Cốc chủ vừa định đưa Sở Kiều Tịnh đi thì bị một bóng đen kéo cánh tay lại, Cốc chủ giận dữ nhìn người ấy, tưởng hắn muốn hại Sở Kiều Tịnh bèn giơ tay dùng khinh công định đánh Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần lộn nhào tránh né, nhưng lại nhón chân xuống đất bay về phía Sở Kiều Tịnh một lần nữa, sau đó nói: "Cảm ơn hiệp nữ cứu giúp, ta sẽ luôn ghi nhớ đại ân đại đức này. 

Hắn tới bên Sở Kiều Tịnh ôm nàng vào lòng, nhìn vết thương khắp người nàng, hắn đau lòng nhíu mày, sau đó nói với Cốc chủ: "Chỉ là bây giờ cứ giao nàng ấy cho ta đi, mong hiệp nữ yên tâm, ta nhất định sẽ bảo vệ nàng ấy chu toàn" 

"Ngươi là ai? Sao ta phải tin ngươi?" 

Cốc chủ quan sát Dạ Chí Thần một lúc, hỏi với vẻ thù địch. 

"Cốc chủ, đây là Thần Vương, là người nhà mình." 

Sở Kiều Tịnh lên tiếng giải thích, bảo vệ Dạ Chí Thần phía sau mình. 

"Nếu vậy thì cùng đi thôi." 

Cốc chủ gật đầu với Dạ Chí Thần. 

Dạ Chí Thần huýt sáo một tiếng, các tử sĩ lập tức cất kiếm bay về bốn phương tám hướng, trong nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi, mà người Cốc chủ dẫn đến cũng nhận được lệnh của bà ấy rồi lui đi. 

Sau đó ba người cùng nhau rời đi, nhảy qua thanh xà, biến mất trong núi. 

Sở Thừa tướng thấy Sở Kiều Tịnh đã được giải cứu bình an, tảng đá nặng trong lòng cũng rơi xuống. Ông giơ tay áo lên lau trán, lòng bàn tay cũng đã đổ đầy mồ hôi. 

Bạch Khanh đưa tay ôm ngực, máu chảy qua kẽ tay ướt đẫm mu bàn tay hắn ta, sau đó chảy xuống gấu áo dọc theo cổ tay. 

Người của Bạch Khanh chạy đến, lấy kim sang dược từ trong ngực ra rắc lên vết thương của hắn ta, sau đó nhận tội: "Là thuộc hạ bất tài, mong tướng quân trách phạt." 

Bạch Khanh nhìn xe tù vỡ nát ngổn ngang với vẻ oán giận. Sự tức giận và không cam lòng khiến hắn ta không còn cảm nhận được đau đớn nữa, chỉ đành hít vào thật mạnh mới có thể kìm chế nỗi kích động muốn hủy diệt thế giới lúc này. 

Nhìn thấy Sở Kiều Tịnh được giải cứu, những người dân xung quanh cũng ngừng làm loạn, đứng sang một bên như chưa có chuyện gì xảy ra, chỉ là hơi thở nặng nề và quần áo bị trường thương chọc thủng đã bán đứng họ. 

Sở Thừa tướng đứng ở một bên, nhìn Bạch Khanh với vẻ mặt không rõ ý tứ, dường như đã biết gì đó nhưng lại cũng như không biết gì. 

Bạch Khanh được thuộc hạ băng bó sơ qua, nhưng máu vẫn thấm đẫm miếng gạc ngay lập tức. Hắn ta nhìn tất cả mọi ngươi đang có mặt với ánh mắt đầy sát khí, cuối cùng để mắt đến Sở Thừa tướng và Húc Vương. 

"Hai người có điều gì muốn nói không?" Bạch Khanh lạnh lùng hỏi, bàn tay cầm trường kiếm cũng siết chặt hơn mấy phần. 

"Không có gì để nói" Thừa tướng bình tĩnh trả lời, vẻ mặt không chút thay đổi. 

"Nếu ta có gì muốn nói thì đương nhiên sẽ nói với phụ hoàng, sao phải nói với ngươi?" Dạ Tinh Húc cười thầm, quả nhiên võ công của Tam ca là vô địch, cho Bạch Khanh một vố đau trước mặt mọi người. nhưng ngoài mặt hắn ta vẫn tỏ ra không biết gì. 

"Sở Kiều Tịnh bị cướp đi, chuyện này chắc chắn có liên quan đến các người. Theo ta vào cung ngay, để xem ở trước mặt Hoàng thượng, các người có còn mạnh miệng nữa không!" Bạch Khanh phất tay áo bỏ đi, vào cung cùng mọi người. 

Phong ba làm loạn rất lớn, họ vừa vào cung, Hoàng thượng và Thái hậu đã biết chuyện. Họ đi vào Kim Loan điện, thấy một người mặc long bào đang ngồi trên long ỷ, một người mặc trang phục lộng lẫy ngồi trên ghế bên cạnh, khó giấu được vẻ tức giận. 

"Chuyện này rốt cuộc là thế nào?" Hoàng thượng không giận mà uy, nhìn mấy người trong Kim Loan điện, nghiêm nghị hỏi. 

Nhưng trên thực tế, trong lòng ông lại biết rõ hơn ai hết. 

"Là do vi thần làm ăn tắc trách, trên đường hộ tống Sở Kiều Tịnh đến cổng thành xuất hiện một đám đạo tặc, vi thần khó mà cạnh tranh, mong Hoàng thượng trách phạt." Bạch Khanh quỳ phịch xuống, động vào vết thương khiến hắn ta nhíu mày. 

"Truyền thái y trước đi, ngươi xử lý vết thương trước đã, sau đó quay lại nói tiếp" Hoàng thượng nhìn vết thương của Bạch Khanh, trông cứ như rất quan tâm tới trọng thần. 

"Tạ ơn Hoàng thượng" 

Bạch Khanh được Trần công công đỡ vào điện phụ, Thái hậu vốn đã giận sôi gan, thấy đại thần triều đình bị thương như vậy, lửa giận lại càng lớn hơn, bốc cháy dữ dội. 

Bà ta nhìn Thừa tướng hỏi: "Sở Thừa tướng, người bị bắt đi là nữ nhi của ngươi, lúc này trong lòng ngươi cảm thấy thế nào?" 

"Trong lòng lão thần lo lắng vô cùng, hoảng sợ cực độ" 

"Lo lắng? Hoảng sợ? Ai gia thấy ngươi vui như mở cờ thì có! Ngươi là Thừa tướng trong triều, dưới một người trên vạn người thì càng nên biết rõ luật pháp của triều đình. Làm trái thánh chỉ, cướp phạm nhân là phạm tội chết đại nghịch bất đạo, phải chu di cửu tộc đấy!" Lửa giận của Thái hậu nhắm tới Sở Thừa tướng, gió lạnh thổi vào từ ngoài khiến ống tay áo ông tung bay. 

"Lão thần không làm thế!" Sở Thừa tướng cả kinh, lập tức quỳ xuống, Sở Kỳ Dương bên cạnh cũng quỳ xuống theo: "Lão thần vốn định tới chào tạm biệt tiểu nữ, nhưng Bạch Tướng quân vẫn luôn ngăn cản nên chưa nói được lời nào, vậy nên mới dừng lại ở đó lâu hơn một chút. 

"Thật sao?" Thái hậu nâng cao âm cuối, nói với vẻ không tin. 

Thừa tướng thở dài, dường như biết mình không giấu được mắt của Thái hậu, chỉ đành kể hết đầu đuôi sự việc: "Thái hậu minh giám. Tịnh Nhi vẫn luôn được lão thần và phu nhân thương yêu, hôm nay nghe thấy chiếu chỉ đúng là đã động lòng, nghĩ nếu có thể cứu được Tịnh Nhi thì dù Hoàng thượng dùng cực hình gì lấy cái mạng già của lão thần, thần cũng không dám nói lời nào." 

"Chỉ là chúng thần còn chưa kịp ra tay, đám người đó đã cướp tiểu muội đi. Chúng thần cũng không ngờ mọi việc lại thành ra thế này, tình cảnh lúc đó cực kỳ hỗn loạn, lại sợ người dân bị thương nên vẫn luôn ở yên một chỗ không di chuyển. Hoàng thượng và Thái hậu cứ việc điều tra, vi thần không hề nói dối." 

Sở Kỳ Dương thương Sở Thừa tướng nên trả lời thay ông mấy lời phía sau, vẻ mặt thành khẩn khiến mọi người đều muốn tin tưởng. 

Hoàng thượng phất tay, thị vệ nhận lệnh rời đi. 

Dạ Tinh Húc và Thái thú thành Nam Lâm bên cạnh cũng đứng ra làm chứng. Việc này nằm ngoài dự liệu, hơn nữa không một ai ra tay, cũng không ngăn được nhóm người kia bắt cóc, chỉ có thể đứng đó cố gắng bảo vệ người dân. 

Dạ Tinh Húc tiến lên một bước, nói ra mục đích Thái thú thành Nam Lâm tới, cũng như người dân Bất Dạ Thành, thành Nam Lâm cầu xin thay Sở Kiều Tịnh cho Hoàng thượng nghe, Thái hậu ở bên cạnh nghe xong cũng ngổn ngang cảm xúc, không nói ra được cảm xúc trong lòng. 

Thái y băng bó vết thương cho Bạch Khanh, khi đó vị trí của người áo đen không thuận lợi nên không thể khiến hắn ta bị thương ở vị trí quan trọng, nhưng vết thương trông 

eyJpdiI6IkZQbGdJTlwvWTJxZjRXRUtZRjJYVFpRPT0iLCJ2YWx1ZSI6IkdTQnloakpta0VRXC9BanJxc2psTHI0STJQQ2F6ZlVlcXlITXpSZHk2M083eVByZ1IrQzZLTXJEWVJVK1BwZ0FUQkk4Z3FsVzhFRXIrSkY5U2p0SlE1TmxndEJEdDdEUEI0WmVWS3hYZk5jencwUG5yMlU3K3RCdHRSbEtPanQ0UyIsIm1hYyI6IjdlYmZlNWY4NjRmMDBkNjBiYmQ3ZTViZTdiNWU0OWFkYWRmNDU4MTE0OTNmYjQxODI3ZWQ3ZjY3OTMzMGQ4OGEifQ==
eyJpdiI6ImViR0RMOFwvTGF0MGp3Q1RuMGVUeTBRPT0iLCJ2YWx1ZSI6InNaZmFCc0FuXC8yYXh0V0Fmb3NFWHZHZGJ3cTFxQ2x3SFlzYlJIRVkyK3Flck9SM1pzejl1ZkFmNXpVd1Rac3hwTndVK1wvMXhJTnZ2UjYwMmhWMmg0ZkRSWW5pcGxVamM4ZHhweDhuNDNKcmpBZ3gzTDZnRVhVS09uWGhkb3ZBQjFVZElGVFVJYnlEd0oxdTJcL21xak1zVzBJeFwvWm5LXC9ZZGxSeVM1bHp5XC9FVHIyM0lcL0xGMXZuZTJteElReFJ4NHdQR0JXQ3VFczdHV0EyM2Z1YTY0UWh1NmYrZkU1ZFBmdTJTSWNEZzVWWE9pYkhKU251TUxlSkRWM1A3XC9sZWJETHdxT3dVNDdwNEtKa2REZU0yTFRmd01tak1zcGVCeGNWVDI3T3B1NUlaR2dQSmVncmFYN2RpVjhWbW5SVTNQQm9mNENpRmRwdVpqNVlrS3pBaUh4TzdOSjcwaEpXRlZtWXY4Sld5MkFnTlZiWjE4TG1IdkJkaFRjTktROEk3T0ZXaE1CSGN6c0JCWjhsV3dtZ0Z6NGdJeEZGZnpydm41ZmJCVktTVTd1OEtnRXJQWUU4VFY3RlJkemhudDJNendRNllKak5zcG1BU1RMSStYNSszcXNTbFRLUW43S1BDa2dKblVOU3hnYWdUMmtcL3NaZmVzSGFyU2hkU1ZRWVhyZVQ1V1RGODVtM2VwdVF5TlprV0FaNXRkMVwvS0pmdld0d1ZoRGJRM2l6c0E3TEM2OUNsR1NTR3RFYkEwYUlkMHlGdnRvVFZTa2JYVE9pVkI1S21uOFU5NzlnPT0iLCJtYWMiOiI4ZmNhOTY0ZWYwNWIxYmNkMDczOTg1ODIzZDhlMWU2OGVjOWY2NDcxMTQyZGQxNDA2OTA4ODgyYTlhMmNhZWQ2In0=

"Bạch Tướng quân, hạ quan chỉ bội phục phẩm hạnh của Thần Vương phi nên mới đưa người dân từng được nhận lòng tốt của Thần Vương phi tới cùng, định cầu xin Hoàng thượng thôi, ai biết lại gặp phải chuyện này đâu. Hạ quan không dám nói dối, mong Bạch Tướng quân điều tra rõ ràng chân tướng, trả lại trong sạch cho hạ quan." Thái thú không nhún nhường cũng không hống hách, sao ông ta có thể nói là Thần Vương đưa họ tới được?

Advertisement
x