Thái hậu ngồi xuống ghế, bám lấy tay cầm mới cảm thấy cơ thể mình có chỗ dựa, bà ta nhìn từ trên cao xuống toàn bộ điện đường, vẻ uy nghi nhiều năm lại trở về.
Nghĩ tới Hoàng thượng đã giải thích chân tướng, lại kiêng dè thế lực của Dược Cốc, tuy Thái hậu tỏ vẻ uy nghi nhưng không còn sắc bén nữa, chỉ nhìn Sở Kiều Tịnh bằng ánh mắt bất mãn.
"Thần Vương phi, mời tiếp chỉ"
Trần công công cầm ý chỉ màu vàng cung kính đi tới trước mặt Sở Kiều Tịnh, khom eo nói.
Sau khi Sở Kiều Tịnh quỳ xuống, Trần công công mở ý chỉ ra, cất giọng vang dội đều đều.
"Thái hậu truyền lệnh Thần Vương phi Sở Kiều Tịnh cung kính cẩn trọng, trung thành tận nghĩa, không hề cấu kết với Tây Quận phản bội đất nước, tại đây công bố rõ ràng với thiên hạ."
"Tạ ơn Thái hậu."
Sở Kiều Tịnh hành lễ cúi đầu rồi được Trần công công đỡ đứng dậy, nhận lấy ý chỉ sau đó đứng yên với vẻ mặt không cảm xúc.
"Thần Vương đến." Tiểu thái giám ngoài cửa lớn tiếng hô.
Mọi người đồng loạt nhìn qua.
Bầu trời bên ngoài xám xịt như phủ lên một tầng u ám, tối đến mức khiến người ta hoảng sợ. Khi Dạ Chí Thần đi ngược sáng tới, đám mây dày cộp trên trời hé ra một tia sáng, phản chiếu dáng người cao lớn và đôi mắt sâu thẳm, sáng ngời của hắn.
Bước chân đã từng bước qua sông máu giờ đây vững chãi kiên định, hẳn bình tĩnh bước tới, tựa như cơn bão tuyết trên những cây bách xanh.
Dòng sông vốn tĩnh lặng trong lòng Sở Kiều Tịnh cuối cùng cũng gợn sóng, nàng biết cơn gió biến lòng nàng gợn sóng kia từ đâu tới, nhưng không biết nó có nên tới hay không, và cả nó tới như thế nào.
Hoàng hậu nghe thấy hai chữ Thần Vương mà thái dương giật đùng đùng, bà ta cứ tưởng có thể mượn Sở Kiều Tịnh để hạ bể Dạ Chí Thần, không ngờ hắn lại quay trở lại.
Bà ta cố nén sự tức giận và không cam lòng, nhưng khi thấy ánh mắt lạnh lùng của Dạ Chí Thần nhìn mình, trong lòng bà ta lại chợt thấy hoảng loạn.
Hoàng thượng thấy bóng dáng cao lớn thẳng tắp kia bước đến trong luồng sáng, trong nháy mắt người đó như biến thành chính mình vậy.
Còn Sở Kiều Tịnh ở bên cạnh biến thành Sở Tổ Ngọc, những điều không viên mãn trong quá khứ, mỗi ngày mỗi đêm ông đều cố gắng kìm nén giờ phút này bộc phát hết toàn bộ, bóp nghẹt trái tim ông khiến ông không thể thở nổi.
Chuỗi hạt phỉ thúy trong tay đột nhiên rơi xuống đất kéo thần trí của Hoàng thượng lại, ông làm như không có chuyện gì xảy ra nhặt chuỗi hạt lên, khi ngẩng đầu lên lần nữa đã trở lại làm Hoàng thượng uy phong lẫm liệt.
"Nhi thần tham kiến phụ hoàng, Hoàng tổ mẫu, mẫu hậu."
Dạ Chí Thần quỳ xuống hành lễ, ánh mắt cương quyết lướt qua ba người trên ngai vàng, toàn thân toát ra khí thế hờ hững lãnh đạm.
"Đứng dậy đi, nếu Sở nha đầu đã vô tội thì đương nhiên con cũng không còn bị giam lỏng nữa.
Hoàng thượng chậm rãi nói, chỉ là ông vẫn đang suy nghĩ có nên trả lại quyền binh cho Dạ Chí Thần không, nếu thiên vị hắn liệu có càng bất lợi với hắn hơn không.
"Cảm ơn phụ hoàng"
Dạ Chí Thần thản nhiên đi đến bên cạnh Sở Kiều Tịnh, vẻ mặt uy nghiêm khi nãy đã thay đổi, thêm vào đó một chút dịu dàng, đôi mắt hắn trong đến mức dường như chỉ cần nhìn thoáng qua là thấy đáy mắt ngay.
Hoàng hậu lắng nghe thật kỹ lời Hoàng thượng nói, không thấy ông hạ lệnh tiếp thì thở phào nhẹ nhõm.
Xem ra Hoàng thượng vẫn còn xa cách với Dạ Chí Thần, trong lòng bà ta chợt thấy nhẹ nhõm và vui vẻ.
Thái hậu cau mày nói: "Tuy Sở Kiều Tịnh không phải tội phạm phản quốc, nhưng cũng đã làm trái ý chỉ làm loạn pháp trường, tội này không thể tha
"Hoàng tổ mẫu, gian thần còn trăm phương ngàn kế tìm đường sống cho mình, chẳng lẽ trung thần chỉ có thể là quân muốn thần chết, thần không thể không chết sao? Theo
con thấy, đó là trung thành ngu xuẩn. Huống hồ Tịnh Nhi được cứu cũng không phải nàng ấy bày mưu tính kế, chuyện này không thể trách nàng ấy được"
Dạ Chí Thần nói chậm rãi từ từ, chỉ là trong giọng điệu bình tĩnh lại xen lẫn chút mưa băng khiến lòng người lạnh lẽo.
Sở Kiều Tịnh lắng nghe mà khóe miệng đang nở nụ cười nhạt bỗng chốc biến mất ngay lập tức.
Đương nhiên Thái hậu không dám trách tội Dược Cốc, bà ta nghẹn họng như ăn phải quả trái cây thối, nuốt không được mà nhả ra cũng không xong, buồn nôn đến mức khó chiu.
"Phụ hoàng, nhi thần nghĩ lúc trước là Hiên Vương phi dẫn quân đi bắt Tịnh Nhi, vậy bây giờ cũng nên mời cả phu thê Hiên Vương tới, xin lỗi Tịnh Nhi trước mặt phụ hoàng mới phải."
Giọng điệu của Dạ Chí Thần sắc bén, hắn nhìn thẳng vào Hoàng hậu, dường như đang nói gì đó qua ánh mắt.
"Cho truyền Hiên Vương và Hiền Vương phi.
Dạ Chí Thần quay đầu nhìn vào mắt Sở Kiều Tịnh, khẽ nói bên tai nàng: "Hôm đó thấy nàng bị thương khắp người ta đã đoán được là ai, sau khi điều tra quả nhiên là nàng ta."
Sở Kiều Tịnh kéo áo choàng, trả lời: "Mười lăm cái tát, ta sẽ khiến nàng ta trả lại tất cả."
Ánh mắt của hai người trong trẻo lạ thường, hưởng thụ thời gian yên tĩnh không lâu của điện đường.
Chỉ là trước khi phu thê Hiên Vương vào cung đã có một tiểu thái giám vẻ mặt vội vã chạy vào Kim Loan điện, quỳ dưới đất nói.
"Hoàng thượng, Bạch Thái úy, Bạch Tướng quân và mấy vị đại nhân khác đều đang quỳ ngoài điện, nói là...
"Nói gì?" Trong lòng Hoàng thượng đã hơi tức giận.
"Nói nếu Hoàng thượng không nghiêm trị Thần Vương và Thần Vương phi thì họ sẽ quỳ ngoài điện ngày đêm khuyên ngăn Hoàng thượng.
"Hoàng thượng, Sở Kiều Tịnh kết bè kéo cánh bất chấp luật pháp, bắt tay với vây cánh chà đạp tôn nghiêm của Hoàng thất, làm trái ý chỉ, mê hoặc lòng dân, cướp pháp trường. Thần Vương là Hoàng tử nhưng lại không coi trọng kỷ cương, hàu với đồng đảng cướp tù nhân, khiến trung thần bị thương, hai người tội ác tày trời, xin Hoàng thượng nghiêm tri!"
Giọng nói cao vút của Bạch Thái úy vang vào trong điện. Nói xong, ông ta lại lặp lại tiếp.
Hoàng thượng cau mày nhìn ra ngoài điện, ban đầu Hoàng hậu còn vì Bạch gia tới chống lưng mà cảm thấy yên tâm, giờ phút này nhìn vẻ mặt Hoàng thượng có vẻ bất mãn, lòng bà ta chợt thấy lo lắng, chỉ thầm cầu nguyện các ca ca đừng làm hỏng chuyện vào thời điểm quan trọng.
Dạ Chí Thần khẽ lắc đầu với Sở Kiều Tịnh, ý bảo nàng đừng lo lắng, cũng không cần bận tâm.
Hắn bước lên hai bước, chắp tay nói: "Phụ hoàng, đến chúng sinh trong thiên hạ cũng biết mỹ đức tránh xa gian thần, bảo vệ trung thần. Là bởi vì phụ hoàng lấy muôn dân làm trọng nên nhân dân mới chất phác ngay thẳng như thế, bởi vậy nhân dân mới dám bất chấp tính mạng tới cầu xin cho Tịnh Nhi."
"Còn về chuyện con cướp tù nhân, khiến trung thần bị thương lại càng vô căn cứ, nhi thần vẫn luôn bị giam lỏng ở Thần Vương phủ nửa bước không rời, mong phụ hoàng minh
xét"
"Truyền tất cả vào đi."
Hoàng thượng ra hiệu bằng ánh mắt cho Trần công công, chỉ sợ tiểu thái giám bình thường không khuyên nổi bọn họ.
Trần công công ra ngoài nói vài câu, nhóm Bạch Thái úy hùng hổ đi vào điện rồi quỳ phịch xuống đất, thành khẩn yêu cầu Hoàng thượng lập tức nghiêm trị phu thê Thần Vương.
Từ "Dược Cốc" ở ngay bên miệng Bạch Thái úy nhưng trong lòng ông ta lại hơi kiêng dè. Nghĩ tới muội muội ruột của mình đường đường là Hoàng hậu đương triều mà lại phải chịu nhục nhã đích thân đến mời Sở Kiều Tịnh về, nếu còn nói thêm một câu nữa trước mặt mọi người tức là tát vào mặt Hoàng hậu, vậy nên hai chữ Dược Cốc cứ ở bên miệng mãi cuối cùng bị ông ta nuốt trở về.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất