếng động trong phòng.
Cánh cửa đó chợt bị đẩy mở, khiến nàng ta sợ đến mức khẽ run rẩy, ngước mắt lên nhìn về phía khuôn mặt anh tuấn lạnh như băng kia, trong lòng thoáng chốc dâng lên những suy đoán rốt cuộc họ đã nói những gì.
"Vương gia."
Thượng Quan Ý dịu dàng hành lễ, cứ như đã bị gió thổi cho không còn xương nữa vậy.
Dạ Chí Thần nhìn thoáng qua nàng ta bằng ánh mắt lạnh thấu xương, không phải hắn không nghi ngờ đám sát thủ kia là Thượng Quan Ý phái đi, nhưng cũng không hề thấy vẻ hốt hoảng nào lộ ra trên mặt nàng ta, hắn chỉ lạnh lùng nói một câu: "Đi theo ta."
Đến một nơi không người, Thượng Quan Ý đang nghĩ phải nói chuyện thế nào mới có thể gợi lại tình cảm của Dạ Chí Thần với mình trước đây thì chợt thấy cổ họng bị túm chặt, cơ thể căng thẳng như rơi xuống hầm băng, không nói được thành lời.
Dạ Chí Thần mím chặt đôi môi mỏng nhìn chằm chằm Thượng Quan Ý, như có khí lạnh tản ra từ hầm băng nghìn năm bao quanh nàng ta. Trong đôi mắt nàng ta, Dạ Chí Thần nhìn thấy được nỗi sợ hãi, hốt hoảng, bất an, còn thấp thoáng sự tức giận.
"Thượng Quan Ý, đây là lần cuối cùng ta nhắc nhở ngươi, tuyệt đối đừng để ta điều tra được ngươi làm bất cứ chuyện gì tổn thương đến nàng ấy, nếu không... Tốt nhất ngươi nên yên phận ở trong viện của mình đừng tuỳ tiện đi lại, không thì ơn cứu mạng năm đó cũng sẽ tan thành mây khói đấy"
Dạ Chí Thần hất tay, Thượng Quan Ý mất hết sức lực ngã ngồi dưới đất cố gắng hít thở, không cam lòng nhìn Dạ Chí Thần dần biến mất trong tầm mắt của mình.
Ngón tay dài nhọn nắm chặt lấy mặt đất sần sùi, trong móng tay dính đầy bùn đất và cát sỏi.
"Dạ Chí Thần, ta vẫn luôn năm lần bảy lượt cho chàng cơ hội chỉ vì để chàng nhìn ta lâu hơn, nhưng chàng lại hết lần này đến lần khác làm tổn thương ta. Ta vốn chỉ muốn để Sở Kiều Tịnh xuống địa ngục, nhưng nếu chàng đã yêu mến nàng ta như thế, thì chàng cứ trông coi mộ bia của nàng ta cả đời đi"
Gió lạnh gào thét thổi qua người Thượng Quan Ý, sau đó tích luỹ trong lòng ngực của nàng ta, khiến nàng ta cảm thấy máu trong người mình lạnh như băng, chỉ có lửa giận ngày càng hừng hực trong mắt, hận không thể khiến hai người họ hồn bay phách lạc ngay lập tức.
Sau khi bỏ lại Thượng Quan Ý rồi rời đi, Dạ Chí Thần cũng không quay về viện của Sở Kiều Tịnh mà cùng đi tới Hiền Vương phủ với Lương Nhân.
"Thần Vương, xin đợi tiểu nhân đi bẩm báo một tiếng" Tên giữ cửa Hiên Vương phủ đứng một bên cửa nói, nói chuyện hành lễ khéo léo, nhưng trong giọng nói thì không có
chút cung kính nào.
"Ta thấy ngươi đang muốn báo cáo với Diêm Vương đúng không."
Lương Nhân hung hăng nói về phía cửa, sau đó đứng trước cửa ra hiệu mời với Dạ Chí Thần: "Chủ nhân, mời."
Dạ Chí Thần mặc trường bào màu đen thêu hoa văn chìm, trông càng có vẻ kiêu ngạo như hoa tuyết, mắt hắn nhìn thẳng đi vào ngưỡng cửa Hiên Vương phủ, Lương Nhân
trừng tên trông cửa một cái, sau đó đuổi theo Dạ Chí Thần.
Có gã sai vặt nhanh chân đi thông báo với Dạ Minh Hiên, hắn ta nghe thấy thế thì nổi trận lôi đình, lập tức mở cửa xông ra ngoài, lúc nhìn thấy bóng người màu đen thì hô to: "Dạ Chí Thần, đệ đúng là to gan, dám tùy tiện xông vào Hiền Vương phủ"
Dạ Chí Thần hơi nâng mắt, ánh mắt như vương giả nhìn người trước mặt với vẻ khinh thường, nở nụ cười kiêu ngạo không nói một câu, chỉ nhanh chóng đi tới trước mặt Dạ Minh Hiên, bàn tay tập trung công lực đánh về phía ngực hắn ta.
Dạ Minh Hiên không ngờ Dạ Chí Thần lại ra tay thẳng thừng như thế.
Tuy hắn ta kịp thời ngăn cản nhưng cũng chậm một nhịp, thoáng chốc đã rơi vào thế yếu, tốc độ ra chiêu cũng chậm hơn Dạ Chí Thần, chỉ có thể đỡ mấy chưởng của hắn, quỳ một chân dưới đất mặc cho máu tươi trên khóe miệng chảy xuống vạt áo, mỗi một giọt máu đều là sự sỉ nhục với Dạ Minh Hiên.
"Dạ Minh Hiên, chuyện sai nhất ngươi đã làm trong cuộc đời này là phái người ra tay với Sở Kiều Tịnh. May là nàng không nguy hiểm đến tính mạng, nếu không lúc này ngươi đã gặp Diêm Vương rồi."
Dạ Chí Thần lạnh lùng bỏ lại những lời này, sau đó cũng không thèm nhìn hắn ta nữa mà xoay người rời đi.
Gã sai vặt bên cạnh nhìn mà ngây người, một cơn gió lạnh chợt thổi qua mới giúp gã hoàn hồn lại, lập tức tiến lên đỡ tay Dạ Minh Hiên: "Vương gia, ngài không sao chứ, có cần gọi thái y không?"
Dạ Minh Hiên tức giận đấy gã sai vặt qua một bên, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm hướng Dạ Chí Thần rời đi.
"Dạ Chí Thần đúng là ngang ngược, sớm muộn gì ta cũng sẽ lấy mạng nó!"
Gã sai vặt không dám đứng im ở đấy, vẫn đỡ Dạ Minh Hiên đưa hắn ta vào phòng, muốn đi gọi đại phu nhưng bị Dạ Minh Hiền ngăn cản.
Chuyện mất mặt như thế, chẳng lẽ còn muốn để nhiều người biết hơn à?
Sau khi bảo gã sai vặt lui xuống, Dạ Minh Hiền bắt đầu vận công chữa thương, ngoài ra còn nhớ lại lời Dạ Chí Thần vừa nói.
Phái người ra tay với Sở Kiều Tịnh?
Hắn ta ra tay với Sở Kiều Tịnh bao giờ?
Trong lòng Dạ Minh Hiên có một suy nghĩ, hắn ta mở mắt giấu đi công lực, gửi một tín hiệu với bên ngoài, ngay sau đó đã có người đi tới trước mặt hắn ta, quỳ xuống hành lễ. "Gần đây có người trả thù lao cho Hận Thiên vệ, mục tiêu là Vương phi của Thần Vương Sở Kiều Tịnh đúng không?"
Dạ Minh Hiên bình tĩnh nhìn người trước mặt.
"Vâng."
"Là ai?"
"Người đó che giấu thân phận, cũng không nói tên."
"Điều tra rõ ràng cho ta, xem rốt cuộc là ai"
"Vâng."
Sau khi hành lễ, người kia nhanh chóng biến mất trong Hiên Vương phủ.
Dạ Minh Hiên nhìn chậu thuỷ tiên xanh xanh ở góc cửa sổ, trong mắt cũng dần hiện lên ý lạnh.
Lư hương ba chân chạm rỗng khắc kỳ lân trong ngự thư phòng tỏa hương lượn lờ, nhưng lửa giận trong lòng Dạ Minh Hiên cũng không giảm đi vì mùi hương này. Sau khi nhìn thấy người đứng trước mặt, hắn ta càng có vẻ tức giận hơn.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất