Hoàng thượng thấy tình hình không ổn thì lập tức kéo Cốc chủ sang một bên: "Ninh Trinh, đừng làm bừa nữa."
Cốc chủ day trán mệt mỏi nhắm mắt lại, nghiêm giọng bảo: "Đừng nhiều lời nữa, hôm nay ta tới đây chỉ vì một chuyện. Ta cho các ngươi ba ngày, dù là ai trong số các ngươi cũng được, tới Dược Cốc của ta xin lỗi Kiều Tịnh, đón con bé quang minh chính đại trở về.
"Ngươi mơ đi!" Hoàng hậu hung ác nói.
"Đã vậy thì ngươi đi đi vậy. Nhớ đấy, chỉ có ba ngày, không làm được thì ta sẽ khiến ngươi không bao giờ mơ được nữa!" Cốc chủ nói xong còn cho Hoàng hậu ánh mắt ngươi tự
lo cho mình đi.
"Yêu nghiệt, Sở Kiều Tịnh là tội phạm của quốc gia, lại còn mê hoặc lòng vua, ai gia muốn chém đầu nó mà ngươi còn bảo Hoàng hậu đi xin!" Thái hậu tức điên, nói với vẻ không thể tin được.
"Nếu ngươi chém Sở Kiều Tịnh thì ta sẽ khiến toàn bộ Bất Dạ Thành phải chôn cùng, ta nói được làm được! Còn nữa, ta là Cốc chủ Ninh Trinh của Dược Cốc, nếu các ngươi còn gài thám tử hay gián điệp tới nữa, chưa biết chừng ta sẽ thật sự đầu quân cho Tây Quận đấy, đến lúc đó Bất Dạ Thành chỉ có thể trở thành nước lệ thuộc Tây Quận thôi!"
"Còn mê hoặc lòng vua chó má kia nữa, ta khinh, lão già như kia có gì đáng để coi trọng? Con bé Kiều Tịnh dung mạo tuyệt trần, còn phải đề phòng lão già có ý đồ xấu nữa nhé! Cho các ngươi nhìn cái gì thì các ngươi nhìn cái đó, cũng không xem thử mắt mình có thưởng thức được khuôn mặt đó hay không!"
"Ta nhắc nhở một lần cuối cùng, nếu trong vòng ba ngày ta không nhìn thấy Hoàng hậu chó má này tới Dược Cốc của ta xin lỗi, hậu quả thế nào các ngươi tự cân nhắc!"
Cốc chủ giận không có chỗ trút bèn sỉ nhục mấy người này, bà nhón chân mở cửa rời đi, biến mất trong màn đêm trăng sáng.
Thái hậu tức đến nỗi hít thở không thông, Hoàng thượng vội đỡ bà ta sang một bên, Trần Đức Dung thấy Hoàng hậu ngã dưới đất thì chạy tới đỡ bà ta dậy, nhưng lại bị bà ta tát cho một cái: "Ngươi chết ngoài cửa rồi à? Bảo ngươi đi gọi người sao ngươi không gọi?"
"Hoàng hậu!" Hoàng thượng nổi trận lôi đình nhìn Hoàng hậu: "Trần Đức Dung, ngươi lui ra trước đi."
"Vâng"
"Nàng biết Dược Cốc là nơi nào không? Đó là bảo địa mà cả thiên hạ đều thèm muốn. Cốc chủ Dược Cốc có thân phận thế nào? Chỉ một tiếng thôi là những nước khác sẽ bao
vây tấn công Bất Dạ Quốc ngay! Hôm nay bà ấy giữ lại mạng cho nàng đã là nể mặt lắm rồi, nàng mau lên đường tới Dược Cốc xin lỗi đi!"
"Hoàng thượng?" Hoàng hậu nhìn bóng lưng Hoàng thượng với vẻ không thể tin được, đường đường là Hoàng hậu mà lại bị sỉ nhục tới bước đường này, nhưng bà ta lại không làm gì được, đúng là nực cười.
Thái hậu nghe Hoàng thượng nói xong cũng biết thật sự không thể đắc tội với Dược Cốc.
Hoàng thượng cầm tờ giấy trên bàn đã bị mình vò nát lên, trải ra lần nữa đưa cho Thái hậu xem, ông đứng khoanh tay nhíu mày, ánh mắt phức tạp khiến Thái hậu cũng không dám thở mạnh.
"Mẫu hậu, những người này chỉ là quân cờ thôi, người phía sau tập hợp họ lại chỉ để chơi một ván cờ, mục đích là khiến cho triều đình của trẫm sụp đổ, quân thần không tin tưởng nhau. Bây giờ đã nhìn thấu âm mưu của chúng, nếu còn không mời Sở Kiều Tịnh về, tin tức truyền ra ngoài thì chỉ e trụ cột đất nước như Thừa tướng sẽ lạnh lòng." "Đến lúc đó dưới tình thế cấp bách, họ thật sự đầu quân Tây Quận thì.." Thái hậu tiếp lời Hoàng thượng, ngơ ngác nói, trong mắt lộ rõ vẻ khiếp sợ, bà ta nắm chặt lấy tay Hoàng thượng, sợ hãi không nói thêm nữa.
"Mẫu hậu, xin người hạ lệnh làm rõ sự thật, còn về Thần Vương và Thừa tướng, trẫm sẽ xem tình hình giải quyết."
"Được, ai gia trở về sẽ viết ngay" Thái hậu ngước mắt nhìn Hoàng hậu, trong mắt đầy vẻ lạnh lùng: "Hoàng hậu, ngươi thu dọn hành lý lên đường đi"
Móng tay cắm vào thịt nhưng không thấy đau, ngọn lửa trong lòng thiêu đốt nội tạng khiến chúng xoắn vào nhau, Hoàng hậu xiết chặt khăn tay, không cam lòng đáp lại một tiếng.
Hoàng hậu không như những người luyện võ, ở hậu cung nhiều năm cơ thể yếu ớt, đi một ngày mới đến được Độc Lâm, khi xuống xe ngựa, chân bà ta đã mềm nhũn súyt thì không đứng được, may có Hoài Nhân ma ma vẫn luôn đỡ bên cạnh nên bà ta mới không bị ngã.
Mấy thị vệ cùng nhau di chuyển mấy chiếc hòm vừa to vừa nặng đặt dưới chân Hoàng hậu, chắp tay nói: "Nương nương, đồ ở đây cả rồi ạ.
Hoàng hậu lệnh cho họ mở ra, vàng bạc châu báu lập tức làm chói mắt mọi người. Hoàng hậu nhìn từng hòm vàng bạc châu báu, tranh vẽ đồ đồng, gấm vóc lụa là, cắn răng nghiến lợi kìm nén cơn giận.
"Thông báo cho Cốc chủ của các ngươi, bổn cung tới đây mang theo chút quà mọn, bày tỏ lời xin lỗi của Hoàng thất, mong Cốc chủ và Thần Vương phi vui vẻ nhận lấy." Hoàng hậu cố nở nụ cười khéo léo khoan thai, duỗi ngón tay ngọc ngà mảnh khảnh ra chỉ vào mấy hòm đồ.
Trong phòng, Sở Kiều Tịnh mặc chiếc váy xanh nhạt khiến căn phòng trông rất tươi mát dễ chịu, nàng duỗi cánh tay ra để Mẫn Tuệ thay thuốc cho mình, lắng nghe nàng ấy kể câu chuyện cười Hoàng hậu tới nhận tội.
Cốc chủ cầm khay bánh ngọt đi vào, thấy vết thương của Sở Kiều Tịnh đã gần như lành lại, trên mặt cũng không để lại sẹo nữa, bà tươi cười ngọt ngào đặt bánh ngọt trước mặt Sở Kiều Tịnh, nói nhẹ nhàng như dỗ dành trẻ con: "Thiếu cốc chủ nếm thử tay nghề của ta đi, xem có hợp khẩu vị của con không, nhưng chắc là cũng khá ổn đấy. "Thiếu cốc chủ?" Sở Kiều Tịnh ngẩng đầu nhìn vào ánh mắt ấm áp của Cốc chủ, nghi hoặc hỏi.
"Đúng vậy, sau này con chính là Thiếu cốc chủ của Dược Cốc này, nếu còn kẻ nào đui mù muốn ức hiếp con thì Dược Cốc ta đây sẽ là người đầu tiên không đồng ý." Cốc chủ nói lời lạnh lùng, đến ánh mắt cũng thoáng qua sát khí.
"Cảm ơn Cốc chủ yêu mến, Tịnh Nhi...
"Còn gọi Cốc chủ cái gì, con nên gọi ta là cô cô mới phải."
"Cô cô.." Sở Kiều Tịnh lẩm bẩm, sau đó cười ngọt ngào, trong mắt vẫn hơi có vẻ khó hiểu: "Con không làm Thiếu cốc chủ đâu, cảm ơn cô cô. Nhưng ngoài kia ồn ào nói Hoàng hậu tới đây xin lỗi, có chuyện gì vậy ạ?"
"Kệ bà ta đi." Cốc chủ ra hiệu bằng ánh mắt ý bảo Sở Kiều Tịnh nếm thử bánh ngọt, nói tới Hoàng hậu, ánh mắt bà lại thờ ơ và khinh thường: "Hoàng hậu ở chỗ ta cũng chẳng là cái thá gì hết, cứ để bà ta chờ ở ngoài đi, lúc trước bà ta đối xử với con thế nào, bây giờ ta sẽ đòi lại hết cho con.
"Thì ra là cô cô, cô cô có quen người trong triều đình Hoàng cung ạ? Trước nay cô cô chưa bao giờ quan tâm chuyện bên ngoài, sao lại bất chấp tính mạng đến cứu Kiều Tịnh,
còn muốn phong Kiều Tịnh thành Thiếu cốc chủ vậy ạ?"
Ánh mắt Cốc chủ lập tức trở nên lảng tránh, chỉ đẩy bánh ngọt về phía Sở Kiều Tịnh, ngượng ngùng cười không nói gì.
Một nhóm người đông nghịt đứng trước Độc Lâm, nhỏ giọng xì xào thì ra đây là Hoàng hậu đương triều, người đầy châu báu quần áo xa hoa, nhưng so với Cốc chủ khí chất phi phàm thì còn kém xa.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất