Sắc mặt Thượng Quan Ý biến đổi liên tục, khóe miệng run rẩy một lúc mới miễn cưỡng giữ được nụ cười cứng đờ. Nàng ta nguýt mắt lườm Mai Anh rồi mới giận đùng đùng đi về căn viện của mình với Phù Dung.
"Phù Dung, ngươi làm giúp ta một chuyện
Thượng Quan Ý ngồi cạnh bàn nói thì thầm với Phù Dung, đợi sau khi Phù Dung đi, nàng ta nhìn hoa văn đẹp sặc sỡ trên tấm khăn trải bàn, ngọn lửa trong mắt cũng càng lúc càng cháy dữ dội.
Vẫn trong căn phòng cũ ở chùa Bảo Hoa, Thượng Quan Ý đuổi Phù Dung đi rồi đi một mình vào phòng. Khi nhìn thấy người áo đen kia, nàng ta chỉ hành lễ qua loa, vẫn không che giấu được mà oán trách: "Chủ nhân, tại sao chuyện này lại thất bại chứ?"
"Vấn đề đó phải hỏi ngươi đã tìm kẻ ngu xuẩn lỗ mãng nào đấy.
Mũ trùm trượt xuống theo động tác của người nọ, lộ ra đôi mắt nham hiểm.
Vẻ hung ác càng hiện rõ trong mắt Bắc Thanh khiến Thượng Quan Ý thầm run sợ.
"Là do thuộc hạ làm việc không tốt."
"Thôi bỏ đi, vì chuyện này mà chúng ta đã suýt bại lộ. Để phòng ngừa sai sót, sắp tới ngươi phải nhanh chóng thu dọn đồ đạc theo ta về Tây Quận, đợi khi nào mọi chuyện lắng xuống rồi chúng ta sẽ bàn xem nước cờ tiếp theo nên đi như thế nào"
"Vâng."
Sau khi Thượng Quan Ý thi lễ rồi ra ngoài, Bắc Thanh nghịch cái tách hoa men ngọc trong tay, tuy hoa văn không quá phức tạp nhưng lại làm cho lòng hắn ta càng thêm phiền muộn.
Thượng Quan Ý ra khỏi chùa Bảo Hoa, nhìn dòng người nối đuôi không thấy điểm cuối trên đường tới đây cầu nguyện, một nụ cười bị thương hiện lên trên mặt nàng ta.
"Phù Dung."
"Trắc phi." Cảm nhận được cảm xúc buồn bã của Thượng Quan Ý, Phù Dung lập tức đi tới đỡ nàng ta.
"Nếu như Phật Tổ của chùa Bảo Hoa này không nghe thấy được lời khẩn cầu của mọi người, tại sao vẫn có nhiều người tới thắp hương vậy? Nếu ngài ấy nghe thấy được, cớ sao ta lại thua một cách thảm hại như thế chứ?"
Thượng Quan Ý thẫn thờ nhìn những ngọn núi xanh mơn mởn bao phủ bởi sương trắng phía xa, trái tim nàng ta trống rỗng như chẳng có gì.
"Có lẽ mọi người đang tìm kiếm sự động viên thôi. Nhưng nô tỳ lại nghĩ mọi chuyện tự chúng ta quyết định sẽ đáng tin và ổn định hơn nhiều so với việc cầu nguyện Phật Tổ hiển linh"
Trên mặt Thượng Quan Ý hiện lên vẻ kiên nghị và quyết đoán, trong mắt có tia sáng sắc bén vụt qua. Nàng ta mân mê chiếc hoa tai bạc tua rua bên tai mình, vẻ mặt trông rất khó lường.
Trên đường trở về Thần Vương phủ, Thượng Quan Ý ngồi trong xe ngựa suy nghĩ rất lâu, trong mắt nàng ta bỗng có tia sáng vút qua, khóe môi khẽ hé: "Lát nữa ngươi mời biểu ca đến phủ, ta có chuyện cần bàn bạc với huynh ấy."
Phù Dung đáp vâng, đợi đến chỗ giao lộ, nàng ta xuống xe rồi đi thẳng tới Thượng Quan phủ.
Sau khi về đến Thần Vương phủ, Thượng Quan Ý dùng nước đã nấu với hoa hồng lau qua loa mồ hôi trên mặt, ngồi trước gương đồng trang điểm, vừa ngồi uống nước chưa được bao lâu, Thượng Quan Bình đã đến căn viện của nàng ta.
Nhìn thấy ánh mắt của Thượng Quan Ý, Phù Dung lập tức đi ra ngoài.
"Ý Nhi, nha đầu của muội nói muội có chuyện cần bàn bạc với ta, ta vội vã chạy tới đây, muội có chuyện gì à?"
Thượng Quan Bình bước nhanh đến bên cạnh Thượng Quan Ý, ôm vai nàng ta lo lắng nhìn nàng ta.
"Biểu ca." Thượng Quan Ý vừa mở miệng đã phát ra giọng nghẹn ngào, ngước đôi mắt long lanh ánh nước lên: "Biểu ca, ta.."
Vừa nhìn thấy Thượng Quan Ý đau khổ cố cầm nước mắt, Thượng Quan Bình lập tức nôn nóng: "Ý Nhi, muội sao vậy?"
"Ta sắp bị Sở Kiều Tịnh hại chết rồi!"
Thượng Quan Ý cứ như bị đâm trúng nỗi đau trong lòng, hai dòng nước mắt lăn dài trên mặt nàng ta rồi nhỏ giọt xuống mu bàn tay Thượng Quan Bình.
"Có chuyện gì!" Mặc dù trong lòng Thượng Quan Bình có hơi tức giận, nhưng hắn ta vẫn còn lý trí: "Nàng ta đã làm gì muội?"
"Sở Kiều Tịnh biết ta mang thai, vì oán hận đố kỵ mà cầm đao ám sát ta! Biểu ca, ta thực sự rất sợ hãi, vậy nên khi binh lính canh gác xung quanh Thần Vương phủ vừa đi, ta đã tranh thủ thời gian phái người đi gọi huynh tới đây ngay.
Thượng Quan Ý như một chú mèo con bị giật mình tựa vào lòng Thượng Quan Bình, nước mắt giàn dụa vô cùng đáng thương.
"Sao nàng ta lại to gan như thế, dám làm vậy với cả muội!"
Thượng Quan Bình rất phẫn nộ, nhất là khi nhìn thấy Thượng Quan Ý cởi áo để lộ vết thương chưa lành hẳn trên eo, hắn ta chỉ cảm thấy trong lòng mình như có một ngọn lửa đang cháy hừng hực.
"Nàng ta là Chính phi, còn ta chỉ là Trắc phi thôi. Một nữ tử nhỏ yếu như ta có thể làm gì được chứ, còn gì khác ngoài để nàng ta nắm giữ mạng sống trong tay đâu. Nói đoạn, nàng ta nắm chặt lấy cổ tay Thượng Quan Bình khóc nức nở.
Vẻ hung tợn thoáng hiện trên mặt Thượng Quan Bình, nhìn Thượng Quan Ý tựa vào lòng mình khóc vô cùng khổ sở, hắn ta chỉ cảm thấy trái tim mình như cũng tan nát.
"Ý Nhi, muội đừng khóc, sức khỏe mà yếu chỉ sợ vết thương sẽ khó lành hơn thôi. Con khốn Sở Kiều Tịnh đó, ta nhất định sẽ khiến nàng ta phải trả giá đắt!"
"Ta muốn lấy mạng nàng ta! Biểu ca, ta muốn nàng ta chết đi trong thống khổ, khiến nàng ta phải đi gặp Diêm Vương để sám hối về tội lỗi của mình!"
Thượng Quan Ý túm lấy cổ áo Thượng Quan Bình, không cam tâm tức giận nhìn hắn ta chằm chằm, ánh mắt tàn nhẫn như thể tính mạng của Sở Kiều Tịnh đã nằm trong tay nàng ta rồi vậy.
"Lấy mạng của nàng ta.."
Thượng Quan Bình hơi do dự, Sở Kiều Tịnh không chỉ là nữ nhi Thừa tướng mà còn là Thần Vương phi, sao có thể lấy mạng nàng một cách đơn giản như thế được.
Thượng Quan Ý nhận thấy được sự do dự của hắn ta, bèn kéo tay hắn ta để lên eo mình, nở nụ cười đáng yêu: "Biểu ca, huynh xoa vết thương giúp ta với, vừa gặp huynh là ta lại tủi thân đến phát đau luôn rồi này.
Bàn tay của Thượng Quan Bình không phải được kéo đặt lên vết thương, Thượng Quan Ý kéo tay hắn ta luồn thẳng vào trong quần áo của mình.
Vừa chạm vào làn da mềm nhẵn của Thượng Quan Ý, lại còn thấy được tình cảm dịu dàng trong mắt nàng ta, Thượng Quan Bình có cảm giác trái tim mình như bị hoà tan vậy,
hắn ta vội vàng đáp lại lia lịa, dắt nàng ta đi đến bên giường, nhỏ giọng hỏi nàng ta vết thương có còn đau không.
Trong Thần Vương phủ, một nơi là vụng trộm quấn quýt triền miên, ở nơi khác lại lạnh nhạt với nhau.
Ngón tay mảnh khảnh của Sở Kiều Tịnh đang lột quýt, nàng tiện tay ném vỏ quýt vào chậu than đỏ rực ở bên cạnh, sau một tiếng xì xì vang lên, một mùi thơm tươi mát lan tỏa khắp trong phòng ngủ của nàng.
Mai Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đã khôi phục của Sở Kiều Tịnh, nàng ấy vui mừng khôn xiết, bất kể làm gì cũng hớn ha hớn hở.
Sở Kiều Tịnh yên lặng bỏ một miếng quýt vào miệng, cảm nhận được ánh mắt Dạ Chí Thần đang nhìn mình, nàng bỗng lên tiếng.
"Ngươi có điều gì muốn hỏi thì cứ hỏi luôn đi."
Quả thật Dạ Chí Thần rất thắc mắc về vấn đề khuôn mặt của Sở Kiều Tịnh khôi phục từ khi nào, tại sao nàng lại không chịu dùng khuôn mặt thật của mình để gặp người khác, hơn nữa nàng đã trở thành phường chủ của Hồi Hồn phường từ khi nào, nàng có còn thân phận nào khác ngoài thân phận phường chủ của Hồi Hồn phường hay không?
Nhưng có vẻ như sau khi nhìn thấy Sở Kiều Tịnh bình yên vô sự trở lại Vương phủ, những câu hỏi này đều không còn quan trọng nữa, dù có hỏi hay không cũng chẳng ảnh hưởng gì đến tình cảm dành cho Sở Kiều Tịnh trong lòng hắn.
Hắn đặt tách trà xuống bàn, làm phát ra tiếng va chạm lanh lảnh.
Nhớ lại khi ở Kim Loan điện, Dạ Chí Thần đã nói giúp cho mình, thậm chí Sở Kiều Tịnh còn đang nghĩ xem có nên nói cho hắn biết tất cả bí mật của mình hay không. Nhưng bây giờ nhìn theo bóng lưng rời đi của hắn, nàng lại cảm thấy nếu như nói ra tất cả, chính nàng sẽ không còn con đường lui nào nữa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất