Dạ Chí Thần nhìn xuống dưới tầng với ánh mắt sắc bén.
Bệ cửa sổ che mất ánh nắng, khiến hắn ở trong bóng tối, chỉ có đôi mắt kia là sáng ngời.
Dạ Tinh Húc nói: "Trước nay phụ hoàng luôn lấy ý của người dân làm gốc, bây giờ có nhiều người hùng hồn lên tiếng như vậy thì càng nên vào cung bẩm báo với phụ hoàng, để phụ hoàng đưa ra quyết định lần nữa."
Lúc này vẻ mặt Dạ Tinh Húc nghiêm túc hơn bao giờ hết, hắn ta giúp đỡ Sở Kiều Tịnh hoàn toàn là vì Dạ Chí Thần giao việc, nhưng bây giờ thấy muôn dân lầm than và những người từng chịu ơn Hồi Hồn phường này, hắn ta chợt cảm thấy trước nay mình vẫn luôn hiểu lầm nàng, thì ra người tốt bụng ấy vẫn luôn là Sở Kiều Tịnh.
Bạch Khanh hơi híp mắt, mím đôi môi mỏng, toàn thân toát lên lửa giận, hắn ta ngước mắt nhìn thoáng qua người dân hoặc quỳ hoặc đứng cầu xin, hừ lạnh một tiếng: "Thái hậu đã hạ lệnh, để ta xem ai dám không tuân theo! Người đâu, bao vây hết những kẻ gây rối lại cho ta, nếu kẻ nào gây sự, giết hết không tha!"
Quân sĩ bên cạnh tách thành một nhóm, nhóm ấy lại chia thành hai nhóm nhỏ lần lượt bao vây người dân Nam Lâm, tay cầm trường thương ngăn cách họ ở bên ngoài, còn có người giơ đao thép trường kiếm đứng chặn ở hai bên, đề phòng có kẻ gây rối.
Sở Kiều Tịnh thấy thế, trong lòng dâng lên muôn vàn cảm xúc, nàng hít mũi thật mạnh rồi mới lên tiếng.
"Cảm ơn mọi người tin tưởng, bất chấp sự an nguy của bản thân tới kêu oan cho Kiều Tịnh. Là nữ nhi Thừa tướng, thê tử của Thần Vương, cứu người bị thương, trợ giúp người
có hoàn cảnh khó khăn vốn là trách nghiệm của ta, ta không muốn lấy tính mạng của mọi người để đổi lấy tính mạng của ta, mong mọi người tự bảo trọng"
"Mọi người đến đây giúp đỡ, lên tiếng vì chính nghĩa, Kiều Tịnh mãi mãi ghi nhớ lòng tốt của mọi người!"
Sở Kiều Tịnh nhìn mọi người một lượt, sau đó trong khoảnh khắc đột nhiên ngẩng đầu nhìn lên thì thấy một đôi mắt ở tầng hai của nhà trọ đối diện, người khác không nhận ra, nhưng nàng chỉ nhìn thoáng qua là biết ngay đó là Dạ Chí Thần.
Lòng nàng mừng rỡ, kích động tới nỗi môi cũng hơi run lên.
Dạ Chí Thần nghe những lời Sở Kiều Tịnh nói, lại bắt gặp ánh mắt của nàng, chỉ ước có thể lập tức bay xuống lầu cứu nàng đi. Hắn vốn nên bảo vệ nàng thật tốt, nhưng không chỉ khiến nàng vào tù mà còn khiến nàng bị thương, chỉ nghĩ tới đây thôi hắn đã càng cảm thấy có lỗi khó nhịn rồi.
"Tiếp tục đi về Ngọ Môn!"
Bạch Khanh làm như không nghe thấy, hắn ta phất tay lệnh cho binh sĩ xe chở tù tiếp tục đi về phía trước.
"Bạch Khanh, ngươi dám!" Thừa tướng tức đến nỗi nổi đầy gân xanh, sắp không thở nổi.
Dạ Chí Thần đã giơ tay lên định hạ lệnh cho tử sĩ hành động, nhưng giây tiếp theo hắn lại thấy một đoàn người giẫm lên vai người dân một cách có trật tự rồi nhanh chóng lao về phía Sở Kiều Tịnh, tiếng đao kiếm va chạm rõ ràng khiến cho người dân đang hóng chuyện phải sợ hãi kêu lên, ôm đầu chạy trốn khắp nơi, sợ đao kiếm không có mắt chém trúng mình.
Dạ Chí Thần nhìn kỹ hơn, nhóm người đó cũng đến để giải cứu Sở Kiều Tịnh, trông không giống quan binh mà giống người trong giang hồ hơn.
Đám người này võ công cao cường, cầm đầu là một nữ tử mặc váy trắng, đầu đeo khăn bạc, mặt che sa trắng, tay cầm trường kiếm dễ dàng, dứt khoát tiêu diệt mấy tên Cấm vệ quân.
Dạ Chí Thần thấy vậy, ngón tay mảnh khảnh khẽ phất lên, giọng nói trầm thấp vang lên vọng vào tai nhóm tử sĩ trong nhà trọ: "Lên"
Ngay lập tức, hắn kéo khăn che mặt dưới cằm lên, băng qua cửa sổ định đi tới chỗ Sở Kiều Tịnh, nhưng lại thấy nữ tử áo trắng kia đã sắp tới chỗ nàng, hắn bèn xoay mũi chân đi về phía Bạch Khanh.
Dù sao người khó đối phó nhất ở đây vẫn là hắn ta.
Nhóm người dân đến cầu xin thấy cảnh tượng hỗn loạn, lại có người nghĩa hiệp tới cứu ân nhân của họ, nhiệt huyết trong lòng họ lập tức được châm lửa, họ hò hét xông lên, bất chấp binh sĩ, vũ khí, tất cả đều liều mạng lao về phía trước như cá gặp nước.
Mặc dù quan binh ngăn chặn, nhưng vì họ chỉ là dân thường, đám quan binh có điều kiêng kỵ nên cũng không dám thật sự làm dân chúng bị thương, chỉ có thể cố gắng dùng thân thể ra sức ngăn cản, nhưng cũng chỉ vô ích.
Sở Kỳ Dương lập tức bảo vệ Sở Thừa tướng ở phía sau.
Thấy mấy bên lao vào đánh nhau, hắn cũng muốn tiến lên giúp đỡ, nhưng lại bị Sở Thừa tướng nắm lấy vai, ép hắn đứng yên tại chỗ.
"Chắc chắn ở đây có người của Thần Vương, nếu Thần Vương đã ra tay, còn đeo mặt nạ hành động thì tốt nhất chúng ta hãy ở yên tại chỗ, không để lại bằng chứng đối chất cho Bạch Khanh. Nếu không, dù Tịnh Nhi được cứu thì cũng sẽ vì chúng ta mà bị Hoàng thượng trách phạt rồi lại bị đưa về"
Sở Thừa tướng ở trong triều đình nhiều năm, lập tức phân tích được ưu điểm nhược điểm, ông ghé vào tai Sở Kỳ Dương nói.
"Phụ thân suy nghĩ thật chu toàn." Sở Kỳ Dương ngẩng đầu nói với nhóm thị vệ phía sau: "Không có lệnh của ta, không ai được phép hành động hấp tấp!"
Dạ Tinh Húc và Thái thú đứng trong ở góc, nếu không giúp được thì tốt nhất đừng thêm rắc rối.
Tử sĩ của Dạ Chí Thần được chọn ra từ những người đã được đào tạo nhiều năm, vượt qua rất nhiều khảo nghiệm, võ công đương nhiên cao cường, sao Cấm vệ quân có thể là đối thủ của họ, chỉ có thể lùi lại phía sau.
Ở nơi khác vẫn còn một cặp mắt đang theo dõi cảnh tượng hỗn loạn nơi này, chính là Bắc Thanh đã đồng ý với Tiết Nhất Khang sẽ ra tay giúp đỡ.
"Chủ nhân, chúng ta có cần ra tay nữa không?" Thân tín khẽ hỏi hắn ta.
"Không cần nữa, chúng ta đi thôi."
Thấy những quan binh kia không địch lại được, đương nhiên Bắc Thanh cũng không cần ra tay nữa, vừa khéo tránh để bại lộ thân phận.
Ngay lập tức, Bạch Khanh nhìn thấy một người áo đen đeo mặt nạ lao về phía mình, vì người đó đội nón rộng vành nên không thể nhìn rõ nửa trên khuôn mặt, hắn ta lập tức rút bảo kiếm đang đeo bên hông ra, chặn lại đòn tấn công của người đó.
Lần trước trong cuộc tỷ thí ở bữa tiệc hoàng cung, vì bị thương nên Dạ Chí Thần mới hòa với Bạch Khanh.
Còn lần này hắn liên tục đâm vào chỗ trọng yếu của Bạch Khanh, chiêu thức ác liệt, nhanh chóng tới mức Bạch Khanh không kịp ứng phó, đành phải xuống ngựa lui về phía sau mới có thể thoát khỏi nguy hiểm.
Dạ Chí Thần quay đầu nhìn Sở Kiều Tịnh, thấy nữ tử áo trắng đã tới bên nàng, đang định cứu nàng ra, hắn thầm nghĩ mình nên đánh nhanh thắng nhanh thì hơn.
Bạch Khanh nhân cơ hội này, lập tức vung kiếm đâm về phía Dạ Chí Thần.
Dạ Chí Thần cảm nhận được luồng kiếm khí, nhón chân nhảy lên lưng ngựa vọt lên không trung, hai người giao đấu triền miên, âm thanh đao kiếm va chạm rất kịch liệt.
Dạ Chí Thần dùng kiếm nhặt một viên gạch từ ngôi nhà gần đó lên ném về phía Bạch Khanh, nhân lúc hắn ta nghiêng người sang phải né tránh, hắn vụt tới bên cạnh hắn ta rồi đâm một nhát vào ngực phải của hắn ta.
Bạch Khanh bị thương, ngã xuống đất, chỉ có thể trơ mắt nhìn người đó bay đi.
Sở Kiều Tịnh nhìn thấy đôi mắt của nữ tử áo trắng, nàng nhỏ giọng gọi: "Cốc chủ!"
Nhóm người đầu tiên đến giải cứu là do Cốc chủ Dược Cốc dẫn tới, thấy Bạch Khanh ngoan cố, vẫn muốn đưa phường chủ Hồi Hồn phường đến cổng thành hành hình, bà ấy đã nhân cơ hội đó tấn công trực diện.
Sở Kiều Tịnh gật đầu, một lúc sau thì nghe thấy tiếng xích sắt rơi xuống đất, dây gai trên tay cũng bị cắt đứt, nàng đã lấy lại tự do.
Truy cập tên miền tamlinh247.biz nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất