Ngày hôm sau, bầu trời trong xanh, buổi thượng triều vừa mới bắt đầu, Hoàng thượng đã giao toàn bộ quân quyền Dạ gia quân của Bất Dạ Quốc vào tay Dạ Chí Thần. 

Tất nhiên Dạ Minh Hiên và Bạch Khanh lên tiếng phản đối, nhưng đều bị Hoàng thượng phản bác từng câu một, chỉ có thể lén lút tức giận siết chặt nắm đấm, nhưng lại chẳng thể làm được gì. 

Sau khi hạ triều, Dạ Chí Thần được Trần công công mời đến Ngự Thư phòng, tất cả người hầu thân cận đều bị đuổi ra ngoài. 

"Thần Nhi, con có biết tại sao trẫm lại đột nhiên giao hết binh quyền cho con không?" 

Trong ánh mắt uy nghiêm của Hoàng thượng có thêm đôi chút hài lòng. 

"Phụ hoàng có suy nghĩ của riêng mình, nhi thần chỉ cần nghe lệnh là đủ rồi ạ." 

Dạ Chí Thần trả lời rất hoàn hảo, vẻ mặt kính cẩn và bình tĩnh che đậy dòng suy nghĩ dâng trào trong lòng. 

Dường như hắn đã đoán được vì sao, chẳng qua những lời này không thể nói ra từ miệng hắn, không thì sẽ bị nghi ngờ có ý đồ soán ngôi. 

Hoàng thượng gật đầu, chỉ dặn hắn đừng như những kẻ được nắm quyền trong tay rồi lại đắc chí làm càn tùy ý của tiền triều kia, phải luôn giữ lòng trung với dân, sau đó bảo hắn về. 

Ông đứng bên cửa sổ ngắm nhìn cây tùng xanh tốt cao ngất ngoài sân, hiện giờ nó đã mọc cành lá xum xuê, có thể chống chọi với bão tuyết, không cần phải tiếp tục tỉa cành thường xuyên chỉ vì để nó được phát triển cao lên nữa. 

Trong Thần Vương phủ, bàn tay trắng nõn của Sở Kiều Tịnh đang cầm cây kẹp gắp than khá nặng khều khều lửa than, tìm được hạt dẻ vừa mới ném vào, lúc này nó đã nóng hội hổi và toả mùi thơm ngào ngạt. 

"Vương phi, nô tỳ đã chuẩn bị xong những thứ mà người yêu cầu rồi ạ." 

Mai Anh bê một cái hộp gỗ đỏ chạm khắc bước vào, trong mắt tràn đầy nghi hoặc. 

"Nếu không nhờ có hắn thì hôm nay ngươi đã không gặp được ta rồi, đi theo ta một chuyến đi." 

Trong ánh mắt lạnh tanh của Sở Kiều Tịnh hàm chứa sự cảm kích, nàng bụm hạt dẻ trong tay, ra khỏi căn viện với Mai Anh rồi lên xe ngựa nghênh ngang rời đi. 

Mấy ngày trước nàng biến thành tù nhân bị nhốt trong nhà lao của Hình bộ, giờ lại đứng ở nơi đây, Sở Kiều Tịnh thấy hơi là lạ trong lòng. 

Một tên cai ngục ngậm cọng cỏ trong miệng ở cách đó không xa đang hài lòng đếm những thứ có giá trị vừa cướp được từ tay tội phạm, ung dung ngâm nga đi về phía trước. 

Khi nhìn thấy một nữ nhân đội mũ trùm đầu không thấy rõ mặt đứng ở cửa, kế bên còn có một nha đầu thanh tú, lúc gã ta đang nheo mắt để nhìn kĩ hơn xem đó là ai, tiểu nha đầu bên cạnh đã nghiêm giọng quát. 

"Gặp Thần Vương phi mà không biết hành lễ à?" 

Vừa nghe thấy ba chữ "Thần Vương phi", tên cai ngục đang đắc ý kia lập tức sợ tái mặt, hai chân như không xương suýt chút nữa không chống được cơ thể, gã loạng choạng chạy tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, quỳ phịch xuống đất. 

"Tiểu nhân không biết Thần Vương phi lại đích thân đến đây, xin Vương phi tha tội cho. 

Nói xong, cai ngục còn dập đầu ba cái thật mạnh, lúc gã ta ngẩng đầu lên, ánh nắng sáng ngời ngoài trời chiếu rõ khuôn mặt của gã, chẳng phải chính là tên thủ lĩnh đã từng thu trâm ngọc của nàng, còn nói mấy lời mê sảng kia ư. 

"Ha." Sở Kiều Tịnh cười khẩy, hơi nóng thở ra biến thành một làn sương trắng: "Lần trước ngươi nói một khi đã tới đây thì phải nghe lời ngươi cơ mà, sao bây giờ không bắt ta phải nghe lời ngươi nữa đi?" 

Chiếc áo choàng rộng thùng thình cũng không thể che đi khí chất lạnh như băng tuyết của Sở Kiều Tịnh, sự giễu cợt trong lời nói cứ như mưa đá vậy, mỗi chữ đều rơi mạnh vào mặt tên cai ngục, khiến gã ta thở hổn hển nằm rạp dưới đất, khóc nức nở cầu xin nàng đại nhân đại lượng mà bỏ qua tội không giữ mồm giữ miệng của mình. 

Nhưng quả thật mấy ngày nay gã cũng không làm khó dễ nàng lắm, Sở Kiều Tịnh cũng không muốn lãng phí thời gian vào gã ta, bèn lạnh lùng nói: "Ta muốn gặp Tưởng Nhã Linh. Lần trước nàng ta bảo ngươi dẫn ta đến đâu thì lần này ngươi cũng đưa nàng ta tới đó. Nếu lúc ta đến mà nàng ta vẫn chưa đến thì coi chừng cái mạng chó của ngươi." 

Thấy Sở Kiều Tịnh không phạt mình, tên cai ngục ngã lăn một vòng rồi vội vã chạy về phía nhà lao của Tưởng Nhã Linh. 

Mai Anh dìu Sở Kiều Tịnh tiến vào nhà lao, càng đi sâu vào bên trong càng âm u, ở trong góc còn có vết máu tung tóe không biết là của ai, máu vẫn còn màu đỏ tươi, chắc là mới. Mai Anh nhất thời sợ hãi, nắm chặt cánh tay Sở Kiều Tịnh không để mình tụt lại một bước nào. 

"Không sao, có ta ở đây rồi." 

Sở Kiều Tịnh nhẹ nhàng an ủi, trên mặt vẫn giữ vẻ lành lạnh. 

Vương Lực đang giao ca cho thuộc hạ, khi hắn ta rẽ qua chỗ ngoặt để đi kiểm tra tù nhân thì bất chợt đối diện với Sở Kiều Tịnh và Mai Anh, hắn ta sợ tới mức há to miệng suýt nữa thì ngồi bệt xuống đất luôn. 

Sở Kiều Tịnh cởi mũ trùm đầu xuống để lộ dung mạo tuyệt thế, ngước mắt nhìn Vương Lực, thản nhiên nói: "Là ta" 

Đến khi nhìn thấy rõ người tới là ai, Vương Lực mới thở phào một hơi thật dài, sắc mặt dần chuyển từ trắng bệch sang màu da ban đầu, đúng mực hành lễ với Sở Kiều Tịnh. "Thần Vương phi vừa rời khỏi đây chưa được mấy ngày mà, sao người lại đến đây nữa thế?" 

Sở Kiều Tịnh liếc mắt ra hiệu cho Mai Anh, nàng ấy lập tức hiểu ý, mở chiếc hộp trong tay ra rồi đưa tới trước mặt Vương Lực. 

"Đây là quà Vương phi tặng cho ngươi, coi như đây là chút quà mọn cảm ơn ngươi vì đã từng giúp Vương phi. 

"Quà Vương phi tặng quá quý giá, tiểu nhân không thể nhận đâu ạ. Đó chỉ là việc tiểu nhân cần làm thôi, những thứ này tiểu nhân không thể nhận được đâu." 

Vương Lực không nhận chiếc hộp chứa đầy bạc trắng kia mà còn thi lễ nặng hơn. Mặc dù vẻ mặt của hắn ta đã bị khuất vì cúi đầu, nhưng trong giọng nói lại tràn đầy hổ thẹn và lo lắng. 

"Nếu ngươi không chịu nhận nghĩa là đang chê ít." Sở Kiều Tịnh nói khẽ. 

"Không không không, tiểu nhân không dám!" Vương Lực ngẩng phắt đầu lên để lộ biểu cảm lo sợ, hai tay xua nguầy nguậy trước ngực: "Tiểu nhân đã từng phạm lỗi, bị thủ lĩnh đánh một trận suýt mất mạng, nhờ có Thần Vương bắt gặp, phái người mời thái y đến chữa trị cho tiểu nhân nên mới giữ được cái mạng thấp hèn này của tiểu nhân. 

"Tiểu nhân luôn muốn báo đáp Thần Vương, dù cho phải liều cả mạng sống, nhưng điều đó lại rất khó thực hiện. Có thể giúp chút ít cho Thần Vương phi đã là phúc phận của tiểu nhân rồi ạ." 

Vương Lực nhớ lại ngày hôm đó mà vẫn vô cùng cảm động, mũi cay cay, mắt đỏ hoe. 

"Cứ nhận đi. Nếu ngươi không muốn ở đây làm tuỳ tùng nữa, ta sẽ sai người điều ngươi khỏi đây" 

"Cảm ơn Vương phi, tiểu nhân sẵn sàng ở lại đây để làm tai mắt cho Thần Vương và Thần Vương phi, vậy nên tiểu nhân xin nhận lòng tốt của Vương phi" 

Vương Lực cúi gằm mặt xuống sát đất, biết mình không thể từ chối được nên cũng nhận lấy hộp gỗ kia. 

Sau khi tạm biệt Vương Lực, Sở Kiều Tịnh lại khôi phục dáng vẻ lạnh như băng, tỏ thái độ lạnh lùng như thể không ai được phép tới gần trong phạm vi ba mét. 

Đi vào trong nhà lao đã từng bị tra tấn bằng cực hình, nhìn thấy Tưởng Nhã Linh nhũn người bị trói trên cọc gỗ, ánh mắt nàng có thêm đôi chút tàn nhẫn. 

eyJpdiI6Ikw3M2tZUnN2ZTllXC9Qc1RZU3JSMDh3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Ikh5Rmk0Y1JVVnFKSTJVZnhVWm55WTdrSWo3UngwbDY3RTBcL1NxRkdNaTZjTVE4bUlQMjdLZWxJQ0xoYW1SSjZMWmk2MVBGSjJtS1NUbEdCTzZaU1h5c2hRWVkwNmVzRzdiQVdkSkl3K2dHdExYTW1PaWc3azlRMWZjV0J3YTV2SWtHaUJXVWN5TXZmK2VNQ3NXR1BFY1AzTDg0Tk9OdmVqd2dnVlQyYnZZSklSaUk4VDFISXh6QjVLMGlFelFaWmZseFJFWU5BWWRtNnlYTDVHcEdGc3NWbTA3dFNRRTJjcFwvb1licjdLMHNPcmZHXC9BUWF2ZGp5ZnNuQmRmQVVLWlMwRVhaK1JYTlI0MFwveU1RQTB5WmRRZ1pJMzdVRkRKeU1VRHpTWVh1Y1BtM05nTGp4VmRNNkIwMm5xOUZ0Tk1TUlZacFJ2K2JuS0FhbWJOaTd3THFcLzJOMVNhQ2FSYmpwRDdOSFlqWlN2bmFBUGhVMmZBSk03dzJQbWdKT29cL0NIK0JxbnJJZ0RiR2U3UGJ2RW8wT1JlK1VBRzE5WUR5R0syM0s0Y3JsT3h3WWY2TWN4QVRxRFQ5bUFjQjlpTklQNTRIK0ZTUEJQbERDZzFMaE5kUTVaTUQrVkpvVjhjVmRBTGQ0dU9qQzMzZ214TnVQSHBUZzRsMlk3T29sR2dWU0IzM3JtY1E0T01cL2gzelh6cVZQdStZSklWOStCRFdYcUtrN0ppYVFKUlFyWktWUHN4d1wvbHpwMkRRb0JHZDBwMm1kRUdnYzhHY2l0YnVZTVhPYmtKWkpCQWZ5S3pMUk5qbFFrOUNGRmVjeTZpVT0iLCJtYWMiOiJhYzEwNmM4ZjJhNjA3NDI3N2ZmNThhNTY4MDUwODE4OWVhNjA1NTFiMDE4MzhiZjU4MjEyNWEwZDNiZWI1MDcxIn0=
eyJpdiI6IjFCaVhHcXEyYTF6YnNOUUxLNkFIMFE9PSIsInZhbHVlIjoibGZxQm81VTFTd2E1bjVmWGJ4dkl5R1hoMmltVVlYMXJ1OXcxME5OYWU1czdcL3F3WXNpdUo0RzVMM0xpQ0lBREJVdDRQMWM4aHZLMzhzbkxZU1BjRDhVVlNpcHJkc2hPWmhMQm1ycnlYa0V1MTJWWWNyOGV6QTlqdkVYZkFYaTZHTWorR3lpUDZ6MmFhVXFXdXNwQnNoejJzWlpudjd1WDZUdE80bDY1SmQzamhXTG0xRmlBQVNUNW4rSUk3dFcyR1NSRVpBcjV4Zng0ZXZnTlRTejRHc09pb3N0QkVOZnZMZFpaRStwWHNRVzdINGN5bG9sSmVsejMwaFlOXC9QeTA5VU8rV1BnZXl3UWZGOERcL0VURElTOTF1TTBwVVlmcFZxZ0NQWnQ3NjFralwvRnVvQVZiTmVOQnF6NUl0OEU4djhKSmVmOVwvRERUaWRseUFuSkwwRjZ5S0ZUbEdkTjBpYUFoaU94bGtmZ29hT1NyTDhsYjFaT0dhb3M1VXBCWUNTM0wiLCJtYWMiOiJmMGYwOTJjMTdkMDIxZjJkODU4NTIyMTczYjgzMmMwYWE1NGU3OTEwYjFlNjU1OGE1ZWM0YWVkZDBlM2M0ZDc2In0=

Ánh mắt căm hờn của Tưởng Nhã Linh hệt như một ngọn lửa, chỉ muốn đốt Sở Kiều Tịnh thành tro tàn. Nàng ta cắn môi theo bản năng, mùi máu tanh lan ra trong miệng ngược lại còn khơi dậy sự độc ác trong lòng nàng ta.

Advertisement
x