Đã nói đến nước này rồi, Hoàng thượng cô đơn bất lực ngồi phịch xuống ghế, mỗi một câu vừa rồi của Cốc chủ đều như một cái tát vào mặt ông, khiến ông không còn mặt mũi mà nhìn bà ấy.
"Ninh Trinh, ta không hạ chỉ chém đầu con bé, nếu không sao thì có thể... Khi ấy ta cũng chỉ bất đắc dĩ thôi, nhưng ta không thể để đất nước Ngọc Nhi tặng cho ta bị xâm hại được.." Hoàng thượng đã không thể tự xưng là trẫm được nữa.
Dường như có giải thích bao nhiêu cũng vô ích, Hoàng thượng mệt mỏi nhắm mắt lại, không nói tiếp nữa.
Cốc chủ cũng chậm rãi thở dài một hơi, quay đầu sang bên khác: "Con bé rất an toàn."
"Nếu con bé ở chỗ bà thì ta cũng yên tâm rồi." Hoàng thượng mở mắt, tảng đá trong lòng như đã rơi xuống, ông chợt thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
Cốc chủ thấy ông thật sự cũng thương nhớ Sở Kiều Tịnh nên ánh mắt nhìn ông cũng không còn sắc bén như dao nữa, nghĩ đến những gì lão đại đã làm, bà ấy bất đắc dĩ nói: "Lão đại hy sinh bao nhiêu cho ngươi, đương nhiên có lý do của tỷ ấy, ta làm khó ngươi cũng là làm trái với ý của lão đại."
Bà ấy lấy một tờ giấy gấp từ trong tay áo ra, đặt trước mặt Hoàng thượng, bên trên ghi lại thông tin chi tiết của tám người từng xuất hiện ở Hồi Hồn phường, tên, tuổi, diện mạo, tất cả đều được ghi đầy đủ.
"Những người này đúng là người của Tây Quận, nhưng không phải dân lành hay lái buôn, cũng không phải hiệp sĩ giang hồ mà là tội phạm bị kết án tử hình ở Tây Quận. Nếu người của ngươi lợi hại hơn, điều tra ra lai lịch của chúng rồi lại điều tra ra ngày thứ hai sau khi xảy ra chuyện bọn chúng đã phát độc mà chết, ngươi sẽ biết Kiều Tịnh không phải người thông đồng với địch phản bội đất nước"
Nghe kết quả Cốc chủ nói, Hoàng thượng ngạc nhiên nhìn kỹ lại một lần nữa, sau đó trên mặt ông lộ vẻ phức tạp, ông vo tròn tờ giấy siết chặt trong tay.
"Kiều Tịnh đã phải chịu đựng quá nhiều, cả thiên hạ đều suy đoán ác ý về con bé, nguyền rủa con bé một cách tàn nhẫn, điều này đáng lẽ không nên xảy ra với con bé. Bây giờ ta nói rõ ràng cho ngươi biết, con bé không phải thám tử của Tây Quận, vậy nên ngươi phải để con bé được quang minh chính đại, ngay thẳng trở về."
Đây không phải thương lượng, mà là thông báo.
Giọng điệu không cho phép thương lượng này khiến Hoàng thượng nhíu mày, mãi mới cứu được Sở Kiều Tịnh đi, sự việc còn chưa bình lặng, nếu để nàng về...
"Chuyện này... Hoàng thượng do dự nhìn Cốc chủ.
"Chuyện này chuyện kia cái gì! Nếu ngươi không làm được thì đừng trách ta sẽ làm gì." Sát ý lập tức lan ra trong mắt Cốc chủ, kết hợp với khuôn mặt lạnh lùng nghiêm nghị của bà tạo thành sự uy hiếp chí mạng.
"Nô tài thỉnh an Thái hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương" Giọng của Trần công công ngoài cửa bỗng chốc nâng cao vài tông, mục đích là để Hoàng thượng và Cốc chủ nghe thấy.
"Bà trốn ra sau bình phong đi, ta ứng phó để họ rời đi trước đã rồi chúng ta nói tiếp sau." Trên mặt Hoàng thượng thoáng lướt qua vẻ hoảng loạn, sau đó lập tức lấy lại bình tĩnh, ông chỉ vào bình phong lưu ly sơn thủy rồi nói.
"Có gì phải trốn?" Cốc chủ quay người ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, tay trái chống trán, ngước mắt khinh thường, ngoài mặt lạnh lùng nhưng trong lòng lại như có chậu than hồng không ngừng bốc hơi.
"Để nô tài thông báo một tiếng đã ạ.
"Nếu Hoàng thượng gặp phải vấn đề gì, ai gia sẽ chém cái đầu chó của ngươi!"
Giọng nói gấp gáp và sắc bén của Hoàng hậu vang lên theo cơn gió lạnh luồn vào khi mở cửa, bà ta và Thái hậu bước vào chính điện, tìm kiếm bóng dáng Hoàng thượng khắp nơi: "Hoàng thượng, Hoàng thượng..
Cuối cùng bà ta nhìn thấy một nữ tử mặc đồ trắng đang ngồi trong phòng một cách cao quý và uy nghiêm, bà ấy đang nhìn bà ta với vẻ mỉa mai và khinh thường, như thể đang nhìn một chuyện cực kỳ nực cười vậy.
Hoàng thượng thấy Thái hậu đã hoảng sợ tái mặt thì tiến lên hành lễ: "Mẫu hậu, sao người lại tới đây vậy ạ?"
"Sao người bên ngoài đều.."
"Ta làm đấy, có ý kiến gì không?" Cốc chủ kiêu ngạo trả lời thay Hoàng thượng luôn, bà ấy ghét nhất là dáng vẻ do dự ngập ngừng ấp úng của ông.
Hoàng thượng bất đắc dĩ quay đầu cảnh cáo Cốc chủ, nhưng bà ấy chẳng thèm quan tâm, vẫn thờ ơ nhìn thẳng vào mắt ông.
Sau khi nhìn rõ mặt Cốc chủ, Hoàng hậu hoảng hốt kinh hãi duỗi ngón tay ngọc ngà ra, hét về phía cửa: "Người đâu, mau tới đây bắt tên trộm này cho ta!"
Hình ảnh một cô nương đi theo sát Sở Tổ Ngọc lại hiện lên trong đầu Hoàng hậu, cô nương đó chính là người trước mặt này, Hoàng hậu kéo cánh tay Thái hậu, vô thức túm nhăn áo gấm: "Mẫu hậu, người đó mang trong mình dòng máu của Tây Quận, bây giờ tự ý xông vào Hoàng cung không biết có ý định gì nữa."
"Hoàng hậu!" Hoàng thượng không vui nhìn Hoàng hậu, cảnh cáo bà ta không được nói bừa bãi.
Trong phòng đốt địa long vô cùng ấm áp, còn có chậu than hồng cháy hừng hực, nhưng nét mặt Cốc chủ thì vẫn lạnh lùng như gió bấc mùa đông, không có chút hơi ấm nào.
Bà đứng dậy đi tới bên cạnh Hoàng hậu, bóp mặt bà ta ép bà ta nhìn mình, Thái hậu hoảng sợ liên tục lùi ra sau, Hoàng thượng thấy thế cũng khẽ quát: "Ninh Trinh, buông tay ra đi"
Cốc chủ cứ như không nghe thấy gì, chỉ dùng ánh mắt sắc như dao găm đào từng cái lỗ trên mặt Hoàng hậu: "Bắt ta? Sợ là ngươi vẫn chưa có năng lực đó đâu!"
Nói xong, mặt Hoàng hậu bị Cốc chủ hất mạnh sang một bên, bà ta lảo đảo vài bước suýt chút nữa ngã xuống đất. Hoàng hậu phẫn nộ sờ khuôn mặt còn đang đau của mình, hung ác lườm Cốc chủ: "Cái đồ...
Bà ta còn chưa nói xong đã bị Cốc chủ tát cho một phát, lực mạnh đến nỗi bà ta ngã nhào xuống đất. Cốc chủ lấy khăn lụa ra nhẹ nhàng lau lòng bàn tay và ngón tay, nhìn trang sức rơi đầy dưới đất, còn có tóc con lòa xòa trước trán Hoàng hậu, bà hừ lạnh một tiếng, để khăn lụa trong tay mình rơi xuống đáp lên mặt bà ta.
"Hai mươi năm trước ta đã rời khỏi Tây Quận, nếu ta thật sự là thám tử của Tây Quận thì ngươi nghĩ bây giờ các ngươi còn có thể bình an vô sự nói chuyện cùng ta không? Đúng là mặc quần áo lụa là vào là quên luôn bản thân mình là ai"
"Ngươi, ngươi to gan, dám ngông cuồng như vậy. Trần Đức Dung, ngươi chết rồi hả! Mau bảo Cấm Vệ quân tới đưa thứ...
Thái hậu tức thở hổn hển lườm Cốc chủ, lồng ngực phập phồng, toàn thân run rẩy.
"Gây sự? Ta thấy là ngươi chưa thật sự được thấy thế nào là gây sự đâu, chi bằng để ta cho ngươi được xem nhé." Sát ý thoáng chốc lan ra quanh người Cốc chủ, hơi thở chết chóc vây chặt lấy Hoàng hậu khiến bà ta không nhịn được mà run rẩy.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất