Sở Kiều Tịnh bị thương ở sau lưng nên chỉ có thể nằm sấp, Mai Anh ở bên cạnh rơi nước mắt cẩn thận đút thuốc cho Sở Kiều Tịnh.
Nhưng Sở Kiều Tịnh đang hôn mê, hoàn toàn không uống vào được.
Dạ Chí Thần dịu dàng để nàng tựa lên cánh tay mình, cẩn thận tránh vết thương, tay phải cầm lấy thìa canh đút từng chút thuốc cho Sở Kiều Tịnh.
Mùa đông đêm tới tới quá nhanh, gió lạnh xuyên qua cành cây khô phát ra âm thanh đáng sợ, giống như một con thú dữ đang điên cuồng tấn công thành luỹ.
Lương Nhân và Dư Bắc xuyên qua bóng đêm, nhìn thấy Dạ Chí Thần đang đợi họ ở chính điện, Lương Nhân lập tức chắp tay nói: "Chủ nhân, thuộc hạ và Dư Bắc đã điều tra rõ, mấy sát thủ kia đều là người của Hận Thiên vệ
Nghe thấy ba chữ Hận Thiên vệ này, trong mắt Dạ Chí Thần thoáng chốc như có sóng to gió lớn khiến mặt biển trở nên sôi trào, bàn tay cũng siết chặt để lộ khớp xương xanh trắng.
Hận Thiên vệ, đó là tổ chức của Dạ Minh Hiền.
Sở Kiều Tịnh nghe thấy tiếng nói chuyện thì cố mở mắt ra, còn chưa kịp biết được đây là đâu đã cảm nhận được cảm giác đau đớn truyền đến từ sau lưng, khiến nàng rên lên thành tiếng.
Dạ Chí Thần nghe tiếng kêu của nàng thì lập tức chạy vào tẩm điện.
"Đã điều tra ra rồi à?"
Sở Kiều Tịnh cau mày khàn giọng hỏi.
"Tổ chức sát thủ của Dạ Minh Hiên, Hận Thiên vệ."
Sở Kiều Tịnh gật đầu, lấy ra một viên thuốc từ trong túi nhét vào miệng, cảm giác đau đớn sau lưng lập tức giảm đi, thấy Dạ Chí Thần căng thẳng nhìn mình, Sở Kiều Tịnh ma xui quỷ khiến thế nào lại nói: "Vậy ngươi có tổ chức sát thủ nào không?"
Sau khi hỏi xong Sở Kiều Tịnh thầm thấy ngạc nhiên, nàng chỉ đang nghĩ trong đầu thôi, sao lại hỏi ra thế này.
Dạ Chí Thần thành thật đáp: "Có"
Sở Kiều Tịnh nhìn Dạ Chí Thần với vẻ kinh ngạc, nàng không ngờ Dạ Chí Thần sẽ trở lời nàng một cách thành thật như thế, chỉ có thể mơ màng gật đầu, lặng lẽ che giấu nỗi ngạc nhiên.
"Trận chiến giữa Hoàng tử không thể để lộ ra bên ngoài, cho nên rất nhiều người đều âm thầm tạo dựng thế lực của mình. Đối với Dạ Minh Hiên, hắn ta muốn tranh quyền đoạt lợi, còn với ta thì chỉ để đề phòng thôi."
Dạ Chí Thần chậm rãi giải thích với Sở Kiều Tịnh: "Trong giang hồ cũng có rất nhiều tổ chức sát thủ, nhưng cả thế lực và thực đều sẽ yếu hơn những sát thủ được Hoàng tử quý tộc chọn lựa tỉ mỉ. Nhưng gần đây mới xuất hiện một tổ chức tên là Lạc Ẩn, thật sự rất giống với tên của mình, chém đầu rơi xuống đất, lặng lẽ không một tiếng động, không hề yếu kém gì so với Hận Thiên vệ.."
Nghe thấy hai chữ Lạc Ẩn, huyệt thái dương của Sở Kiều Tịnh khẽ giật, vừa định cất lời thì Dạ Chí Thần đã nói tiếp: "Nhưng đối với tử sĩ của ta, chỉ cần nàng lấy ra miếng ngọc bội ta đưa cho nàng, họ sẽ đều nghe theo lệnh nàng, chắc chắn không cãi lại."
Sở Kiều Tịnh đổi chủ đề, nghi ngờ hỏi: "Ngọc bội gì cơ?"
"Miếng ngọc bội nàng thắng được trên du thuyền"
Sở Kiều Tịnh lập tức nhớ ra, lúc đó nàng vốn định sau này sẽ trả lại miếng ngọc bội cho Dạ Chí Thần, nhưng nhiều chuyện liên tục diễn ra nên nàng quên mất.
Nàng thoáng chốc thấy ngạc nhiên, ngẩng đầu nhìn thấy vẻ hờ hững trên mặt Dạ Chí Thần, trong lòng nhất thời dao động: "Thứ quan trọng như thế mà ngươi lại dùng làm tiền thưởng ư?"
"Ta biết là nàng sẽ thắng" Dạ Chí Thần nhìn nàng với vẻ tin tưởng.
Nhìn thấy ánh mắt nóng bỏng của Dạ Chí Thần, lông mi như cánh bướm của Sở Kiều Tịnh khẽ chớp, không biết nên đáp lại thế nào, chỉ đành đổi động tác nằm, mượn việc này giấu đi nội tâm đang sôi trào.
"Vết thương của nàng lại đau à?"
Dạ Chí Thần vội vàng thò nửa người tới, vội hỏi với vẻ lo lắng.
Sở Kiều Tịnh thấy hắn vì cau mày mà ánh mắt cũng trở nên càng sâu thẳm, đột nhiên nhớ lại dáng vẻ hắn nhíu mày khi sắp hôn mê ở Hồi Hồn phường, tim chợt đập thình
thich.
"Ta không sao, ta chỉ muốn... muốn gọi Mai Anh đến thôi.
Sở Kiều Tịnh chớp mắt như bướm bay loạn trong mùa hè, sau khi âm thầm hít sâu hai hơi mới lấy lại được bình tĩnh, thầm thấy hú vía.
Mai Anh nghe thấy thì đi tới bên cạnh Sở Kiều Tịnh, đau lòng hỏi: "Vương phi, người cần gì ạ?"
Sở Kiều Tịnh chống một tay xuống giường, một tay khác khó khăn giơ lên chỉ về phía bàn trang điểm.
"Ở ngăn kéo thứ ba của bàn trang điểm, ngươi lấy ngọc bội kia đến trả lại cho Vương gia, vừa khéo đang nhắc đến chuyện này, tránh sau này lại phiền phức vì nó. "Không cần"
Mai Anh sắp bước đi thì bị giọng nói lạnh lùng của Dạ Chí Thần ngăn lại, nàng ấy lúng túng nhìn Sở Kiều Tịnh, nhất thời không biết nên lấy hay là không.
"Thứ quý giá như thế Vương gia vẫn nên tự mình giữ thì hơn, để ở chỗ ta, sau này lỡ bị mất thì chẳng phải...
Đôi mắt như nước mùa thu của Sở Kiều Tịnh nhìn hắn với vẻ nghi ngờ, trong giọng nói mang theo sự lạnh lùng xa cách, không phải nàng cố ý, mà đó chỉ là thói quen thôi. "Nàng giữ nó lâu như thế, không phải vẫn chẳng có vấn đề gì ư. Huống hồ nó là của nàng, sao ta lại lấy về làm gì."
Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ bất mãn, nhưng sau khi nhìn vào mắt nàng, vẻ bất mãn kia lập tức biến mất.
Dù nàng luôn không biết rốt cuộc Dạ Chí Thần muốn bày tỏ điều gì, cũng luôn có thể khiến Dạ Chí Thần chợt thấy không vui, nhưng chỉ cần một ánh mắt của nàng đã có thể khiến ao nước trong lòng Dạ Chí Thần nhẹ nhàng lay động, long lanh dịu dàng.
"Tịnh Nhi, có lẽ nàng cũng hiểu ta có ý gì, nếu ta đã dám đưa ngọc bội kia cho nàng thì chứng tỏ ta."
"Vương gia." Không hiểu vì sao Sở Kiều Tịnh lại cảm thấy sợ hãi, nàng vô thức ngăn cản lời nói tiếp theo của Dạ Chí Thần: "Vậy thì tạm thời cứ để ngọc bội ở chỗ ta đi, nếu Vương gia cần thì có thể lấy đi bất cứ lúc nào."
"Nàng còn định gọi ta là Vương gia bao lâu nữa?" Dạ Chí Thần nhíu mày, nhưng sau đó lại giãn ra: "Chẳng lẽ nàng cho rằng ta nhìn thấy dung mạo thật sự của nàng mới thích nàng? Ta cũng không phải kiểu người tham tiền háo sắc như thế, trước đây sở dĩ ta không đồng ý mối hôn sự này là vì ta cảm thấy.."
"Cảm thấy ngươi bị ép thành môn với một nữ nhân xấu xí đúng không? Vương gia, lúc đầu là ta bướng bỉnh xin mối hôn sự này, nhưng sau đó ta cũng biết dưa ép chín không
ngọt, nên ta mới muốn xin."
Câu nói tiếp theo Sở Kiều Tịnh không nói ra, nàng biết Dạ Chí Thần hiểu mình muốn nói gì.
Quả nhiên Dạ Chí Thần sa sầm mặt, hắn đã sắp quân sự tồn tại của thư hòa ly kia rồi, Sở Kiều Tịnh đột nhiên nhắc tới, trong lòng hắn lập tức có cơn gió rì rào thổi qua, khiến hắn cảm thấy lục phủ ngũ tạng cũng lạnh đi.
"Tịnh Nhi, lúc trước không phải vì dung mạo của nàng mà ta lạnh nhạt với nàng, nếu không ta cũng sẽ không vội vàng chạy tới khi chưa nhìn thấy dung mạo thật sự của nàng, cũng không trách nàng lừa ta sau khi nhìn thấy gương mặt thật của nàng. Là vì ta biết ta mong muốn điều gì"
Câu nói cuối cùng khiến tâm trạng Sở Kiều Tịnh trở nên nặng nề, có lẽ nàng thật sự biết hắn muốn cái gì.
Dẫu sao lúc ở hiện đại, nàng cũng chỉ tin tưởng một mình nàng thôi.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất