"Láo xược! Sở Kiều Tịnh, Hiên Vương phi chỉ chất vấn thôi mà ngươi lại dám đánh người. Sao! ngươi định vượt mặt Hoàng thượng để làm chủ ở đây đấy à!"
Hoàng hậu tức giận quát lên, nếu còn im lặng nhịn nhục, nhìn Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh thế này thì người tiếp theo bị ăn tươi nuốt sống sẽ là bà ta. "Phụ hoàng còn chưa lên tiếng mà người đã lên tiếng dạy dỗ con trước phụ hoàng rồi. Sao? người định vượt mặt phụ hoàng để làm chủ ở đây đấy à!"
Sở Kiều Tịnh ném lại lời đó, khí thế của nàng còn hơn cả Hoàng hậu.
Nàng ngồi xổm xuống nhìn Tưởng Nhã Linh với ánh mắt hung ác, khóe miệng nàng bỗng nở nụ cười tà mị như hoa: "Ngươi nhớ đó cho ta, đây mới là cái thứ nhất, ngươi đánh ta mười lăm cái, ta sẽ từ từ trả lại cho ngươi."
Nàng vỗ nhẹ lên mặt Tưởng Nhã Linh, ánh mắt ngày càng âm trầm ác liệt, giọng nói trầm thấp chỉ hai người có thể nghe thấy.
"Tưởng Nhã Linh, ngươi đang sợ gì thế? Ngày hôm đó ngươi xông vào phòng giam bản lĩnh lắm cơ mà? Lúc đó ta đã nói với ngươi rồi, ngươi làm gì với ta, ta sẽ trả lại cho ngươi gấp mười gấp trăm, bây giờ mới là gì đâu, ngươi phải bảo trọng cho tốt nhé, nếu ngươi chết mất thì ta tìm ai đòi nợ đây?"
"Ngươi dám!"
"Ta có gì không dám?"
Hai người cách nhau quá gần, hơi thở hoảng loạn của Tưởng Nhã Linh dường như đều phả vào mặt Sở Kiều Tịnh, nhưng ngoài mặt nàng ta vẫn bướng bỉnh không chịu nhận thua, Dạ Chí Thần nhẹ nhàng đỡ Sở Kiều Tịnh dậy, nhìn vào mắt nàng nói.
"Đánh nàng ta làm bẩn tay nàng, chuyện nhỏ thế này cứ để ta làm"
Nói xong, Dạ Chí Thần vận công định đánh Tưởng Nhã Linh, nhưng khi ra tay lại bị Dạ Minh Hiên kịp thời ngăn lại, tay hai người chạm vào nhau, cơn gió từ lòng bàn tay lập tức lan ra cả điện đường.
Chụp tóc của Bạch Thái úy bị hất văng, mái tóc đen tung bay trong không trung như kẻ điên.
"Dừng lại hết cho trẫm!"
Hoàng thượng nổi giận gào lên, hai nhi tử của ông đánh nhau trước mặt mọi người thì còn ra thể thống gì nữa!
"Sở Thừa tướng, Tưởng Các lão đến"
Giọng nói của tiểu thái giám lại vang lên ngoài cửa một lần nữa.
Hai trọng thần trong triều vào điện hành lễ với Hoàng thượng, Sở Thừa tướng còn chưa đứng lên đã nghe thấy Tưởng Các lão gào khóc, suýt nữa thì điếc tai. "Linh Nhi, con làm sao thế này?"
Thấy gò má trái sưng tấy của Tưởng Nhã Linh, Tưởng Các lão đau lòng như trời sắp sập đến nơi.
Tưởng Nhã Linh hung ác nhìn Sở Kiều Tịnh, Tưởng Các lão cũng nhìn theo hướng ánh mắt của nàng ta, sau khi biết hung thủ là ai, ông ta chỉ ước có thể lập tức bắt nàng lại, dùng hết mười tám phương pháp tra tấn với nàng.
"Tưởng Các lão, Tưởng Nhã Linh cấu kết với Tây Quận, ông luôn miệng nói nhất định phải nghiêm trị kẻ thông đồng với người ngoại quốc, người này chính là nữ nhi của ông, không biết ông định nghiêm trị kiểu gì đây?"
Sở Kiều Tịnh không sợ ánh mắt của ông ta mà tiến lên cãi lại ngay.
"Ngươi nói linh tinh!" Tưởng Các lão vừa sợ vừa giận, tuy không biết vừa nãy nói những gì nhưng ông ta vô thức muốn nói thay Tưởng Nhã Linh: "Ta thấy là ngươi oán hận nữ nhi của ta nên ở đây dùng việc công báo thù tư thì có!"
"Tưởng Các lão, ông già mà tâm cũng già luôn, chứng cứ đã ở trong tay phụ hoàng rồi, đến lượt ông ở đây nói cái gì mà dùng việc công báo thù tư không? Hay là gian tế này chính là Tưởng Các lão?"
Dạ Chí Thần cũng hơi tức giận, câu chất vấn cuối cùng khiến nét mặt Tưởng Các lão lập tức trở nên khó coi.
"Ta còn chưa nói gì mà sao Tưởng Các lão đã hoảng hốt thế? Cha con hai người trắng trợn vu oan hãm hại, tưởng là mắt của toàn dân thiện hạ đều mù hết hay sao? Lúc đầu ta còn không nghi ngờ Tưởng Các lão, bây giờ xem ra hai người mới là kẻ thông đồng với địch đấy!"
"Vớ vẩn!"
Dạ Minh Hiên cũng nổi giận, tuy hắn ta chỉ muốn lợi dụng gia thế của Tưởng Nhã Linh, nhưng nếu liên quan đến Tưởng Nhã Linh tức là liên quan đến hắn ta, giống như Dạ Chí
Thần và Sở Kiều Tịnh lúc đầu vậy.
"Hoàng thượng, nhi thần thỉnh cầu bắt giam Tưởng Các lão và Tưởng Nhã Linh, thẩm vấn kỹ lưỡng không thể bỏ qua cho kẻ ác được!"
Lời nói kiên định của Dạ Chí Thần khiến tất cả đại thần đến trị tội Sở Kiều Tịnh đều tái mặt, sao cục diện lại thay đổi nhanh chóng thế này?
Ban đầu rõ ràng họ chiếm ưu thế, vậy mà trong nháy mắt đã vào thế bất lợi rồi.
Tưởng Các lão nhìn Dạ Chí Thần với vẻ không thể tin được, sau đó lại quay đầu nhìn con rể Dạ Minh Hiền của mình, cảm thấy đầu choáng mắt hoa, cả đại điện đều đang rung chuyển.
"Dạ Chí Thần, ngươi đừng quá đáng quá!"
Dạ Minh Hiên vẫn đang cố gắng cứu vãn, hắn ta thật sự không muốn trả lại binh quyền mà hắn ta vất vả mãi mới có được cho Dạ Chí Thần.
"Xin phụ hoàng hạ lệnh bắt giam Tưởng Các lão và Tưởng Nhã Linh, thẩm vẫn kỹ càng!"
Ba tờ chứng cứ bị Hoàng thượng vò nát phát ra tiếng vang lanh lảnh, ông nhìn Tưởng Các lão và Tưởng Nhã Linh hoảng hốt không biết làm gì dưới điện, trong lòng đã nảy sinh nghi vấn.
Hoàng thượng phất tay, lệnh cho Cấm Vệ quân đưa hai người xuống, bắt giam vào nhà lao Hộ bộ.
Cuối cùng phong ba cũng chính thức lắng xuống, bầu trời u ám ngoài kia cũng trở nên trong sáng.
Dạ Minh Hiên hung ác trừng mắt nhìn Dạ Chí Thần, Dạ Chí Thần hếch cằm quay đầu nhìn lại, sự kiêu ngạo trong mắt hắn khiến Dạ Minh Hiền tức đỏ mắt.
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh cùng đưa Sở Thừa tướng về nhà, sau khi lưu luyến dặn dò vài câu, hai người mới lên xe ngựa về Thần Vương phủ.
Bên ngoài nắng nhưng nhiệt độ không cao, xuyên qua khe hở từ rèm cửa xe ngựa chiếu vào mặt Sở Kiều Tịnh, khiến làn da của nàng càng thêm hồng hào.
"Cảm ơn tất cả những điều ngươi làm cho ta, cũng cảm ơn vì ngươi vẫn luôn tin tưởng ta"
Sở Kiều Tịnh ngước mắt nhìn khuôn mặt như được điêu khắc tinh xảo của Dạ Chí Thần, chân thành cảm ơn hẳn.
Dạ Chí Thần thấy nàng không còn nhìn mình lạnh lùng, xa lạ tựa nàng ở chân trời còn hắn ở góc bể như trước nữa, tâm trạng hắn lập tức dễ chịu, khóe miệng cũng hơi nhếch
lên.
"Chỉ cần nàng bình an, mọi thứ đều đáng giá."
Dạ Chí Thần và Sở Kiều Tịnh bình an vô sự về Thần Vương phủ, Thượng Quan Ý thấy hai người đi cạnh nhau mà lòng đau như có con dao cùn mài mòn máu thịt mình, nhưng những điều tuôn ra sau đó vẫn là hận thù nhiều hơn.
Vì sao? Vì sao mình sống không bằng chết, còn họ thì vẫn có thể hòa thuận, yêu thương nhau như thế?
"Trắc phi đừng nóng giận ảnh hưởng sức khỏe, bên ngoài gió lạnh, chúng ta về phòng đi thôi"
Phù Dung khoác áo choàng cho Thượng Quan Ý, nhỏ giọng khuyên nhủ.
"Không, chuyện vui thế này không tới chúc mừng lại khiến ta có vẻ không có quy củ.
Thượng Quan Ý cắn răng, kìm nén lửa giận trong lòng, cố gắng nở nụ cười đoan trang đi về phía viện của Sở Kiều Tịnh.
Ý
"Vương gia hết bị giam lỏng, Vương phi bình an trở về, Ý Nhi tới để chúc mừng Vương gia và Vương phi ạ.
Thượng Quan Ý tươi cười như hoa, giọng nói yểu điệu như có thể làm tan chảy cả mùa đông.
Mai Anh đứng ở bên cạnh, ngăn không cho Thượng Quan Ý đi vào.
Mai Anh đi vào một lúc rồi đen mặt đi ra, cứng ngắc hành lễ với Thượng Quan Ý xong, nhìn lướt qua phía sau nàng ta, giọng điệu không kiên nhẫn: "Vương phi đã nhận ý tốt của Trắc phi, mời Trắc phi về cho"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất