"Ngươi..."
Một thị vệ chạy vào, bẩm báo với Hoàng thượng: "Khởi bẩm Hoàng thượng, đúng là thị vệ của Thừa tướng không tham gia hay làm bất cứ điều gì ạ."
"Được rồi, chuyện này trẫm sẽ phái người điều tra rõ ràng. Bạch Khanh, ngươi trông chừng không cẩn thận, để phạm nhân chạy thoát, nhưng vì ngươi cũng bị thương nên trẫm không trách phạt nhiều, chỉ phạt phụng ba tháng coi như hình phạt thôi nhé." Hoàng thượng lên tiếng định kết thúc cuộc tranh luận này.
"Tạ ơn Hoàng thượng" Bạch Khanh không cam lòng nhưng vẫn phải bất đắc dĩ nhận lệnh.
"Những người còn lại cũng lui ra đi, trẫm sẽ phái người điều tra rõ ràng chuyện này" Trên mặt Hoàng thượng lộ ra vẻ nhẹ nhõm, ông đứng dậy đỡ Thái hậu cùng rời đi.
Sở Kiều Tịnh bị thương, cơ thể lại yếu ớt, ba người tạm thời tìm một khu rừng hẻo lánh cùng nhau bàn luận hướng đi tiếp theo.
Cốc chủ đề nghị về Dược Cốc trước, như vậy không chỉ có lợi cho việc dưỡng bệnh mà người bình thường cũng chẳng điều tra được tới đó.
"Thì ra là Cốc chủ của Dược Cốc, là ta sơ ý không nhận ra" Dạ Chí Thần cung kính nói.
"Ta cũng suýt chút nữa làm thương Thần Vương, mong Thần Vương lượng thứ." Cốc chủ chắp tay nói.
Sở Kiều Tịnh cũng hành lễ với Cốc chủ: "Hôm nay cảm ơn Cốc chủ cứu giúp. Tới khi về Dược Cốc, Kiều Tịnh sẽ giải thích với Cốc chủ sau."
Nàng xoay người nhìn Dạ Chí Thần, trong lòng cũng rất cảm động, tuy không nói nhưng Dạ Chí Thần cũng có thể nhìn ra được điều đó từ trong mắt nàng.
"Ngươi vẫn nên về Thần Vương phủ đi, nếu họ biết ngươi không ở đó chắc chắn sẽ quy chuyện hôm nay cho ngươi. Ta đã lún vào vũng bùn này rồi nên mới càng phải bảo vệ ngươi chu toàn. Chỉ khi họ không thể nghĩ chuyện hôm nay tới ngươi thì chúng ta mới hoàn toàn thoát thân.
Dù biết Sở Kiều Tịnh nói có lý, nhưng Dạ Chí Thần vẫn không muốn đi, vết màu toàn thân nàng cứ như máu chảy từ tim hắn vậy, làm sao hắn có thể bỏ nàng ở lại được.
"Ta nhất định sẽ báo thù này, vậy nên dù thế nào thì chuyện này cũng không thể dính dáng đến ngươi được. Ngươi yên tâm, Dược Cốc rất an toàn, huống hồ còn có Cốc chủ bảo
vê ta."
Trước ánh mắt kiên định của Sở Kiều Tịnh, Dạ Chí Thần không còn lựa chọn nào khác ngoài việc đồng ý, đôi mắt trong veo như hồ nước kia phản chiếu khuôn mặt Sở Kiều
Tịnh, dâng lên chút dịu dàng: "Được rồi, vậy nàng nhất định phải chăm sóc bản thân cho tốt, bên phía Sở Thừa tướng có ta rồi, nàng cứ yên tâm."
Nói xong, Dạ Chí Thần chắp tay với Cốc chủ: "Làm phiền Cốc chủ rồi"
Sau đó ba người đi về các hướng khác nhau, khu rừng lại trở về với sự tĩnh lặng mùa đông.
Sở Kiều Tịnh quay về Dược Cốc cùng Cốc chủ. Không hổ là nơi đất thiêng sinh nhân tài, những mệt mỏi và đau đớn khi bị cầm tù nhiều ngày bỗng chốc trở nên nhẹ nhõm.
Màn đêm mịt mờ bao trùm vạn vật gần xa, Cốc chủ khinh công điệu nghệ, động tác nhẹ nhàng, không khiến mấy người chú ý, chỉ có người nhìn từ xa sẽ thấy nữ nhân trong lòng Cốc chủ thân hình mảnh khảnh cao gầy, khuôn mặt thanh tú, chắc chắn là một nữ nhân xinh đẹp.
Sau khi vào phòng, Cốc chủ nghiêng mặt ra cửa gọi: "Mẫn Tuệ."
Một nữ tử mặt tròn mặc áo vàng bước nhanh tới, cung kính mà thân thiết gọi: "Cốc chủ."
"Từ giờ trở đi ngươi sẽ chịu trách nhiệm chăm sóc cuộc sống hàng ngày của cô nương này, nhưng không được phép nói cho bất kỳ ai, cũng không được cho ai tới."
Trong lòng Cốc chủ như có tâm sự, đến ánh mắt cũng lóe lên vẻ không rõ ràng.
Mẫn Tuệ thấy Cốc chủ rất coi trọng nên cũng trịnh trọng đồng ý, sau đó đi đến bên cạnh Sở Kiều Tịnh, thấy vết thương trên người nàng, nàng ấy khẽ nói: "Để Mẫn Tuệ băng bó giúp cô nương."
"Cảm ơn." Sở Kiều Tịnh thấy nàng ấy nhanh nhẹn lại có chừng mực, rất hợp với cái tên Mẫn Tuệ này.
Sở Kiều Tịnh vừa được Mẫn Tuệ đỡ ngồi xuống, khi đang suy nghĩ vấn đề trong lòng định hỏi Cốc chủ, nhưng ngẩng đầu lên đã không thấy bóng dáng bà ấy đâu.
Nàng ngơ ngác cúi đầu nhìn Mẫn Tuệ, nàng ấy đang tập trung xử lý vết thương cho nàng, xem ra nàng ấy cũng không biết rồi.
Trước nay rất ít người ngoài có thể vào được Dược Cốc, nhất là còn vào cùng Cốc chủ, những người nhìn thấy trong đêm đương nhiên vô cùng ngạc nhiên, lan truyền chuyện này thành chủ đề bàn tán.
Nhan Đóa ở bên cạnh lắng nghe, đôi mắt như lưu ly khế đảo, sau đó nàng ta lặng lẽ rời đi.
Vết thương của Sở Kiều Tịnh đã được Mẫn Tuệ xử lý ổn thỏa, chậu đồng cũng đã biến thành màu máu, phản chiếu khuôn mặt lạnh lùng bình tĩnh của Sở Kiều Tịnh khi đang được bôi thuốc mỡ.
"Mẫn Tuệ đi tìm quần áo phù hợp với cô nương, cô nương chờ một lát nhé"
"Làm phiền rồi." Thấy Mẫn Tuệ bình tĩnh mà chín chắn, Sở Kiều Tịnh cảm thán không hổ là người bên cạnh Cốc chủ, dù không biết gì nhưng điều không nên nghe ngóng thì vẫn không nên hỏi han.
Cảm nhận được trên mặt hơi đau, Sở Kiều Tịnh hơi cau mày, trong mắt hiện lên vẻ sắc bén, nàng nhất định sẽ không bỏ qua cho con khốn Tưởng Nhã Linh này.
Bất chợt có tiếng mở cửa dồn dập vang lên, theo sau đó lại là tiếng đóng cửa, dòng suy nghĩ ucar Sở Kiều Tịnh bị cắt ngang, nàng còn tưởng Mẫn Tuệ quay về, nhưng ngước mắt lên lại thấy là cô nhóc tinh nghịch Nhan Đóa từng đòi nhận nàng làm sư phụ.
Sau khi Nhan Đóa hốt hoảng đóng cửa lại thì thận trọng lùi lại hai bước, thấy không có người vào mới quay người định tìm chỗ trốn, vừa quay đầu đã vừa vặn va phải ánh mắt của Sở Kiều Tịnh, bốn mắt nhìn nhau, cả hai người đều hơi sững sờ.
Sở Kiều Tịnh đang nghĩ cô nhóc Nhan Đóa này còn chưa thấy mặt thật của nàng bao giờ, khi nàng đang không biết phải giải thích thế nào thì cô nhóc ở đối diện đã chạy về phía nàng với vẻ không thể tin được và vui mừng khôn xiết, thật sự khiến nàng còn choáng váng hơn.
"Mẫu thân lão đại!" Giọng nói trong trẻo của Nhan Đóa vang lên, đầu tiên nàng ta chần chừ khẽ gọi, sau đó hai mắt càng lúc càng mở to, khóe miệng cũng cong lên như cầu vồng: "Thật sự là mẫu thân lão đại!"
Sở Kiều Tịnh bị nàng ta ôm chặt, tay chân luống cuống cau chặt lông mày, vết thương trên người bị Nhan Đóa động vào hơi đau nên nàng khẽ kêu một tiếng.
Cảm nhận được sự khác lạ của Sở Kiều Tịnh, Nhan Đóa lập tức bật người ra, nhìn nàng với vẻ hối lỗi. Nhìn mặt Sở Kiều Tịnh ở khoảng cách gần thế này, Nhan Đóa lại nghi ngờ thốt lên một tiếng, dường như có gì đó sai sai?
Nhan Đóa lại quan sát Sở Kiều Tịnh lần nữa, vẻ mặt có phần tương tự nhưng tuổi tác lại lớn hơn mình không bao nhiêu, lúc này nàng ta mới hoảng hồn nhận ra đây không phải mẫu thân lão đại của mình.
"Ngươi là ai?" Nhan Đóa ngồi xuống bên cạnh Sở Kiều Tịnh rất tự nhiên, thấy người nàng bê bết máu, nàng ta lại nghĩ đến những gì mình nghe được, ồ lên một tiếng, giơ ngón trỏ lên rồi gõ nhẹ vào bên cạnh: "Chắc chắn người gặp phải người xấu rồi tình cờ được mẫu thân ta cứu phải không?"
Nói xong, Nhan Đóa cảm thấy mình vô cùng thông minh, còn hất cằm lên cười kiêu ngạo với Sở Kiều Tịnh.
"Cứ coi là vậy đi." Sở Kiều Tịnh bị Nhan Đóa chọc cười, trong mắt cũng hiện lên ý cươi.
"Nếu vậy thì ngươi cứ yên tâm ở lại đây đi, sẽ không có ai tới làm tổn thương ngươi nữa đâu" Nhan Đóa vỗ vào ngực mình đảm bảo, cứ như mình là Sơn Đại Vương bảo vệ tiểu
Thư phòng của Sở phủ vẫn còn thắp đèn sáng trưng, xua tan sương giá trên mặt đất từ ánh trăng chiếu xuống trong sân.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất