Dạ Chí Thần cười khẩy một tiếng, kiêu ngạo nhìn xuống Bạch Khanh: "Còn cả các vị nữa, con mắt nào của các vị nhìn thấy bổn vương xuất hiện ở hiện trường? Là trên vết thương của Bạch Tướng quân hay trên mặt người đó có khắc hai chữ Thần Vương? Cấm Vệ quân ở trong cung, chi bằng mời tất cả vào xem có ai nhìn thấy bổn vương không."
Giọng điệu hắn ôn hòa chậm rãi nhưng lại lộ ra sát khí, khí chất không giận tự uy khiến tiểu thái giám bên cạnh toát mồ hôi lạnh, chỉ có thể mặc cho mồ hôi lăn dài trên mặt mà không dám lau đi.
Sở Kiều Tịnh chỉ đứng thưởng thức màn kịch, khoanh tay trước ngực giễu cợt nhìn đám người trước mặt, đây gọi là liều mạng lần cuối cùng trước khi đến bên bờ diệt vong à?
"Đã nói tới đây rồi, bổn vương nhớ Bạch Tướng quân chịu trách nhiệm hộ tống, sao lại không hộ tống được tới nơi thế? Thành công không thấy, thất bại có thừa, Bạch Tướng quân, đã ai phạt ngươi chưa?"
Dạ Chí Thần híp mắt, câu cuối được hắn nhấn mạnh, giống như tảng băng nổ tung trên mặt nước, khuấy động muôn vàn bọt sóng.
Hoàng hậu lấy móng tay đâm vào ngón tay, trên mặt giăng đầy mây đen, khóe mắt không ngừng quan sát vẻ mặt Hoàng thượng, sợ ông giáng tội Bạch gia.
"Trước nay kết bè kéo cánh luôn là điều tối kỵ trong triều. Hôm nay Sở Kiều Tịnh dám phái người cướp tù binh, ngày mai không biết còn dám làm ra chuyện gì nữa đâu Hoàng thượng! Nếu người không nghiêm trị Sở Kiều Tịnh thì khó mà yên được lòng dân!”
Bạch Thái úy vẫn không chịu dừng lại, liên tục dập đầu xuống đất, hét khản giọng. "Người cướp tù binh là do trẫm mời tới. Bạch Thái úy không cần nói nữa"
Sở Kiều Tịnh tiến lên một bước, lạnh lùng nói: "Bạch Thái úy đúng là oai quá nhỉ, chẳng lẽ ông còn định tội cả Hoàng thượng nữa? Hôm đó muôn dân cầu xin thay ta, nói lên rằng công lý đều ở lòng người, Bạch Thái úy ở địa vị cao nhưng còn chẳng bằng dân chúng bình thường, ta khuyên ông nên sớm nhường lại chức Thái úy cho người sáng suốt và có năng lực khác làm thay đi!"
"Ngươi..."
"Ta làm sao? Ông không đủ năng lực không xứng đáng với chức vị cao, sao có thể để ông vu oan cho ta mà không cho ta nói ra sự thật chứ? Nếu Bạch Thái úy muốn tỏ ra uy phong làm anh hùng thì ta khuyên ông hãy về nhà đi, người ở đây không ai diễn cùng với ông đâu!"
Dạ Chí Thần đứng cạnh Sở Kiều Tịnh chắn hết phân nửa ánh sáng, cho dù mặt nàng bị bóng tối bao phủ vẫn không giấu được sự lạnh lùng và chế giễu.
"So với Bạch gia, chẳng lẽ không phải Thần Vương phi càng oai hơn sao? Ở đây hùng hổ dọa người, đúng là ngông nghênh quá đấy"
Bạch Khanh nhìn Sở Kiều Tịnh với vẻ không phục.
"Ngươi không lên tiếng ta còn tưởng ngươi bị đâm một nhát thành kẻ câm rồi cơ. Hơn nữa ta có nói chuyện với ngươi đâu mà ngươi lên tiếng, đúng là làm bẩn tại ta."
Sở Kiều Tịnh quay mặt sang một bên, như thể nhìn thêm lần nữa sẽ làm bẩn mắt nàng vậy.
"Hiên Vương, Hiên Vương phi đến.
Giọng nói của tiểu thái giám phá vỡ bầu không khí giương cung bạt kiếm trong điện đường.
Dạ Minh Hiên và Tưởng Nhã Linh đi vào Kim Loan điện thấy mặt nhóm Bạch Thái úy nhăn nhó khó coi là biết bọn họ không phải đối thủ của phía Dạ Chí Thần.
Dạ Minh Hiền và Tưởng Nhã Linh giả vờ như không có chuyện gì, thỉnh an Hoàng thượng.
Bầu không khí trong điện lại lập tức trở nên kỳ quái, trong lòng mỗi người đều có suy nghĩ riêng của mình, không khí như vũng nước đọng lúc này càng thêm cuồn cuộn, càng thêm sâu hơn, nguy hiểm rình rập trong bóng tối.
Dạ Minh Hiên và Dạ Chí Thần nhìn nhau, sóng ngầm cuộn trào.
"Phụ hoàng, nếu Hiên Vương đã đến thì bây giờ bảo họ xin lỗi Tịnh Nhi đi ạ"
Dạ Chí Thần lên tiếng trước, sự sắc bén khiến Dạ Minh Hiên và Tưởng Nhã Linh đều phải cau mày.
"Phụ hoàng...
Dạ Minh Hiên còn chưa lên tiếng thì Hoàng thượng đã nói rõ Sở Kiều Tịnh vô tội, vì thế bọn họ nên xin lỗi.
Sở Kiều Tịnh tao nhã đứng đó, vẻ mặt nhìn hai người rất hưởng thụ, chỉ thấy Tưởng Nhã Linh trợn mắt nhìn nàng, không cam lòng cắn răng nói: "Chỉ là hiểu lầm, mong Thần Vương phi đừng trách tội."
Đây là lần đầu tiên Dạ Minh Hiên nhìn thấy khuôn mặt thật của Sở Kiều Tịnh, trước đây vì vết sẹo trên mặt nàng nên hắn ta luôn chú ý dè chừng, nhưng bây giờ thấy nàng như tiên nữ, hắn ta lập tức kinh ngạc không biết nên nói gì.
Dạ Chí Thần thấy hắn ta như thế, vũng nước trong lòng lập tức bị khuấy loạn lên, những làn sóng khơi dậy chỉ ước có thể phá hủy cả Kim Loan điện này. "Hiên Vương, đến huynh rồi đó"
"Dạ Minh Hiên xin được xin lỗi thay Nhã Linh, mong muội đại nhân rộng lượng, đừng trách nàng ấy."
Sở Kiều Tịnh nhìn hắn ta với vẻ mặt không cảm xúc, thấy hắn ta cười mà lòng nàng buồn nôn.
Dạ Minh Hiên vừa dứt lời, Dạ Chí Thần đã tiến lên một bước đứng trước mặt Tưởng Nhã Linh, đôi mắt đen thăm thẳm giống như hai hồ nước không đáy khiến toàn thân nàng ta lạnh toát như thể giây tiếp theo sẽ chết chìm trong nước vậy.
"Xin hỏi Hiên Vương phi, hôm ấy ngươi dẫn quân đến bắt Tịnh Nhi, nói nàng ấy là gián điệp, sao ngươi lại biết Tịnh Nhi ở Hồi Hồn phường và có liên lạc với người của Tây Quận?"
Giọng điệu Dạ Chí Thần lạnh lùng, ánh mắt hung ác khiến Tưởng Nhã Linh lập tức hoảng sợ, lúc ấy nàng ta cũng không biết là ai đưa cho mình một bức thư mật, bây giờ thấy ánh mắt như dã thú áp sát con mồi của Dạ Chí Thần, đầu óc nàng ta trống rỗng, chỉ có thể cất tiếng nói bừa.
"Lúc trước ta từng đến Hồi Hồn phường, nhận ra nàng ta thông qua ánh mắt. Ta đã nghe ngóng khắp nơi, biết được đó là phường chủ của Hồi Hồn phường, vậy nên vẫn luôn âm thầm quan sát, cho đến ngày hôm đó phát hiện nàng ta có qua lại với người của Tây Quận nên mới, mới...
Dạ Chí Thần cười khẩy một tiếng, quay mặt nhìn về phía Hoàng thượng. Hắn nhìn đi nơi khác khiến Tưởng Nhã Linh thở phào một hơi, nghĩ lại điều mình vừa nói nhưng lại chẳng thể nghĩ ra được từ nào.
"Khởi bẩm phụ hoàng, nhi thần có vài bản lời khai, mong người xem qua." Dạ Chí Thần lấy từ túi áo ra ba tờ giấy đưa cho Trần công công, sau đó Trần công công lại đưa cho
Hoàng thượng.
"Những lời khai này một bản là từ thị nữ riêng bên cạnh Tưởng Nhã Linh, một bản là của người gác cổng Triệu Lưu của Hiền Vương phủ, bản còn lại là của phu xe Hiền Vương phủ. Mấy người này đều chứng minh trước và sau khi xảy ra chuyện, ngoài lúc vào cung thì Tưởng Nhã Linh vẫn luôn ở trong Vương phủ, chưa từng vào Hồi Hồn phường, từ đó có thể thấy Tưởng Nhã Linh có ý đồ nên mới dám nói dối trước mặt phụ hoàng và các vị đại thần"
Sắc mặt Tưởng Nhã Linh thoáng chốc tái nhợt, toàn thân run rẩy, nàng ta vội vàng giải thích: "Không không không, ta không có, ta chỉ nghe nói, nghe nói Sở Kiều Tịnh ở đó... "Nghe ai nói?" Dạ Chí Thần tiếp tục ép hỏi.
"Nghe... Ta.." Tưởng Nhã Linh đã hoảng đến độ không nói nên lời, trán lấm tấm mồ hôi, cảm giác tim trong lồng ngực sắp nhảy ra ngoài đến nơi.
"Người cấu kết với người của Tây Quận không phải thê tử của ta, mà là Hiên Vương phi Tưởng Nhã Linh!" Dạ Chí Thần vừa nói ra lời này, cả điện đường đều ồ lên.
"Ngươi nói linh tinh! Rõ ràng là hai người các ngươi cấu kết với kẻ gian thông đồng trước rồi cố ý diễn trò ở đây, ai biết lòng dạ các ngươi bẩn thỉu thế nào, nghĩ cách đổ nước bẩn lên đầu người khác, còn oán hận ta bắt được Sở Kiều Tịnh nên định kéo ta xuống làm con tốt chết thay!"
"Dám sỉ nhục Hoàng tử đương triều cấu kết với kẻ gian rồi lại ở đây nói năng lung tung vu khống người khác. Tưởng Nhã Linh, nếu miệng ngươi không dùng để nói chuyện thì ta có thể cân nhắc cắt đi cho ngươi!"
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất