Sở Thừa tướng xử lý từng bản công văn mà không chút buồn ngủ nào, lúc nhấc bút chấm mực lại không kìm được mà thở dài, công văn thoáng chốc bị một giọt mực làm nhòe đi trong lúc ông ngẩn người. 

"Nếu không thể tập trung thì chi bằng nói chuyện đi." 

Một giọng nữ lạnh lùng vang lên bên cạnh cửa, hòa cùng với gió đêm lạnh quét sạch hơi ấm trong thư phòng, không biết là gió lạnh hay là giọng nói kia khiến cho Sở Thừa tướng bỗng chốc rùng mình. 

Sau khi nữ nhân đó đóng cửa thì vừa nôn nóng lại vừa bình tĩnh nhìn lướt qua Sở Thừa tướng, một lát sau bà ấy tới trước mặt ông, chống hai tay lên bàn, buộc ông phải nhìn thẳng vào mắt mình. 

"Ninh Trinh..." Sở Thừa tướng lẩm bẩm tên nữ nhân, bộ váy trắng hơn tuyết làm mắt ông cay xè, chiếc bút lông trong tay ông rơi xuống mặt bàn. 

Người đến chính là Cốc chủ Dược Cốc. 

"Ta hỏi ông, Sở Kiều Tịnh có phải con gái của lão đại không?" Cốc chủ nghe thấy Sở Thừa tướng gọi tên mình thì ngẩn người trong giây lát, sau đó nhanh chóng trở lại với vẻ lạnh lùng băng giá, chỉ có đôi mắt kia là mang theo vẻ không thể chờ đợi. 

"Tịnh Nhi được bà cứu đúng không?" Sở Thừa tướng hỏi một đẳng trả lời một nẻo. 

Cốc chủ nhìn thấy vẻ hoảng loạn và đau đớn trong mắt Sở Thừa tướng thì trong lòng đã có đáp án, ngón tay đặt trên bàn dần co lại, khuôn mặt cúi xuống che đi khóe mắt hơi ươn ướt. 

Bà đột nhiên đứng lên sau đó ngồi sang bên cạnh, gật đầu với Sở Thừa tướng, sự kích động và vui mừng vừa nãy đã bị bà che giấu hoàn toàn, vẫn là chất giọng lạnh lùng bình tĩnh: "Đúng thế." 

"Tịnh Nhi vẫn ổn chứ?" 

"Bây giờ con bé đang rất an toàn, ông cứ yên tâm." 

"Thế thì tốt, nếu con bé thật sự có mệnh hệ gì, ta phải giải thích với Ngọc Nhi thế nào đây. Ta đã đồng ý với muội ấy sẽ bảo vệ Tịnh Nhi chu toàn cả đời rồi." Ánh mắt Sở Thừa 

tướng tối đi, cảm xúc đau đớn tự trách lan ra khắp lồng ngực. 

"Trước đây ta không biết con bé là con gái của lão đại, khiến con bé chỉ có thể mang theo những vết sẹo chằng chịt trên mặt để che giấu bản thân. Nhưng giờ ta đã biết rồi, ta sẽ không cho phép chuyện tương tự xảy ra nữa." Giọng Cốc chủ còn lạnh hơn màn đêm ngoài kia, khuôn mặt lạnh lùng cao ngạo như sương băng đầy kiên quyết và tức giận. "Ta làm vậy là để bảo vệ Tịnh Nhi, không muốn con bé bị cuốn vào gió tanh mưa máu một lần nữa. Ta chỉ muốn mọi phong ba tránh xa con bé, tất cả cứ tìm tới ta thôi là được rồi." Tình yêu thương và kiên định Sở Thừa tướng dành cho Sở Kiều Tịnh khiến cho căn phòng trở nên ấm áp hơn. 

"Nhưng con gái của lão đại không cần dùng khuôn mặt giả để bảo vệ mình, càng không thể cứ sống mãi trong bóng tối mặc cho người khác muốn làm gì thì làm, tùy ý tổn thương! Chỉ cần ta còn sống, ta sẽ để con bé được quang minh chính đại là chính mình, Hoàng đế thối tha tồi tệ gì đó, không ai có thể làm tổn thương con bé!" Ánh mắt sắc bén như con rắn độc ngẩng đầu cao quý, quyết đoạt được con mồi trước mắt của Cốc chủ trong nháy mắt cuốn đi hơn nửa sự ấm áp trong phòng. 

"Vậy bà định làm gì?" Thấy Cốc chủ ngày càng tức giận, Sở Thừa tướng không khỏi lo lắng bà sẽ nhất thời nổi giận mà làm ra chuyện gì đó. 

"Vào cung, nói lý lẽ với tên Hoàng đế chó má kia!" Cốc chủ khinh thường liếc mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, khí chất cao ngạo toát ra từ trong xương tủy khiến bà giống như đóa hoa mận đỏ nở rộ giữa mùa đông lạnh giá, khịt mũi cười lạnh với gió lạnh gào thét và tuyết rơi dày đặc. 

"Hoàng cung canh gác nghiêm ngặt, sao bà.." 

"Hoàng cung cỏn con thôi mà, không làm khó được ta đâu." Cốc chủ khinh thường cười khẩy một tiếng: "Không bao lâu nữa ta sẽ khiến Kiều Tịnh được đường đường chính chính ngẩng cao đầu trở về, nếu ai dám nói một chữ, ta sẽ chặt đầu kẻ đó ngay!" 

Cốc chủ vừa dứt lời đã mở cửa biến mất ngay trong bóng đêm, Sở Thừa tướng thở dài, vừa bất đắc dĩ lại vừa lo lắng đứng ở cửa nhìn bầu trời xanh nhạt ngoài kia. 

Cốc chủ đến Dưỡng Tâm điện, tìm mãi cũng không thấy bóng dáng Hoàng thượng đâu, chợt thấy một tiểu thái giám đi tới, Cốc chủ vụt đến bóp cổ hắn ta, đẩy hắn ta đến cây cột bên cạnh, cho dù không dùng sức thì tên tiểu thái giám cũng sợ hãi tái mặt, toàn thân vô lực. 

"Ta hỏi ngươi, tên Hoàng thượng chó má kia đâu rồi?" Bà vừa dứt lời, tên thái giám đã sợ tới mức hai hàng nước mắt nóng hổi chảy ra, dáng vẻ này khiến Cốc chủ nhíu mày 

chán ghét. 

"Hoàng... Hoàng thượng ở Ngự Thư phòng ạ.." Tiểu thái giám dùng chút sức lực cuối cùng trong cơ thể đáp lại Cốc chủ, giây tiếp theo đã bị Cốc chủ ném xuống đất mềm nhũn như một vũng bùn. 

"Ngươi làm cái trò khốn nạn gì vậy? Sao? Làm Hoàng đế lâu quá rồi à? Không biết làm sao có được hoàng vị luôn hả?" Cốc chủ đạp cửa đi vào, còn chưa thấy bóng dáng Hoàng đế đâu đã chửi bới, không chút kiêng dè đây là địa bàn của ai. 

Bà nhìn xung quanh, thấy vẻ kinh ngạc trong mắt Hoàng thượng thì cười mỉa đi về phía ông: "Câm hay là ngu người rồi? Ta đoán là bị ngu rồi, nếu không cũng chẳng làm ra được chuyện không biết xấu hổ như thế!" 

"Ninh Trinh.." Hoàng thượng nhìn người tới với vẻ không thể tin được, tự hỏi vì sao người bên ngoài không có một tiếng động nào. 

"Sao các ngươi ai cũng có vẻ mặt này thế, không tin ta có thể vào được Hoàng cung mà ngươi tự cho là được bảo vệ nghiêm mật à? Mấy người ngoài cửa kia của ngươi, ở trước mặt ta chỉ như cọc gỗ thôi, xem ra người làm Hoàng đế như ngươi cũng chẳng ra sao. 

Cốc chủ tiện tay cầm ấn chương trên bàn lên đùa nghịch, chế giễu nhìn Hoàng thượng, sau đó lại ném ra ngoài với vẻ khinh thường, cũng chẳng quan tâm có làm bẩn long bào của Hoàng thượng hay không. 

"Trong mắt ta, chẳng đáng một đồng" 

"Ninh Trinh, có phải bà to gan quá rồi không, còn dám chạy tới Ngự.." Hoàng thượng vô thức đón lấy ấn chương bị ném vào ngực, lại cảm thấy mình làm như vậy rất không có tôn nghiêm, nhất thời thấy hơi bực mình. 

"Ta to gan? Ta thấy là ngươi to gan đấy! Ngươi đúng là to gan quá rồi, dám nhốt Sở Kiều Tịnh vào nhà lao mặc cho kẻ khốn nạn làm tổn thương con bé, lại còn đồng ý chém đầu con bé nữa, ngươi thật sự tưởng rằng ngươi ngồi trên chiếc ghế này là có thể làm chủ thiên hạ, có thể tùy ý lấy mạng người khác đấy à? Với người khác thì có thể, nhưng với Sở Kiều Tịnh thì ngươi đừng hòng!" 

Ánh mắt sắc bén của Cốc chủ như con dao đâm thẳng vào người Hoàng thượng, thậm chí khí thế còn bá đạo bức người hơn cả Hoàng thượng, lời nói ra uy nghiêm mà lạnh lùng khiến Hoàng thượng cũng hơi ngớ người. 

"Láo xược!" 

"Ngươi láo xược! Một kẻ lòng lang dạ sói vong ân phụ nghĩa, mặt người dạ thú, lòng dạ rắn rết như ngươi mà còn có mặt mũi nói ta láo xược! Ngươi đã quên lão đại đã từng đối xử với ngươi như thế nào hay đã quên những chuyện lão đại từng làm cho ngươi hả?" 

Đột nhiên bên ngoài vang lên giọng nói lanh lảnh, cửa Ngự Thư phòng mở ra, giọng nói lo lắng của Trần công công cũng đồng thời truyền vào: "Hoàng thượng... Hoàng thượng... 

eyJpdiI6Im53K3hxMG4zaU15WkhwWXhMRDdOVXc9PSIsInZhbHVlIjoiQXFaOUZrc0hLa2U5b29IcFJ0QnFRbW02XC82Zys5Y0UycGJmbmhVZUVaWG5PNHBCRGZmU1JoNk11ZmljUjZUckRjaDJcL296b2w4UmJ4Q3grbTFlSXpYN0d5aEZrMkE3WDBhT3F3d3phcm1WUT0iLCJtYWMiOiI2ZjU2ODkyOWQwZjA1MmE4MGRhNzExMDAzZGE4NDEzMWFmOTFkMGQ0NzNhYWZkM2JjMTBjZTkyYzI5MGFlZWUzIn0=
eyJpdiI6Ill1MU83ZUdXelNHaUJnV3VvNnFoVFE9PSIsInZhbHVlIjoiZDNWNHlKa3NmQzQyWHBIbzlPcFwvUWRlVWtoTWZrWkJobWt5YnZUTmhZdnNzaWk4QnAxUTAyQlF6TWRhbzROR21HK3p2ZnF1dTloNWhkRFg2WDlMbzdLY3FicThSTDE0Zzk4SjMwRnVsdkF4NlF6bFRcL0F1R1VnNDNseXJoblpDazhPcVYzY3dSXC9YTjg1RllzMmJBZGRyeWNoZjNuRVdaZzUrZGl0WjhBYUNDa2k2UzBRMUtqRjh4XC8xOEZXR2h0UmRcL1ZzbHFHb3dTUGdYNGFcL1N0UTU2dDIxdWdwVzRYcmFZRDgzNzZpc3NFdWg5UENheWVGZUpVXC9YNm9JdHpkdFBYOHh4M0l4SDBKalFBZVkzTjdyOVB4STB6eHJcL0w4Q2ZqaFVPd0dMQlA0eG5GalhNYitpZ0VseDFKVE1sS1NEUXBlR1I2NFNHS2lGSksxenQ4TTlxSjBhVUVJcGdqQzhnb2x2SFhqOWc0bFdYK0dQWnY1dHkrT3lreXNJdm84and1WWpvMG41bTB1YWhEQ1FWYnFXVlwvaHZiVGV3TjJJZHp4XC9GWVZ3WWxKRWM9IiwibWFjIjoiOGEwZWM5NWZlNmIzN2QzMzMyZWUxMTRlMDQzMjM5YmQzMThkZmZhMDQ5YTRhNjk2OTRlZTlmYjQ4ZDQzNDYxOSJ9

Khi nhìn thấy Cốc chủ, Trần công công há hốc mồm, nhưng Hoàng thượng đã xua tay ý bảo ông ta ra ngoài, vậy nên ông ta chỉ có thể làm như không nhìn thấy gì, đóng cửa lại đứng ở một bên.

Advertisement
x