Hoàng hậu đứng suốt ba canh giờ, gần như không còn cảm nhận được sự tồn tại của hai chân nữa, chỉ như hai cây cột chống đỡ toàn bộ cơ thể.
Những lời đàm tiếu, xì xào xung quanh như cái tát vả mạnh vào mặt bà ta, thể diện và tôn nghiêm của Hoàng hậu đã không còn nữa, bà ta cảm giác như bị rơi vào vũng lầy, ai cũng có thể giẫm được lên đầu mình.
"Nương nương, hay là người về xe ngựa nghỉ ngơi đi, cứ đứng tiếp thế này người sẽ kiệt sức mất."
Hoài Nhân nhìn đám người kia, tức đến ngứa răng, nhưng lại không dám thể hiện trước mặt người Dược Cốc, chỉ có thể thấp giọng an ủi Hoàng hậu.
Con ngươi Hoàng hậu co rút lại, trong mắt lóe lên tia sáng sắc bén nhưng cũng chỉ có thể nhịn, gượng đỡ thân thể tiếp tục đứng đó.
Đã là cuối tháng Chạp, gió lạnh rít từng cơn cùng những bông tuyết bay qua mặt mọi người.
Hoàng hậu bất đắc dĩ, chỉ đành để Hoài Nhân đỡ mình đi về phía xe ngựa, chân đau vô cùng, hơi khuỵu gối một chút là đã cảm thấy như sắp gãy chân, hơn nửa trọng lượng cơ thể đều dựa vào Hoài Nhân.
Tuyết rơi cả đêm mới dừng lại, khắp nơi đều là một màu trắng xóa, cành cây phủ lên một lớp tuyết dày vì không chịu nổi sức nặng nên gãy mất, rơi phịch xuống đất, khiến Hoàng hậu vốn vì lạnh mà ngủ không ngon phải giật mình thốt lên.
"Nương nương...
Hoài Nhân vội đỡ Hoàng hậu ngồi dậy, kéo chăn lên che hai cánh tay bà ta lại.
"Con khốn Sở Kiều Tịnh vẫn chưa ra à?"
"Có người truyền tin ra bảo rằng tuyết rơi dày đường khó đi, sợ Thiếu cốc chủ của Dược Cốc bị thương nên chờ tuyết tan rồi tính tiếp ạ."
Bóng tối trong xe ngựa vẫn không che giấu được lửa giận nơi đáy mắt Hoàng hậu, bà ta túm chặt chiếc chăn dưới người mới có thể nén được ý muốn phóng hỏa thiêu cháy nơi này.
Mọi người lại ở đây chờ thêm hai ngày nữa, tuyết đã tan gần hết.
Sở Kiều Tịnh mặc váy xanh lam có hoa văn bằng lụa bạc sẫm, nàng đi tới phòng của Cốc chủ, tuy vẻ mặt lạnh lùng nhưng trong mắt lại lộ vẻ thân thiết.
"Cô cô, Tịnh Nhi định đi về, cha mẹ nuôi con khôn lớn, con đã khiến họ lo lắng lắm rồi, không thể để họ lo nghĩ về con thêm nữa. Còn nữa, trong triều đình chắc chắn có người gây khó dễ cho cha con và Thần Vương, chỉ khi con về, họ mới có thể bình an vô sự được."
"Hơn nữa cũng đã tới lúc trả thù rồi, phải không ạ?"
Sở Kiều Tịnh bình tĩnh mà trầm lắng, ánh sáng sắc bén trong mắt như vua sói sẵn sàng săn mồi đang đứng trên đỉnh vách đá, ngạo nghễ nhìn xuống dưới.
Sở Kiều Tịnh được Cốc chủ hộ tống đến Độc Lâm, thấy Hoàng hậu đã chờ sẵn ở đó.
Thật ra khi ấy Tưởng Nhã Linh lạm dụng tư hình, Sở Kiều Tịnh đã đoán được chắc chắn là nàng ta nhận ý của Hoàng hậu nên mới có thể thuận lợi như thế.
Cho nên lần này gặp bà ta, nàng cũng không tỏ ra thân thiện gì hết.
Hoàng hậu mãi mới chờ được Sở Kiều Tịnh ra, ngọn lửa ác độc trong mắt chỉ muốn thiêu nàng thành tro bụi, nhưng ngoài mặt bà ta vẫn nở nụ cười ôn hòa: "Thần Vương phi, những thứ này coi như để xin lỗi người, nếu người chê ít thì khi về bổn cung sẽ cho người mang thêm tới Thần Vương phủ"
"Đa tạ mẫu hậu, chỉ là con không thích những vật ngoài thân, chi bằng Hoàng hậu nương nương quyên tặng cho Y các đi ạ, tạo phúc cho chúng sinh, cũng coi như tích đức cho mình."
Sở Kiều Tịnh lạnh lùng nói, trong mắt lóe lên tia sáng, bước dồn tới khiến lòng Hoàng hậu hoảng loạn.
"Vậy xin mời Thần Vương phi.
Hoàng hậu làm tư thế mời, mời Sở Kiều Tịnh lên xe ngựa đã chuẩn bị sẵn cho nàng.
"Đợi đã..."
Nhan Đóa ở đằng sau như con nai con nhanh nhẹn chạy tới kéo cánh tay Sở Kiều Tịnh, sau đó nhìn Hoàng hậu bằng ánh mắt chán ghét.
"Tỷ tỷ, Dược Cốc đã chuẩn bị xe ngựa cho tỷ rồi, bên trong không chỉ có dán giấy da dầu dày mỗi góc, mà còn chuẩn bị cả thảm da hồ ly trắng nữa."
Sở Kiều Tịnh nhéo má Nhan Đóa, để nàng ta kéo mình tới trước xe ngựa đó, nhìn vô cùng tinh tế, nhưng vén rèm lên thì bên trong lại là một khung cảnh hoàn toàn khác.
Có một chiếc giường êm ái cho Sở Kiều Tịnh nghỉ ngơi, còn có bàn vuông bày hoa quả và bánh ngọt, sợ nàng buồn chán còn để sẵn hai cuốn sách y, là sách sau khi Nhan Đóa
biết chuyện Thần Vương phi chữa bệnh cứu người đặc biệt lựa chọn.
Sở Kiều Tịnh hành lễ cảm ơn Cốc chủ: "Cảm ơn cô cô, khi nào Tịnh Nhi giải quyết xong việc trong kinh sẽ cảm ơn cô cô đàng hoàng hơn."
"Con cứ làm thoải mái đi, phía sau có cả Dược Cốc chống lưng cho con!"
Lời nói uy nghiêm mà mạnh mẽ của Cốc chủ không chỉ nói cho Sở Kiều Tịnh nghe mà còn là nói cho Hoàng hậu nghe.
"Vậy ta thì sao, ta thì sao?"
Nhan Đóa nhanh chóng ghé sát tới mặt Sở Kiều Tịnh, sợ nàng quên mất ý tốt của mình.
"Muội ấy à." Sở Kiều Tịnh quệt vào chóp mũi thẳng tắp của Nhan Đóa: "Đi xin cô cô đi."
Nói xong, nàng lên ngựa, để lại Nhan Đóa bĩu môi giậm chân: "Uổng công ta chuẩn bị cho tỷ bao nhiêu đồ tốt thế này"
Hoàng hậu đứng bên cạnh nhìn Sở Kiều Tịnh và Dược Cốc tình cảm thắm thiết, trong lòng như có luồng khí bí bách chặn lại không thoát ra được, chỉ đành nhẫn nhịn nhìn Sở Kiều Tịnh lên xe ngựa, sau đó bà ta được Hoài Nhân đỡ lên xe, khẽ nói với phu xe: "Đi mau."
Không ngờ trên đường đi lại có tuyết.
Tuyết đọng trên đường mấy ngày trước vừa mới tan gần hết, bây giờ lại bắt đầu ẩm ướt.
Khi đến cổng Tử Cấm Thành, cuối cùng tuyết cũng ngừng rơi, để lại trên nóc xe một lớp mỏng trắng tinh.
Sở Kiều Tịnh lấy trong ví ra một đĩnh bạc đưa cho phu xe, coi như thù lao mấy ngày tuyết rơi vẫn chạy xe liên tục.
Phu xe vốn là người của Dược Cốc, nói thế nào cũng không chịu nhận, Sở Kiều Tịnh đành phải nói tới cô cô mới khiến hắn ta chịu nhận tiền.
Trần công công nghe tin họ hồi cung, từ sớm đã cho người cầm ô giấy dầu chờ sẵn ở cửa.
Sở Kiều Tịnh mặc áo choàng trắng thêu quả mận đỏ ở dưới, trông nàng càng cao gầy lạnh lùng hơn, sau khi gật đầu với Trần công công, nàng đi theo ông ta và Hoàng hậu đến Kim Loan điện.
Càng đến gần Kim Loan điện, màu vàng rực rỡ càng rõ ràng.
Thị lực của Sở Kiều Tịnh rất đáng nể, khi nàng bước đi trên bậc thang đá cẩm thạch vẫn có thể thấy hoa văn rồng sống động thêu trước ngực Hoàng thượng.
"Thần thiếp thỉnh an Hoàng thượng, mẫu hậu"
Hoàng hậu khom người hành lễ trước tiên, nghe thấy Thái hậu nói miễn lễ, bà ta lại được Hoài Nhân đỡ đứng sang một bên.
"Con dâu thỉnh an phụ hoàng, Thái hậu. Phụ hoàng, Thái hậu vạn phúc kim an, phúc tuy miên trường.
Khí chất trên người Sở Kiều Tịnh hòa cùng không khí lạnh lùng ở đây khiến giọng điệu của nàng cũng càng lãnh đạm hơn.
Thái hậu nhìn thấy mặt Sở Kiều Tịnh, ngạc nhiên đến nỗi tim như bị ai khoét mất, bà ta điên cuồng tìm kiếm những ký ức đó nhét vào đầu, Tu Lương ma ma thấy sắc mặt bà ta không tốt thì lặng lẽ tiến lên đỡ bà ta, để bà ta dựa vào mình mới miễn cưỡng bình tĩnh lại.
Ông ép mình xoay người đi, ngồi lên ngai vàng cùng Thái hậu, Hoàng hậu.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất