"Ta xoay chuyển tình thế thì liên quan gì đến ngươi? Ông trời tạo nghiệt còn có thể tha thứ, nhưng tự tạo nghiệt lại không thể sống, Tưởng Nhã Linh, tất cả mọi thứ đều do ngươi tự chuốc lấy cả."
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nhìn nàng ta như đang nhìn một con dòi dưới mương hôi thối, trong lòng càng chán ghét hơn nữa.
Vương Lực mang một cái ghế sạch đến mời Sở Kiều Tịnh ngồi xuống: "Tiểu nhân ở ngoài cửa, nếu Thần Vương phi có cần gì thì cứ sai bảo ạ.
Sở Kiều Tịnh dịu dàng nhìn sang Mai Anh: "Ngươi cũng ra ngoài đi, kẻo lát nữa lại dọa ngươi sợ."
Mai Anh hành lễ, sau đó đi ra ngoài với Vương Lực.
"Sở Kiều Tịnh, ngươi ở đây dọa ai đó? Đừng tưởng bây giờ ngươi có thể làm xằng làm bậy, nhà ngoại ta là Các lão đương triều, nhà phu quân là Hoàng tử thân cận nhất của Hoàng hậu, chẳng lẽ ngươi còn dám lấy mạng ta chắc!"
Tưởng Nhã Linh kích động muốn nhào về phía Sở Kiều Tịnh, đôi mắt nhìn nàng cứ như một con thú dữ đang nổi điên, nhưng lại vì không thể di chuyển mà càng tức giận hơn.
"Ta lấy mạng ngươi để làm gì, tự nhiên làm bẩn tay mình.
Sở Kiều Tịnh bước chầm chậm tới trước mặt Tưởng Nhã Linh, bóp khóe miệng nàng ta, bắt nàng ta nhìn thẳng vào mình.
Vẻ nham hiểm trong mắt Sở Kiều Tịnh càng sâu hơn, khí chất cao ngạo bao vây lấy Tưởng Nhã Linh, ánh mắt nàng sắc bén tựa như con rắn độc ngóc đầu dậy lè lưỡi để thăm dò, khiến cho nàng ta dần dần có một cảm giác nguy hiểm trong lòng.
"Tưởng Nhã Linh, đừng nói cái gì mà Hoàng tử rồi Các lão với ta, họ còn chẳng bằng con chó vẫy đuôi xin ăn trong mắt ta, ngươi nghĩ ta sẽ sợ à? Nếu ban đầu ta đã dám nói sẽ trả đũa ngươi thì ta sẽ không để ngươi phải đợi quá lâu đâu. Còn mười bốn cái nữa, chắc ngươi vẫn chưa quên đâu nhỉ."
Sở Kiều Tịnh hạ giọng cực thấp nhưng lại ẩn chứa sự uy nghiêm như tảng băng trôi nổi trên mặt nước, chỉ với một góc lộ ra bên ngoài thôi cũng đủ để khiến Tưởng Nhã Linh luống cuống.
Nàng nhét một viên thuốc vào trong miệng Tưởng Nhã Linh, điểm huyệt trên cổ nàng ta để ép nàng ta nuốt xuống, dáng vẻ thờ ơ cứ như viên thuốc ấy chẳng có tác dụng gì, đôi môi son hé mở nói ra những lời lạnh giá tâm hồn.
"Viên thuốc đó sẽ không lấy mạng ngươi, cũng sẽ không ảnh hưởng đến sức khỏe của ngươi, bình thường uống vào sẽ không có cảm giác gì, nhưng một khi ngươi bị đau, nó sẽ lập tức tăng nỗi đau ấy lên gấp mười lần. Thấy sao? Thú vị lắm phải không?"
Sở Kiều Tịnh cười tà mị, cầm lấy chiếc roi đã từng đánh mình quất mạnh vào người Tưởng Nhã Linh, một tiếng hét thảm thiết như đâm thủng cổ họng nàng ta vang lên khiến nàng phải xoa xoa tai.
Vương Lực và Mai Anh ở ngoài cửa đều rùng mình, đưa mắt nhìn nhau rồi tránh ra xa hơn.
Sở Kiều Tịnh bắn một cây châm bạc trúng vào huyệt câm của Tưởng Nhã Linh, nói nhỏ bên tai nàng ta: "Ta sợ làm bẩn tai mình, cho nên ngươi hưởng thụ những cảm giác tiếp theo một mình nhé."
Trên trán Tưởng Nhã Linh đã túa ra từng giọt mồ hôi to bằng hạt đậu, đang không ngừng chảy xuống dưới rồi lọt vào trong miệng, vị mặn chát khiến nàng ta càng phẫn nộ hơn, nàng ta trừng mắt đến nỗi con ngươi sắp lồi cả ra ngoài, nói bằng khẩu hình miệng: "Sở Kiều Tịnh, ngươi sẽ không được chết tử tế đâu."
"Thần linh không nghe thấy, e là không thể giúp ngươi toại nguyện rồi" Sở Kiều Tịnh tiếc nuối cúi đầu xuống, nói với giọng vô cùng đáng tiếc, đến khi ngước mắt lên thì lại vung roi quất vào người Tưởng Nhã Linh.
Đến khi xử lý xong chuyện của Tưởng Nhã Linh thì trời đã tối, gió lạnh thấu xương thổi xuyên qua hành lang nhà lao phát ra tiếng vù vù trầm thấp và u sầu.
Sở Kiều Tịnh và Mai Anh đi ra nhà lao đến cạnh xe ngựa, nhìn thấy Lương Nhân đang đứng thẳng lưng bên cạnh, trong lòng liền hiểu rõ.
Sau khi được Mai Anh đỡ lên xe ngựa, Sở Kiều Tịnh vén rèm lên, nhờ ánh trăng mà nhìn thấy Dạ Chí Thần đang chống khuỷu tay lên vùng thái dương chợp mắt ngủ, nghe thấy tiếng quần áo ma sát sột soạt, hắn mới mở đôi mắt như đầm nước kia ra, chỉ khi nào nhìn Sở Kiều Tịnh thì nó mới trở nên trong vắt sáng ngời.
"Xử lý xong rồi à?" Dạ Chí Thần hỏi, giọng hắn hơi khàn.
"Ừ" Sở Kiều Tịnh gật đầu, bình tĩnh ngồi ở bên cạnh, vuốt phẳng dấu nhăn trên váy vì ngồi xuống: "Sao ngươi lại tới đây?"
"Trời tối rồi, ta không yên tâm.
Dạ Chí Thần ngồi yên nhìn nàng chỉnh váy, nhưng hắn hơi đắn đo không biết sự bình tĩnh khi đối mặt với hắn của nàng lúc này rốt cuộc đang ở giai đoạn nào, là vẫn như trước, như một người bạn hay là cái gì khác.
Nhưng nàng không còn lạnh lùng như trước nữa, chỉ thế thôi cũng đã đủ làm cho Dạ Chí Thần thoả mãn rồi.
"Ta có chuyện cần đi tìm cha ta để hỏi cho rõ ràng, nếu ngươi bận việc riêng gì thì cứ đi giải quyết trước đi"
"Đúng lúc ta không có việc bận, cứ đi cùng đi"
Cả chặng đường không ai nói gì, xe ngựa giúp che chắn ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống đường, chạy thẳng đến cổng Sở phủ.
Thị nữ trong đình viện nhìn thấy Sở Kiều Tịnh và Dạ Chí Thần thì đều cung kính thi lễ, khi nghe nàng hỏi cha đang ở đâu, họ kính cẩn trả lời: "Lão gia đang ở thư phòng ạ.
Dạ Chí Thần quay sang hỏi Sở Kiều Tịnh: "Có cần ta vào cùng nàng không?"
Sở Kiều Tịnh ngẫm lại rồi đáp: "Ngươi tới đại sảnh đợi ta một lát đi"
"Được."
"Két" một tiếng, cửa thư phòng được Sở Kiều Tịnh mở ra, Sở Thừa tướng đang ngồi bên bàn xử lý công văn tưởng là Sở phu nhân, nói với giọng như trách móc nhưng thực chất là rất hưởng thụ: "Phu nhân, ta xử lý xong mấy phần này nữa rồi đi ngủ, nàng đợi một...
Đến khi thấy rõ là Sở Kiều Tịnh, Sở Thừa tướng lập tức dừng lại, niềm vui khi được gặp nữ nhi khiến ông lập tức đứng dậy đi qua đón nàng.
"Tịnh Nhi, sao giờ con lại về nhà thế?"
Sở Kiều Tịnh đóng chặt cửa, dìu Sở Thừa tướng ngồi xuống, biểu cảm nghiêm túc thay cho vẻ hoạt bát trước kia.
"Con định mai mới đến, nhưng con nghĩ, nếu không hỏi cho rõ, chắc tối nay con cũng sẽ không ngủ được mất.
Nụ cười trên mặt Sở Thừa tướng cứng đờ, lập tức xuất hiện thêm vài phần cảm xúc phức tạp.
"Ta cũng đang phân vân không biết rốt cuộc có nên nói cho con biết hay không. Nếu con đã đến hỏi, vậy thì ta cũng không giấu nữa."
"Có lẽ con vẫn chưa biết, con có một người cô cô..
"Sở Quý phi?"
"Một người khác nữa, bởi vì cha đã hạ lệnh cấm tất cả mọi người trong phủ nhắc tới nên con không biết. Người cô cô đó của con... Không đúng, đáng lẽ con phải gọi nàng ấy một tiếng mẫu thân"
Biểu cảm cười ngượng ngập của Sở Thừa tướng trông có vẻ vô cùng đau khổ dưới ánh đèn.
"Mẫu thân?"
Sở Kiều Tịnh khiếp sợ đứng bật dậy, nhìn Sở Thừa tướng với vẻ khó tin, vừa rồi còn là cô cô cơ mà, sao giờ đã biến thành mẫu thân rồi?
"Bà ấy là mẫu thân, thế còn cha với mẹ con?"
Sở Kiều Tịnh kinh ngạc hỏi, trong giọng nói tràn đầy nghi hoặc.
"Mà dung mạo của con cực kỳ giống Ngọc Nhi, năm đó Hoàng thượng theo đuổi bằng đủ mọi cách mà vẫn không thành công, sau khi mọi chuyện qua rồi còn tặng cho Ngọc Nhi một miếng ngọc bội, thế nên ta mới...
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất