Ánh nến trong thư phòng chập chờn liếm láp không khí ở phía trên, câu chuyện quá khứ lại được hiển hiện trong thời không hiện tại, mỗi một câu nói của Sở Thừa tướng đều như sóng to gió lớn khiến Sở Kiều Tịnh kinh ngạc không nói lên lời.
Sở Kiều Tịnh biết được thân thế thật sự của mình, lúc này mới hiểu ra vì sao Hoàng thượng lại có biểu cảm phức tạp như thế khi nhìn thấy miếng ngọc bội.
Nàng cũng không rõ rốt cuộc là nhờ miếng ngọc bội đó hay nhờ khuôn mặt này đã cứu mạng nàng, nàng chỉ biết rằng mẫu thân muốn che giấu thân thế của nàng, có lẽ là vì muốn cho nàng một cuộc sống không buồn không lo thôi.
Khi nàng ra khỏi thư phòng thì đã gần đến giờ Hợi, lúc này Sở Kiều Tịnh mới chấp nhận được những lịch sử bão bùng ấy và thân phận thật sự của mình.
Nhưng lịch sử vẫn là lịch sử, quá khứ cũng chỉ có thể là quá khứ, dù thế nào đi chăng nữa, sự yêu thương mà Sở Thừa tướng và Sở phu nhân dành cho nàng cũng vẫn là sự thật, ở trong lòng nàng, họ chẳng khác nào cha mẹ ruột thịt cả.
Vừa bước vào đại sảnh, Sở Kiều Tịnh đã thấy Dạ Chí Thần đang uống trà. Trông sắc mặt nàng có vẻ không được tốt lắm, hắn vội vàng đứng dậy đứng che chở bên cạnh nàng. "Cha, cứ để bí mật này tiếp tục trở thành bí mật đi ạ."
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh nhìn Sở Thừa tướng, trong mắt vẫn còn đôi chút kinh ngạc chưa biến mất.
Trên đường về Thần Vương phủ, Dạ Chí Thần bảo nàng ngồi cạnh mình, nói thẳng ra rằng hắn đâu phải thú dữ, có thể ăn luôn nàng được à?
Nhưng Sở Kiều Tịnh lại không cười nổi, chỉ làm theo lời hắn, im lặng lắng nghe tiếng bánh xe lăn đều.
Ngửi mùi thơm lạnh lẽo thoang thoảng từ trên người Dạ Chí Thần, Sở Kiều Tịnh suy nghĩ mãi trong lòng, từ đầu tới cuối hắn luôn luôn tin tưởng nàng, kể cả khi nàng chưa từng giải thích điều gì cả. Nàng bối rối nhìn thoáng qua Dạ Chí Thần ở bên cạnh, cuối cùng vẫn lên tiếng.
"Vương gia, thật ra bí mật mà ta và cha nói khi nãy là về thân thế của ta. Ta không phải là nữ nhi ruột của ông ấy.."
Sau khi nghe xong đầu đuôi câu chuyện, mọi thắc mắc của Dạ Chí Thần ở Kim Loan điện đều đã có câu trả lời, trong lòng hắn cũng dấy lên sóng gió không nhỏ, nhưng nét mặt của hắn vẫn bình tĩnh như thể chưa nghe được gì.
"Ở chỗ ta, nó sẽ luôn là bí mật." Dạ Chí Thần kiên quyết nói. "Cảm ơn Vương gia."
Dạ Chí Thần lấy một chiếc chìa khóa từ trong túi tay áo ra đưa tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, nói như thể không quan tâm, lại như rất tin tưởng: "Ca Vũ phường thông với Hồi Hồn phường rất khéo đã được ta mua lại."
Lúc mới nhìn thấy chiếc chìa khóa này, Sở Kiều Tịnh còn nghi hoặc nhìn hắn, đến khi nghe được những lời này nàng mới ngạc nhiên, đồng thời trong đầu cũng có một dòng điện vụt nhanh qua, nhưng vì nó quá nhanh, nhanh đến mức nàng chưa kịp bắt lấy thì nó đã biến mất dạng.
"Vậy Vương gia....
"Nếu nàng đã là phường chủ của Hồi Hồn phường, mà Hồi Hồn phường lại thông nhau với Ca Vũ phường. Ta thấy nàng kinh doanh Hồi Hồn phường cũng khá tốt, định giao Ca Vũ phường cho nàng quản lý luôn."
"Vương gia không sợ không còn một đồng bạc nào luôn sao?"
Trong giọng nói của Sở Kiều Tịnh chứa sự trêu đùa.
"Của ta chính là của nàng, nàng có thể tiêu xài tùy thích.
Ánh mắt Dạ Chí Thần nhìn Sở Kiều Tịnh sáng rực và tràn đầy kiên định.
Ngày hôm sau, Hồi Hồn phường lại khai trương lần nữa, thân phận thật sự của Sở Kiều Tịnh cũng đã sớm bị mọi người biết. Nàng quyết định dùng khuôn mặt thật của mình để gặp người khác luôn, và khách hàng vẫn có thể đeo mặt nạ đến đây đánh bạc theo như quy định cũ.
Chỉ mới qua một buổi, Hồi Hồn phường đã biến thành một sòng bạc đông khách ồn ào huyên náo.
Xúc xắc, bài hoa và những thứ sặc sỡ đủ mọi kiểu dáng khác được qua tay khách hàng liên tục từng đợt.
Mà lúc này Sở Kiều Tịnh lại gọi Dư Bắc vào phòng.
"Chủ nhân, người có việc gì cần sai bảo ạ?"
"Ta nghi ngờ lần trước ta bị người khác phát hiện là phường chủ của Hồi Hồn phường do có người của chúng ta ngấm ngầm truyền tin ra ngoài. Nhưng loại bỏ từng người rất
phiền phức, đã thế còn dễ rút dây động rừng, thế nên ta định thay luôn một nhóm người mới, chuyện này giao cho ngươi thu xếp đấy"
Tách trà có hoa văn phức tạp trong tay Sở Kiều Tịnh càng làm tôn lên bàn tay trắng nõn của nàng.
Nhìn vẻ mặt kiên định và thận trọng của Sở Kiều Tịnh, Dư Bắc đáp vâng một tiếng rồi mở cửa ra ngoài rồi định đi chuẩn bị.
Sở Kiều Tịnh cũng cầm tách trà đi ra quan sát mọi hành động của những người dưới lầu, trong mắt chỉ có sự nguy hiểm và nghi ngờ.
Bỗng nhiên, một luồng sát khí điên cuồng đánh tới từ phía bên cạnh, Sở Kiều Tịnh giật mình, nhanh chóng ném tách trà trong tay về phía luồng sát khí, chỉ nghe thấy một tiếng tách trà vỡ tan tành. Sở Kiều Tịnh lùi về sau hai bước, ngước lên nhìn kẻ vừa đến thì thấy một nam tử áo đen bịt mặt đang đứng ở đó.
Sở Kiều Tịnh híp mắt lại, sát ý lộ rõ trong mắt, nhưng vì trong tay không có vũ khí, lại còn ở trên tầng hai không dễ chạy trốn, Dư Bắc vừa rời đi không bắt gặp cảnh này, một mình nàng chỉ có thể đấu tay không với kẻ xấu kia mấy chiêu thôi.
Kẻ xấu rõ ràng có võ công cao cường, hơn nữa mỗi chiêu thức đều dùng hết công lực, mục đích là muốn lấy mạng Sở Kiều Tịnh.
Thấy mình không thể chống cự được, Sở Kiều Tịnh đành phải ném ra hai cây châm bạc từ trong ống tay áo trước, sau đó lập tức quay lưng bỏ chạy.
Ai ngờ vào lúc này lại có một kẻ áo đen khác bay ra từ phía bên cạnh, hắn ta cầm đao bổ xuống từ trên cao xuống trúng vào lưng Sở Kiều Tịnh, máu lập tức phụt ra nhanh chóng nhuộm đỏ một mảng lớn trên lưng áo.
Tất cả những kẻ áo đen còn lại đều hiện thân, tổng cộng có khoảng mười lăm, mười sáu người, có thể thấy được kẻ chủ mưu muốn lấy mạng Sở Kiều Tịnh cho bằng được.
Ngay khi Sở Kiều Tịnh bị đau sắp ngã xuống đất, một cánh tay vươn ra ôm nàng vào lòng rồi bay xuống khỏi tầng hai.
Sở Kiều Tịnh cố nhịn đau ngước lên nhìn, khuôn mặt đằng đằng sát khí nhưng lại không thể che khuất được vẻ anh tuấn ấy, không phải Dạ Chí Thần thì còn có thể là ai. "Lương Nhân!"
Dạ Chí Thần trầm giọng gọi, một bóng người lướt nhanh qua từ bên cạnh rồi xông về phía mấy kẻ áo đen kia.
Nghe thấy tiếng la hét sợ hãi của mọi người, Dư Bắc cảnh giác vội vàng chạy ra, vừa khéo nhìn thấy Dạ Chí Thần ôm Sở Kiều Tịnh bị thương từ trên tầng hai bay xuống tầng một.
Hắn ta lập tức phóng về trước, mắt đối mắt với Dạ Chí Thần rồi cũng gia nhập vào cuộc chiến với những kẻ áo đen.
Dạ Chí Thần phong ấn các huyệt đạo để bảo vệ tâm mạch cho Sở Kiều Tịnh trước, hắn nhíu mày mím môi, nhún chân bay thẳng ra khỏi Hồi Hồn phường rồi chạy thật nhanh về phía Thần Vương phủ.
Nhìn sắc mặt hồng hào của Sở Kiều Tịnh nhanh chóng biến mất, ánh mắt phẫn nộ lạnh thấu xương khi nãy của Dạ Chí Thần pha trộn thêm vài phần lo sợ, hắn chỉ có thể tăng tốc chạy về Thần Vương phủ.
"Gọi phủ y!"
Cả khuôn mặt của Dạ Chí Thần tràn đầy lạnh lẽo và lo lắng, hắn vội vã ra lệnh, sau đó bế Sở Kiều Tịnh chạy về phía phòng ngủ.
Sau khoảng thời gian đốt một nén nhang, cuối cùng phủ y cũng xử lý xong vết thương của Sở Kiều Tịnh, đã rắc thuốc bột cầm máu lên vết thương, trong lúc đang băng bó, Lương Nhân và Dư Bắc lao vào phòng ngủ của nàng như một cơn gió.
Dạ Chí Thần liếc mắt ra hiệu cho họ, ba người đi qua chính điện để nói chuyện.
"Vâng."
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất